Posted on October 10, 2016

Đọc xong bức thư hắn đứng dậy. Linh đứng theo nhìn hắn khá ngạc nhiên và thăm dò.

– Thôi anh về Hà Nội đây, mọi chuyện quá đủ rồi.

– Anh chờ em, để em đưa anh về.

Hắn không nói và lảo đảo bước đi. Hắn đi và cứ đi mãi trong vô định. Chả còn gì ý nghĩa với hắn lúc này. Tay hắn vò nát bức thư cô gửi. Đút nó vào túi quần và hắn cứ thế bước đi.

Mỗi khi màn đêm về rời xa công việc làm bạn với hắn là mái nhà tầng 3 và những điếu thuốc lá. Hắn dùng công việc vào ban ngày để quên đi nỗi đau trong lòng nhưng khi đêm về thì không thể trốn tránh được. Câu hỏi tại sao luôn thường trực trong đầu hắn bắt hắn trả lời nhưng dù nghĩ thế nào hắn cũng không có câu trả lời thỏa đáng. Càng nghĩ càng thành nghĩ quẩn. Buồn quá buồn, hắn tìm đến rượu để giải sầu. Mỗi khi công việc không nhiều hắn hay tụ tụ tập mấy anh em trong công ty hay bạn bè đi uống rượu. Hắn uống để khi về đến nhà hắn có thể lăn ra ngủ nếu không hắn không thể ngủ được. Mới qua có mấy tháng mà hắn sọp đi hẳn. Ban ngày cố nghĩ ra nhiều câu bông đùa để nói chuyện với mọi người cho vui. Đêm về lại làm bạn với sao trời. Cứ nghĩ và nghĩ mãi, cứ mơ mộng về những ngày tươi đẹp qua mà cười một mình. Tình trạng này của hắn người ta gọi là có chút thần kinh. Hắn sống thực tại với công việc và vui về quá khứ. Quá khứ hiện về hàng đêm rồi khi giật mình trở về với hiện tại hắn thấy mình lạnh lẽo cô đơn khủng khiếp.

Bài hát : Ngôi sao lẻ loi của Phan Đình Tùng chính là tâm trạng của hắn vào thời điểm này. Các bạn lắng nghe nhé.

Có lần anh hỏi. Tình yêu em dành cho anh nhiều như thế nào? Em ngước lên trời và nói. Tình yêu em dành cho anh nhiều như những vì sao trên trời. Và bây giờ thì em đã đi thật xa. Em bỏ lại anh với những vì sao kia. Với kỷ niệm ngày nào và với nỗi nhớ về em.

Đêm nay anh ngồi đây nhìn trời sao anh nhớ em.

Nhớ đến những lúc xưa ta hay ngồi.

Đặt bàn tay em trong tay anh nguyện tình yêu ta mãi xanh.

Sao trên cao chứng nhân em và anh.

Ngôi sao anh lẻ loi nhìn về nơi phương xa có em.

Có chút ánh sáng nơi xa chân trời.

Giờ bàn tay em trong tay ai, lời thề xưa nay đã phai,

Sao trên cao khóc cho duyên tàn mau.

Dù trời mưa hay bão tố vẫn có anh nơi đây mãi nhớ.

Vẫn mong ánh sao soi bước em quay về.

Về bên anh như lúc xưa, dù ngàn năm chờ mong hóa đá thời gian.

Ngày người đi mưa phủ lối thấm ướt nơi tim anh mỗi tối.

Ước mong nắng mai lên xóa tan đêm dài.

Lời thề xưa như vẫn đây

Nghìn trùng mây hỡi em nhớ chăng nơi này.

Anh vẫn ngồi đây chờ em. Bầu trời giờ đây đã không còn những vì sao như hôm nào, mà chỉ còn một vì sao lẻ loi. Nếu trong một thoáng giây nào đó em còn nhớ đến anh. Em hãy nhìn lên bầu trời. Vẫn còn đó một ngôi sao. Vẫn âm thầm yêu và chờ đợi em.

Mai là sinh nhật cô, đêm nay hắn lại ngồi một mình trên mái nhà nằm nhớ về những kỷ niệm ngày nào, nhớ về những ngày sinh nhật của cô và hắn. Và đặc biệt hắn nhớ lần sinh nhật đầu tiên của cô hắn đến bất ngờ không biết ngượng ngịu vì không quà không hoa. Và từ ngày cô đi lấy chồng, đêm nay hắn đã khóc. Hắn khóc khi mỗi kỷ niệm xưa ùa về. Hắn khóc thầm lặng lẽ. Nước mắt cứ tuôn trào và chảy dài trên má hắn. Lau nó đi rồi nó lại dàn dụa không ngớt. Rồi hắn nức nở thành tiếng. Người đàn ông tưởng là mạnh mẽ cuối cùng đêm nay cũng gục ngã. Hắn không hiểu sao hắn cứ khóc và khóc. Phải đến tận khi tiếng thở dài của Trung dưới sân tầng 3 mới làm hắn trở về thực tại. Hai người bạn một người dưới sân tầng 3 và một người trên mái nhà.

– Mày lại nhớ Thủy à.

Hắn im lặng.

– Mai là sinh nhật Thủy có phải không.

Hắn vẫn im lặng.

– Có thể quên đi được không. Cô ấy phản bội mày thì sao cứ nhớ về cô ấy làm gì cho khổ.

– Hãy là tao thì mới hiểu được.

– Tao biết nhưng cô ấy không đáng để mày nhớ. Với những gì cô ấy làm tao thấy mày không phải như thế này mãi được. Có đáng không.

Hắn lại im lặng.

– Đi ngủ đi, quên đi tao thấy không đáng đâu. Còn bao việc quan trọng hơn là việc nhớ về một con người bội bạc. Tao nghĩ mày hiểu điều này mà.

– Ừ thôi mày đi ngủ đi. Tao biết nhưng không thể dễ dàng như thế.

– Đừng khóc làm gì nữa, tao không ngờ mày yếu đuối như thế. Mọi việc còn khó hơn tao thấy mày vẫn bình tĩnh mà sao việc này sao lại cứ yếu đuối vậy.

Hắn im lặng không nói, Trung cũng thế một khoảnh khắc im lặng rất lâu.

– Thôi tao đi ngủ đây, cũng muộn rồi đi ngủ đi nằm trên đó sương lạnh rồi lại ốm đấy.

– Ừ mày đi ngủ đi tao nằm chút nữa rồi tao đi ngủ.

Hắn lại nghĩ ngợi và đi đến quyết định. Hắn sẽ xuống thăm cô. Hắn muốn biết bây giờ cô ra sao. Thực ra hắn muốn tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi tại sao mà hắn trăn trở bao đêm qua. Sáng hôm sau, hắn làm một số công việc. Đến sau trưa hắn quyết định ra xe và xuống nhà cô. Hắn qua Hàng Đường mua mấy gói ô mai cô thích ăn làm quà rồi mới lên xe về quê cô. Về đến nơi cũng gần 4h rưỡi. Hắn phải tìm mãi mới được anh xe ôm đồng ý đưa hắn về quê cô rồi đợi hắn đưa hắn trở ra đường 5 để hắn về Hà Nội. Hắn chỉ muốn đến xem cô bây giờ sống như thế nào, cô bỏ hắn đi lấy Thịnh cô có vui có hạnh phúc không. Nếu cô vui cô hạnh phúc thì hắn sẽ không an hoài hắn sẽ cố quên đi và hắn chấp nhận. Đó thực sự là mong muốn của hắn lúc này. Đến nơi hắn lại ngồi trên đê nhìn vào nhà cô. Hắn thấy bé Thu đang thơ thẩn chơi trong sân. Ông ngồi trên xe lăn dưới hiên nhà. Còn cô lúc trong bếp lúc chạy vào trong nhà. Cô đang tất tả việc nhà. Phía trái nhà một người đàn ông mặc quần đùi áo may ô đang buộc buộc mấy túm cây và làm mấy việc gì đó đó là Thịnh. Rồi tiếng cô quát bé Thu không nghịch, rồi tiếng cô gọi Thịnh bê cho cô chậu nước và nồi nước nóng để cô tắm cho ông. Thịnh chạy đi chạy lại làm việc cô nói. Xong anh lại tiếp tục công việc của mình. Cô lau cho ông sau đó lại tắm cho bé Thu. Cuối cùng cô cho ông ăn. Hắn ngồi mãi như thế gần 1 tiếng trời quan sát mọi việc. Tuyệt nhiên không có một tiếng cười phát ra từ phía nhà cô chỉ có vài tiếng ríu rít của bé Thu. Và hắn nghĩ đây là sự lựa chọn của cô sao, mọi hoài bão mơ ước ngày nào của cô, cô chọn cuộc sống này sao. Hắn cảm thấy chua chát và tê tái cõi lòng.

Bài hát : Giấc mộng phù du.

Biết nói gì với nhau.

Khi tình yêu ta đã không còn.

Những tháng ngày có nhau.

Tan tành như một giấc chiêm bao.

Ngày xưa em đã nói

Em chỉ yêu một người.

Mà giờ đây mình anh xót xa vì em.

Còn đâu những giây phút ái ân thuở nào.

Anh nghe trong tim mình băng giá.

Vì sao em đã lừa dối tôi.

Tình tôi sao em nở xé đôi.

Người ơi sao đang tâm như thế.

Bước đi em chẳng hề nghĩ suy.

Từ khi em đành lòng bước đi.

Còn đây con tim đã héo khô.

Người ơi người gieo chi thương nhớ

Tình chỉ là giấc mộng phù du!

Một cậu bé đi học về ngang qua chỗ hắn. Hắn nhờ cậu bé cầm túi quà vào tặng cho cô. Hắn không đủ can đảm đối mặt với cô lúc này. Dù chưa có câu trả lời tại sao mà hắn trăn trở nhưng hắn đã biết được cuộc sống của cô hiện tại. Chờ cho cậu bé gọi cửa và thấy cô ra nhận quà thì hắn xuống triền đê nơi anh xe ôm đang đợi và hắn lên xe trở về. Hắn quay lại và cô đứng đó trên đê hai tay buông thõng cầm túi quà nhìn hắn không chớp mắt. Hắn cũng nhìn cô không chớp mắt và chiếc xe cứ đi cứ đi còn cô vẫn cứ đứng nhìn theo như thế. Hắn nhìn cô cho đến tận khi không còn thấy hình bóng cô nữa thì hắn quay lại, gạt nước mắt và bây giờ hắn mới chính thức chấp nhận đã mất cô mãi mãi.

Thời gian sau đó là khoảng thời gian hắn tập quen dần với việc không có cô bên mình. Trái tim hắn đã thực sự lạnh giá. Hắn hận cô, rõ ràng là như thế. Hắn hận lây cả những phụ nữa khác. Đối với hắn lúc này chỉ có công việc, có hợp đồng và những buổi tiệc tùng tiếp khách. Rỗi rãi hắn bắt đầu tập chắn cộ với anh em, rồi giải khuây với mấy trò chơi điện tử. Hắn muốn quên tất cả. Với hắn bây giờ tình yêu là phù du, đàn bà là giả dối.

Trang: 1 2 3 4
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu