Posted on October 10, 2016

hiểu không chỉ lấy nó còn cả gia đình nó nữa chứ. Mày từ xưa đến nay học hành đều tốt nên lấy vợ xem tông lấy chồng xem giống các cụ vẫn nói thế
– Dạ, con cũng tìm hiểu kỹ rồi, chẳng qua anh bị lừa thôi mẹ ạ nên mới ra nông nỗi này. Chứ anh Thắng cũng rất tốt.
– Anh thì cứ yêu rồi mờ cả mắt, mẹ nói không thừa đâu. Mày lấy vợ phải làm cho gia đình mở mày mở mặt con hiểu không.
– Bà, nói thế thôi.
– Ông cứ để tôi nói, mình có mỗi nó là con trai nó lấy vợ thì gia đình phải đàng hoàng.
– Mẹ gia đình Thuỷ rất căn bản bố kỹ sư mẹ là bác sỹ. Bản thân cô ấy học đại học và rất ngoan. Anh cô ấy do từ nhỏ bố đi học nước ngoài nên không ở nhà vì vậy nên mới không đi học thôi.
– Thôi được rồi, nói chuyện này sau. Mẹ nói con suy nghĩ, sau này sướng khổ mày chịu. Tao và bố mày ở quê, về hưu thì có lương hưu cũng chả cần mày phải nuôi.
– Mẹ…
– Bà thôi đi quá xa rồi đấy. Việc của con nó tôi tin là nó tự giải quyết được.
– Ông thì lúc nào chả thế.
– Thôi không nói nữa, hôm nay con Thuỷ đâu.
– Dạ cô ấy 4h sẽ sang, con dặn cô ấy đi chợ rồi về đây nấu ăn với bố mẹ luôn.
– Vậy tôi và bà tranh thủ sang thằng Tuấn đi, giờ còn sớm để cho chúng nó nấu ăn. 5h bố mẹ về. Q đưa bố mượn chìa khoá xe máy.
– Dạ đây bố.
Bố mẹ hắn đi được vài phút cô đã có mặt. Hắn hơi bất ngờ. Nhìn gương mặt cô lúc này hơi nhợt nhạt như có điều đi đó vừa diễn ra làm cô bàng hoàng lắm.
– Em sao đến sớm vậy.
– Em đến rủ anh đi chợ cho vui.
– Em vừa đến à.
– Em đến được một lúc rồi.
– Vậy, em……
– Vâng em nghe cả rồi.
– Em nghe rồi à.
– Vâng, có sao không anh. Mẹ có vẻ không thích à anh.
– Không sao đâu em, bố mẹ nào chả vậy. Em đừng lo nhé, em cứ cô gắng nhé. Anh tin mẹ sẽ hiểu thôi.
– Em sợ lắm anh ơi. Sao mọi chuyện lại như vậy. Em sợ lắm.
Cô lại rưng rưng nước mắt. Mấy ngày qua cô mất không biết bao nhiêu nước mắt rồi. Hắn không biết làm sao để trấn an cô. Người con gái mong manh của hắn vừa mới bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời thì bão tố nổi lên. Nó cứ như muốn thổi tung bay cô. Mọi thứ đẹp như hoa như gấm với cô bây giờ sao nó lại thay đổi đến không ngờ. Gia đình cô thì tan nát, anh và chị dâu thì không biết lưu lạc phương nào. Bố và cháu phải về quê trốn thị phi. Bây giờ cô chỉ còn hắn là người thân yêu nhất với mình mà chuyện tình duyên lại bắt đầu trắc trở. Cô khóc thương cho chính bản thân mình.
– Thôi mà em, em biết mấy ngày nay anh thương em lắm không.
– Em… biết…… nhưng em…
– Đừng khóc nữa em nhé.
Hắn ôm cô vào lòng mà xót xa. Cô nép chặt vào lòng hắn mà rấm rứt không ngừng. Thực sự bây giờ hắn cũng bối rối như cô. Hắn muốn khóc lắm, hắn muốn mọi nỗi đớn đau và lo lắng của cô chuyển sang hắn. Hắn muốn chia sẻ phần nào nỗi đau mà cô đang trải qua. Và rồi nước mắt hắn cũng đã chảy dài trên má. Những giọt nước mắt đồng cảm với cô.
– Mình cố vượt qua em nhé. Em mạnh mẽ lên nhé.
– Vâng, anh đừng bỏ em nhé. Bây giờ không có anh em chết mất.
– Ừ không bao giờ anh bỏ em đâu.
– Anh ơi mọi chuyện sẽ qua mau phải không.
– Ừ sẽ qua mau em ạ.
Hắn cũng chỉ biết an ủi cô vậy thôi. Chứ thực sự hắn cũng không biết tương lai thế nào. Những gì hắn biết đến giờ cũng chưa dạy cho hắn phải làm gì trong tình huống này. Hắn chỉ biết việc đến đâu thì đối phó đến đó. Việc bây giờ là chia sẻ cùng cô. Sau đó là thuyết phục mẹ hắn. Hắn chỉ nghĩ được đến vậy.
Khi nhìn thấy cô, bố mẹ hắn không ngờ cô lại như vậy. Lúc này ông bà thực sự thương cảm cô. Sau khi hỏi han tình hình và hỏi han sức khỏe của bố cô, mẹ hắn đã động viên cô rất nhiều. Điều này thực sự ngoài ý nghĩ của hắn.
– Thôi cháu đừng buồn. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Bây giờ chủ yếu là bình tĩnh nhé. Không được nghĩ ngợi nhiều phải giữ dìn sức khỏe.
– Dạ vâng cháu cám ơn bác.
– Lúc nào gọi điện cho bố thì cho bác gửi lời hỏi thăm nhé.
– Dạ.
– Hai đứa yêu nhau bác biết và bác cũng ủng hộ. Bác định đợt này lên đây sẽ xuống nhà cháu thăm nhà. Nhưng có việc như vậy nên có khi để khi khác. Cháu về nói với bố như thế nhé. Bố hắn lên tiếng.
– Dạ vâng.
– Mai bố mẹ về tình hình nhà Thủy thế nào Q gọi về nhà cho bố mẹ. Con ở trên này bớt chút thời gian gần gũi em nó. Trong lúc này chỉ tình cảm là quý nhất thôi.
– Dạ vâng, con nghe lời bố mẹ.
– Thủy cố gắng ăn uống bác thấy cháu gầy đi nhiều rồi.
– Dạ cháu cám ơn bác. Cô lí nhí.
Những lời động viên chân thành của bố mẹ hắn làm cô vui lên nhiều. Khi nghe câu chuyện của bố mẹ hắn cô lo lắm, nhưng giờ cô tâm trạng của cô không con lo lắng như trước nữa. Cô liếc nhìn hắn thấy hắn cũng vui. Khi hắn đưa cô trở về hắn đề nghị.
– Hôm nay đi chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) một chút em nhé. Mấy tuần nay em buồn nhiều rồi. Đi chơi một chút cho em vui hơn nhé.
– Vâng, tùy anh.
– Mình chỉ đi trên đường lòng vòng thôi.
– Vâng.
– Em có thích ăn thịt bò khô hay hạt dẻ không anh dẫn đi mua.
– Vâng, anh mua cho em hạt dẻ đi. Trời lạnh ăn hạt dẻ cho ấm.
– Ừ anh em mình lên Tô Tịch nhé.
– Dạ.
Cũng phải đến nửa tháng rồi hắn mới thấy ấm áp hơn. Cô ôm chặt hắn vào lòng. Cô ôm như sợ rằng hắn tan biến. Hắn đưa cô đi loanh quanh trên đường và nói chuyện với cô để cho cô vui hơn. Cuối cùng hắn cũng đưa cô về nhà. Một nụ hôn chia tay nhẹ và một nụ cười nhẹ sau gần nửa tháng trời của cô làm cho hắn an lòng hơn.
– Em ngủ ngon nhé. Tối nay không được thức khuya nhe.
– Vâng. Anh về nhé. Sáng mai sang đón em sớm.
– Ừ, bye em.
– Bye anh yêu.

Lại một tuần nữa trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Đã gần đến Tết rồi mà tin tức về anh chị của cô vẫn không thấy. Ở quê, có rất nhiều tin đồn nào là có người bảo nhìn thấy anh chị cô trong trại tỵ nạn Hông Kông, có người thì lại bảo anh gọi điện về theo số điện thoại anh đang ở CH Séc, có những tin đồn ác ý hơn bảo đám hộ bị mất tiền thuê xã hội đen xử anh chị rồi. Những tin tức đó làm cho cô rất lo lắng bối rối. Công việc của hắn thì nhiều, nhưng hắn vẫn phải cố gắng dành thời gian cho cô. Bây giờ hắn không cho cô tự đi làm mà sáng hắn chở cô đi, tối hắn đón cô về. Nếu hắn bận cô đi xe buýt về. Nhìn cô trầm tư ít nói mà hắn không làm sao được. Nụ cười ngày nào luôn mang đến cho hắn niềm vui và cảm giác ấm áp đã mất hẳn mấy tuần qua.
Bây giờ cứ buổi chiều là hắn ở bên nhà cô. Hôm nay cũng vậy, xong việc là hắn vội vàng sang nhà cô. Vào đến nhà nhìn cô ngồi bó gối và nước mắt lã chã.
– Sao vậy em, lại có chuyện gì à. Anh đã bảo thôi đừng khóc nữa mà.
– Anh ơi, bố vừa gọi điện lên báo tin.
– Có tin của anh chị rồi à.
– Vâng, công an đã bắt được anh chị rồi.
– Ở đâu em.
– Anh chị trốn ra Móng Cái định vượt biên sang Trung Quốc. Nhưng không thực hiện được. Chui lủi mãi thấy khổ nên đã ra đầu thú hôm kia. Hôm qua công an đã đưa về Hải Phòng rồi.
– Ừ, vậy còn tốt hơn thời gian qua em ạ. Anh chị phạm tội sẽ không tránh được đâu. Thế bố bảo tình hình thế nào.
– Bố bảo đã nhìn thấy 2 người rồi. Gầy gò ốm yếu lắm. Chị Hằng thì đang ốm nặng, hình như bị viêm phổi.
– Vậy bây giờ thì thế nào.
– Bố đã bán cả đất và nhà rồi. Những người nợ ít bố đã trả vợi rồi nên họ đã rút đơn, chỉ còn hơn chục nhà nợ nhiều không thể trả nổi và họ kiên quyết cho anh vào tù.
– Thôi em ạ, cũng trả trách được họ.
– Vâng, mai anh về quê với em nhé.
– Ừ mai anh đưa em về quê.
Đưa cô về quê, rồi hắn lại quay lại Hà Nội ngay. Chỉ còn vài tuần nữa là Tết nên hắn rất bận. Cô hiểu nhưng phải ở lại lên sau.
Hôm nay đã là 28 tết, hắn đưa cô về quê. Về đến nhà thấy cảnh nhà tiêu điều quá. Trong nhà hầu như không có không khí Tết. Bố cô đang ngồi uống trà trầm lặng một mình. Bé Thu thơ thẩn chơi trên giường. Nhìn thấy cô nó ào ra đón vui cười.
– Cháu chào bác.
– Con chào bố.
– Q, Thuỷ đã về rồi à.
– Dạ, bác có khoẻ không.
– Mấy nay bác cũng mệt mệt.
– Thuỷ em lấy quần áo cho Thu mặc thử đi.
– Vâng, Thu ra đây cô mặc quần áo mới cho.
Con bé lũn cũn theo cô, nó vui lắm. Ngoài quần áo hắn mua cho bé mấy món đồ chơi. Tội nghiệp mới còn bé tý mà đã phải xa bố mẹ. Mà con bé cũng ngoan không khóc lóc gì cả. Chỉ thỉnh thoảng lại hỏi bố mẹ đâu. Mọi người lại nói dối bố mẹ đi công tác. Nó hỏi mãi cũng chán bây giờ không hỏi nữa.
– Ngồi uống nước đi cháu.
– Dạ vâng cho cháu xin.
– Năm nay công ty làm ăn có được không.
– Dạ mới thành lập nên cũng tạm tạm thôi bác ạ.
– Ừ cố lên cháu nhé. Thanh niên chúng mày có học có hành có khác.
– Cũng vất vả lắm bác ạ.
– Ở đây tối nay mai hãng về chứ.
– Dạ vâng sáng mai cháu về Ninh Bình.
– Cháu đã nói với bố mẹ chưa.
– Dạ cháu nói rồi. Bố mẹ

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Ngoại tình với con dâu khi con trai đi làm , Tôi đã thủ dâm trước mặt cô em vợ , Đụ nhau trong giờ làm việc , Hiep dam vo ban trong nha bep , Địt nhau với người yêu đầu tiên

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu