Posted on October 10, 2016

của tôi lúc này. Tôi giận chị, tôi không hiểu sao lúc đó tôi chỉ muốn hét lên. Đương nhiên nghĩ là nghĩ như thế nhưng mắt vẫn hóng vào ngôi nhà kia nơi có chị đang hiện hữu. Chắc giờ chị vui lắm. Càng nghĩ tôi càng giận chị hơn. Thời gian cứ nặng nề trôi qua, trời thì ngày càng xám xịt. Con đường càng vắng người. Vào buổi trư giá rét chả ai muốn ra đường lúc này. Nửa tiếng trôi qua, một tiếng trôi qua rồi hai tiếng trôi qua. Vẫn không có gì thay đổi. Tôi vẫn co ro đợi và đợi. Sờ tay lên mặt đã thấy lạnh cóng không còn cảm giác. Mệt mỏi và chán trường nhưng ánh mắt thì vẫn không rời khỏi ngôi nhà. Các bác biết không sau bao nhiêu năm bây giờ kể lại tôi vẫn nhớ như in ngôi nhà đó. Một ngôi nhà mới được sửa sang để đón tết. Đứng giữa các ngôi nhà khác nó kiêu kỳ sang trọng hơn hẳn. Một cái cổng to, hòn non bộ và mấy cây cảnh trước nhà. Trên tầng 2 treo mấy lồng chim được bịt kín bằng vải. Một tổ chim bồ câu bằng gỗ ở trái nhà và mấy cây ăn quả lâu năm. Có thể nói đây là một ngôi nhà mà gia chủ khá giầu có.

Sự chờ đợi của tôi gần như đã cạn thì những tiếng cười nói lố nhố từ ngôi nhà vọng ra làm tôi tỉnh lại. Chị lại líu ríu đi ra cùng với chú viva. Theo sau là mấy người già có, trung niên có, trẻ có. Mọi người đều tươi cười hớn hở. Có một bà cụ già tay bắt tay chị có vẻ rất quý và thân mật. Còn chú viva thì cười tươi hết cớ. Mặt chú có vẻ rất mãn nguyện. Tôi thấy chị chào mọi người và lên xe chú viva hướng về phía cơ quan chị. Tôi lại vội vàng nổ máy đi theo chị. Trên đường tôi thấy chú viva muốn cầm tay chị nhưng chị tránh chú lại thôi. Vẫn giáng điệu nghênh ngang, tay chân khua loạn. Sao mà lúc đó nhìn ghét thế, chỉ muốn lên cà khịa đánh nhau với chú một trận. Chỉ nghĩ vậy thôi chứ tôi vẫn giữ khoảng cách với xe chị. Khi qua lối rẽ vào nhà chị tôi thấy xe đi thẳng qua. Chắc chắn rằng chị về cơ quan nên tôi vọt xe qua. Khi ngang qua tôi nhìn xang chị. Hình như chị đang nghĩ ngợi gì nên không nhận ra tôi. Tôi thất vọng và chạy thẳng xe lên cổng cơ quan chị và quay đầu xe lại đứng dưới gốc cây. Phải một lúc sau mới thấy xe chầm chậm đến gần. Hình như chú kia muốn chở chị lâu nên đi xe chậm như rùa bò. Dừng xe chị xuống. Chị vẫn không nhìn ra tôi. Có lẽ vì tôi lúc đó mặc chiếc áo phao, đầu đội mũ liền áo cho đỡ lạnh nên không nhận ra.

– Chào em, anh đi làm đây.

– Vâng chào anh.

– Tối anh đến chơi nhé.

Chị không nói gì. Chú cười hết cỡ nổ máy và phóng xe qua tôi. Khi ngang qua tôi đồng chí liếc xang nhìn tôi đừng đậy du dũ cái quần và ngồi xuống. Chị vẫn không nhận ra tôi nên rảo bước quay vào cơ quan. Tôi gọi.

– Mai… . Anh

Chị sững sờ quay lại. Lúc này chị bối rối ngỡ ngàng hết cỡ. Chị chôn chân nhìn. Tôi cảm thấy tay chân chị như líu ríu vào nhau mà không nhấc đi nổi. Chị nhìn tôi không chớp mắt. Trong ánh mắt của chị thay đổi liên tục. Nó thể hiện sự bối rối đến tột cùng. Chị có thái độ như kẻ trộm bị bắt quả tang. Chị ú ớ không nói lên lời. Tôi lặng lẽ xách túi quà và tiến gần chỗ chị.

– Anh… về… hôm… qua… . Tôi nói như thở không ra hơi nhát gừng từng tiếng một.

– Anh… đến… đây… từ… trưa

– Anh… theo… em… đến… nhà… đó

– Anh… xuống đây… tặng quà… cho em

Tôi nói mà giọng nghẹn ngào. Lúc đó thực sự tôi chỉ biết nói liên tục như thế. Tôi dúi quà vào tay chị. Chị vẫn nhìn tôi và vô hồn cầm lấy quà. Hai tay chị buông thõng xách túi quà. Chị vẫn chưa nói lên lời. Hai hàng nước mắt bắt đầu chảy dài trên má chị. Mặt tôi tím tái, hai tay run rấy. Giọng tôi lúc này còn nghẹn ngào hơn. Tôi nói như chực khóc.

– Thôi… anh… về… đây.

Tôi nặng nề lê bước về chiếc xe máy. Lên xe nổ máy quay đầu xe. Tiếng xe làm chị sực tỉnh.

– Anh đứng lại. Chị nói như quát lên.

Tôi vẫn lặng lẽ quay đầu xe không nói. Tôi đã rơi nước mắt. Chị dậm mạnh chân

– Anh đứng lại ngay. Chị vẫn nói như quát.

Tôi dừng xe quay đầu lại nói.

– Thôi em vào làm đi muộn rồi, anh phải về đây. Anh đi từ sáng.

– Nếu anh không dừng lại thì đừng gặp em nữa. Chị nói trong thoảng thốt.

Tôi dừng lại không quay đầu mà mặt ngửa lên trời. Tôi đã khóc thật sự. Tôi khóc không thành tiếng. Thật sự tôi không ngờ ngày gặp lại nhau sau mấy tháng trời lại như vậy. Tất cả sự vui mừng hứng khởi của lúc ra đi đã bay mất. Thay vào đó là sự trống trải vô hạn. Tôi biết chị vừa đi đâu. Đó là lần đầu chị đến ra mắt nhà người ta. Tôi đau đớn đến tột cùng. Những giọt nước mắt của tôi đã nói lên tất cả. Chị vội vàng chạy đến xe tôi chị ngồi lên đằng sau xe gục đầu vào vai tôi.

– Anh đi đi. Anh đưa em đi đâu cũng được.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến bài hát của Phan Đình Tùng “Cuộc tình phôi pha”. Tôi xin chép nguyên lời bài hát để các bạn dùng đọc.

Chuyện tình buồn đâu ai muốn
Giữa người đang yêu và người đến sau
Làm người đâu ai muốn khỗ đau đến với mình,
Và tinh yêu đâu ai muốn sớt chia cho người, thà cô đơn thà lẽ loi
Ngày xưa yêu em anh nào biết có hôm nay ,
Đễ giờ đây anh bơ vơ anh lạc lõng giữa biển khơi,
Và hôm nay anh đơn côi anh tiếc nuồi ngày qua đã không giữ được em
Nắng mưa đã xoá mờ cuộc tình phôi pha,
Tiếng sét đánh ân tình xé tan làm đôi
Tiếc chi nữa hỡi người mình hai con đường riêng ,
Người thứ ba đã chia cách đôi dòng lệ rơi

Đúng thế, con trai ai cũng ích kỷ trong tình yêu. Và tôi không ngoại lệ. Chứng kiến người yêu của mình đi với người khác lòng đau như cắt. Và tinh yêu đâu ai muốn sớt chia cho người, thà cô đơn thà lẽ loi. Tình yêu là không thể sẻ chia được. Lúc chị đi với người khác tôi đứng bơ vơ lạc lõng, lạnh lẽo và đầy đau khổ.
Tôi chở chị đi với tâm trạng rối bời. Chị vẫn nức nở sau lưng tôi còn tôi lặng lẽ đi trong vô định. Chiếc xe cứ đi, cứ đi mà không biết đi đâu.
– Em xin lỗi… em sai rồi. Đó là những lời đầu tiên chị nói sau một hồi nức nở.
– Em nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm.
– Anh đừng nghĩ sai về em, mẹ ép em.
Tôi vẫn lặng lẽ không nói. Chị đấm thùm thụp vào lưng tôi vẫn nức nở chị nói.
– Mà lúc nào cũng bất ngờ cơ. Chỉ thích bất ngờ rồi làm khổ người ta. Về không gọi điện cho người ta một tiếng. hư
– Người đâu mà ít lời nhát như cáy thấy người ta thì gọi để người ta không phải đi. Lại còn đi theo, không tin người ta. hư
– Cứ tự làm khổ mình thôi. Hư hư
Chị cứ nói còn tôi thì vẫn im lặng nuốt lệ vào trong.
– Đi biền biệt mấy tháng trời có biết người ta ở nhà khổ lắm không. Không giám nói chỉ sợ sao nhãng học hành. Về còn cứ bầy trò, người ta không thích đâu. Hư hư.
– Chỉ cần gọi điện báo là người ta lên ngay, người ta đã trốn nhà lên rồi mà cứ còn không biết. Cứ thích bất ngờ. Người ta mong ngày mong đêm để được gặp mặt mà còn cứ lắm trò. Hư hư
– Hai ngày nay không liên lạc rồi mà vẫn không nhớ người ta. Người ta thì nhớ phát điên lên.
– Hôm nay thấy mấy đứa đi học đại học về người ta chờ cả sáng không thấy gọi điện. Gọi điện về nhà thì không thấy ai nhấc máy làm cho người ta lo lắng. Hư hư
– Thôi cho anh xin lỗi, em đừng khóc nữa. Anh biết lỗi rồi.
Khi nghe tôi nói chị oà khóc to hơn.
– Thế mà còn định bỏ về, định bỏ người ta. Anh ác lắm.
– Ừ anh xin lỗi lúc đó anh giận em lắm.
– Thì cũng phải hỏi kỹ xem sao cứ đùng đùng bỏ về.
– Hôm nay em đến nhà đó làm gì.
– Mẹ bắt em đến đó ăn ông công ông táo. Em không muốn đi nhưng sợ mẹ giận mà tết rồi em sợ không khí gia đình căng thẳng thì ăn tết mất ngon. Đây là lần đầu tiên em đi với anh ấy thì anh gặp.
– Anh tên là gì.
– Anh tên là Trung, con bạn mẹ em anh làm ở phòng giáo dục. Anh thích em được mẹ ủng hộ nên cứ cách ngày lại đến nhà.
– Thế em không nói là em có người yêu rồi à.
– Em nói rồi nhưng anh nghĩ em chưa thích anh nên nói vậy nên cứ đến, em mệt mỏi lắm.
– Thế tối nào hắn cũng đến nhà em.
– Vâng, em không tiếp thì khổ với mẹ mà tiếp thì nhạt nhẽo, toàn khoe linh tinh. Mà anh lì lắm cơ. Em chán bỏ lên nhà thì ngồi nói chuyện với bố mẹ em đến khuya mới về. Đợt này em như tù giam lỏng.
– Lần sau nhớ tâm sự với anh đừng giấu làm gì cho khổ.
– Người ta sợ sao nhãng học hành nên không nói.
– Chết đến Bỉm Sơn rồi, thôi quay lại về thôi.
– Anh chưa ăn gì à.
– Ừ từ sáng đến giờ mới được cái bánh mỳ.
– Vậy về thị xã ăn bát phở chết chưa lắm trò vào.
– Thì biết làm sao được, vừa đến nơi thì thấy em lên xe người khác anh còn biết làm gì lúc đó nữa.
– Thương thế cơ. Tại em, em xin lỗi. Thôi quên đi anh nhé.
Chị ôm chặt tôi
– Ừ em mà thấy anh đèo đứa khác thì em cũng phát điên lên.
– Lại còn không, xong cái thằng ấy lại khoa chân múa tay mới điên. Lúc đi qua còn liếc liếc đứng dậy nhìn hãm tài.
– Nó gớm lắm đấy anh ạ. Ở thị xã này nó nổi tiếng đấy, nhà nó thì rất giầu nên tinh tinh tướng tướng em ghét thằng này nhất. Nhưng mẹ

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Snsd lộ ảnh sex @@ , Học sinh lớp 6 làm chuyện ấy , Hình ảnh cái lồn , Video hiep dam vo thang ban , Cho cô giáo uống thuốc mê để cưỡng bức

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu