Posted on October 10, 2016

sâu lên phía vai thế là thằng em cứ thế thúc thẳng lên khe mông bà chị và bị kẹp ở đấy. Tôi ngồi im không dám nói gì tay vẫn cứ đấm đều. Tôi nói thật với các bác sau này nghĩ lại thì có thể nhận định tình huống này chính là điểm mấu chốt để tôi và chị vượt quá giới hạn. Ở đời để thành được việc gì phải có thiên thời địa lợi nhân hoà. Việc của tôi và chị cũng vậy. Kể từ đầu đến giời chỉ nói đến thiên thời và địa lợi để việc thành mà chưa nói đến yếu tố mấu chốt là nhân hoà. Tiếp tục, tôi thấy chị không kêu nhẹ hay chỉ đạo tôi nữa mà chị thở bắt đầu mạnh hơn. Bản thân tôi lúc đó cũng không biết làm sao cứ ngồi im và đấm lưng nên những rung động đã làm cho thằng em phía dưới day và chuyển động ở khe mông chị. Các bác biết không được một lúc chị bảo thôi được rồi và bảo tôi nằm xuống. Lúc này hai chị em không nói với nhau điều gì tôi không nhớ thời gian trôi qua bao lâu bất ngờ tôi thấy chị ôm chặt tôi ngay như liền một lúc tôi thấy chị kẹp một chân của tôi vào giữa hai chân chị và chi đì rất mạnh háng của mình vào bắp đùi tôi. Lúc đó còn nhỏ và không có kinh nghiệm gì nên tôi cứ nằm im không biết làm gì cả được gần 5 phút thì chị không ôm tôi nữa mà chị cầm tay tôi chị day vào háng chị. Nói thật các bác lúc đó tôi như con rối bừng tỉnh. Tôi ôm lại chị tay tôi bắt đầu thám hiểm cơ thể chị. Đầu tiên là ngực, sau đó đến bụng rồi vùng cấm. Mọi thứ như đang trên mây, tôi chỉ làm theo bản năng và tôi cảm nhận được độ sung sướng của chị. Chị nhắm nghiền mắt, một tay ôm tôi một tay cầm chặt gối. Chị không giám kêu thành tiếng mà răng cắn chặt vào môi . Tôi chỉ nghe thấy những tiếng ư ư nhẹ. Một lúc sau tôi như bùng nổ, cởi hết quần áo của tôi, cở quấn áo của chị tôi và chị hoàn toàn nguyên thuỷ. Và điều gì đến thì cũng đến, lần đầu tiên trong đời trai được nêm trái cấm tôi đã biết. Phải nói ngon, ngon đến đê mê. Đến bây giờ mỗi lần nghĩ lại cảm giác ngày ấy tôi lại bồi hồi xúc động. Tôi không biết mình dập dìu với chị bao lâu tôi chỉ nhớ sau một lúc lâu thì tôi mệt rũ ra và nằm ôm chặt chị. Tôi thấy sự mãn nguyện trên gương mặt chị, chị ôm ghì lấy tôi như sợ tôi biến mất. Phải rất lâu sau đó khi tôi và chị thấy hơi thở đã đều đặn thì chị mới bắt đầu lên tiếng. Câu đầu tiên của chị là: Q ơi em đừng nói cho ai biết nhé không chị em mình chỉ có đi ra sông Đáy mà tụ tử thôi em. Sau đó chị lại hỏi em có mệt không. Tôi nói em mệt và thích lắm chị ạ. Em sẽ không nói với ai đâu. (Và hôm nay sau 18 năm giữ bí mật tôi mới thổ lộ truyện này cho các bác tuy nhiên cũng may Internet là một thế giới tuyệt vời mình nói ra điều sâu kín bao lâu mình giữa mà vừa vẫn lại giữ được bí mật không có lỗi với chị mà nhẹ cả lòng).

Về đến gần nhà mà tim tôi như thắt lại. Vừa đến cửa tôi gặp mẹ đang quét dọn hè phố trước nhà, mẹ hỏi: Đi đâu mà bây giờ mới về. Tôi lí nhí trả lời : Con sang nhà thằng An mượn sách của nó rồi lẳng lặng dắt xe vào nhà. Lên gác xép cất sách vở, tôi nghe thấy tiếng hát nhẹ từ trong gác xép vọng ra. Trong cái đầu đang u tối của tôi như có ánh điện loé lên. Bạn đã bao giờ có cảm giác phòng đang tối bật đèn lên ánh sáng chan hoà giúp ta nhìn thấy mọi thứ chưa. Với tôi cảm giác lúc này là như vậy. Chị đó là ánh sáng loé lên trong đầu tôi. Tôi như con sóc nhảy vội vàng hai, ba bậc của cầu thang chạy thẳng lên gác xép nới phát ra tiếng hát nhỏ đấy. Vừa vào trong tôi nhìn thấy chị đang ngồi vừa gấp quần áo vừa hát nhẹ. Tôi đánh rơi cặp xuống đứng xững người nhìn chăm chăm vào chị không chớp mắt. Trong tôi lúc này mọi thứ lẫn lộn không hiểu gì cả. Nếu bố mẹ biết chuyện rồi thì sao chị vui thế, tại sao bố mẹ không nói gì với tôi, tại sao chị lại về quê đột ngột… Tôi không thể cắt nghĩa được mọi chuyện, mọi thứ cứ vụt qua đầu tôi như tôi đang ngồi trên xe ô tô nhìn những cảnh vật bên ngoài lao ngược chiều vun vút. Các bạn biết không, tại sao tôi lại đi sâu nói về tâm trạng của tôi ngày hôm sau như vậy vì đây đúng là khoảng thời gian mà tôi nhớ đến cả đời lại không giám thổ lộ với ai. Tôi không ngờ sau bao nhiêu năm tôi mới mạnh dạn kể ra được. Sau này dù có qua nhiều mối tình trong lúc cao hứng hoặc trà dư tửu hậu cũng có nói sơ qua với các chiến hữu. Tuy nhiên truyện với chị và một người con gái nữa tôi sẽ kể trong thời gian tới là tôi luôn giữ bí mật, luôn tâm nguyện sống để dạ chết mang theo. Quay trở lại câu chuyện, chị giật mình nhìn lên một hình ảnh mà in hằn vào bộ nhớ tôi bao nhiêu năm không thể phai mờ. Vì hình ảnh này ma sau này người con gái tôi yêu bao giờ về góc cạnh khác nhau có đôi chút giống với hình ảnh đó của chị. Chị ngồi đầu ngoảng lại, mắt mở to, má hây hồng, tây vẫn đang gấp dở cái quần âu, chị vừa mới tắm nên tóc vẫn còn ướt và chị vắt lên phía đằng trước. Đặc biệt là nụ cười mà tôi không thể diễn tả được, nó toát lên sự hạnh phúc, tự nhiên pha với ánh mắt có đôi chút ngạc nhiên của chị. Tôi vẫn thầm trách sao mình không có tí năng khiếu vẽ, hoạ sỹ thì có phải đã có một bức tranh tuyệt đẹp ra đời. Tâm trạng tôi lúc này nó cứ làm sao, vừa vui, vừa ấm ức mà lúc đó lại là trẻ con nên mắt đã rưng rưng gần khóc. Đáp lại là một câu hỏi nhẹ nhàng: Em về rồi à, sao nay về muộn thế. Tôi chưa kịp trả lời như thể phát hiện ra vẻ mặt của tôi lúc bấy giờ chị lại hỏi tiếp: Em làm sao thế. Tôi chạy lại gần chị và hỏi dồn dập: Sao cả ngày nay chị đi đâu mà không nói với em, em sợ quá. Chị hình như cảm nhận được sự quan trọng trong lời nói của tôi chị cười nhẹ và nói: Chị về quê thăm bố mẹ vì hôm nay không phải học chiều mà chị còn phải xin tiền bố mẹ để đi học nữa chứ. Thế làm em sao. Tôi nge xong câu nói đó cười ngay được, một tảng đá trong lòng rơi mất. Tôi nói để tối em kể cho. Chị cười đôi mắt có đuôi. Tôi lại nhảy chân sáo cầm quần áo xuống nhà đi tắm. Xuống đến nhà mẹ tôi nói: Thằng này hôm nay làm sao, cả ngày lầm lì mà tối đến thì cười nói nhảy nhót. Tôi không nói gì mà chui tọt vào phòng tắm. Một cảm giác thơi thới nhẹ nhàng lan toả. Có lẽ đó là cảm giác hạnh phúc mà mọi người vẫn cố tìm cố lý giải. Đối với tôi đó chính là hạnh phúc.

Cả nhà vào ăn cơm tôi mới biết lý do tại sao hôm nay bố tôi không nói gì. Chả là vào sáng nay khi chị về quê, ý mẹ tôi có gửi một số quà về cho mọi người nhưng nhiều quá. Sợ chị không mang hết được nên bố tôi gàn thì mẹ tôi cự nự thế là hai ông bà có tý mếch lòng nhau, thế là không nói chuyện với nhau bữa trưa làm cho thằng con vãi hết cả đái. Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗn sợ hết hồn. Ăn xong cơm chị rủ đi ăn kem rồi về học vì hôm nay chị có tiền. Tôi chở chị đi ăn kem trên đường tôi kể chuyện hôm nay cho chị, chị lúc cười rũ ra vì sự ngây thơ của tôi, nhưng có những lúc cũng trầm tư. Tôi cảm giác chị hình như cũng sợ rồi. Nhưng trong chị tôi thấy không có cảm giác chị hối hận về việc đã làm tối hôm qua. Chúng tôi ăn kem xong đi lượn qua bưu điện mua báo và về nhà. Các bạn biết rồi đấy khi đã hiểu nhau, đã đi qua ranh giới rồi thì mọi việc không còn ngại ngùng nữa. Dĩ nhiên để có thể dấu mọi người đến bây giờ khi có nhiều người tôi vẫn là Q ngây thơ bé bỏng bị chị trí đầu hay bẹo má, vỗ mông. Còn chị vẫn tung tăng hồn nhiên vui vẻ hoạt bát. Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi nhẹ nhàng khoá cửa rời bàn học, tắt điện chui vào nằm cạnh chị. Chi đang đọc báo, khi bị tôi tắt điện chị bắt bật lên để chị đọc tiếp. Tôi nói:
– Em phải ngủ mà bật điện thì em không ngủ được.
Chị nói:
– ờ thì đi ngủ đi nhé.
Giọng chị rất mát mẻ. Tôi cười thầm chui vào ôm chị. Chị đẩy ra chị bảo đi ngủ đi. Tôi cứ cố tình ôm chị cười và để yên. Mặc dù hôm qua tôi và chị đã là của nhau nhưng vì mình còn ít tuổi nên vẫn sợ chị một phép. Muốn làm gì đều phải xin phép tôi hỏi thầm:
– Chị ơi cho em sờ ti chị nhé.
Chị không nói gì chỉ híc híc cười rất duyên. Tôi vừa đưa tay vào chị nắm lấy và nói ghê thế. Tôi sợ quá nên nằm im và ôm chặt chị. Tuy nhiên kịch bản đưa đẩy đó chỉ một tí rồi tôi cũng luồn tay vào được trong áo của chị, rồi sau đó là du lịch cả cơ thể chị. Cả tôi và chị đều thiếu kinh nghiệm, nên việc khởi động cũng hoàn toàn bản năng. Chị thấy thích chỗ nào chị bảo tôi sờ, xoa chỗ đó. Còn về phần chị thì luồn tay vào quần tôi nắm chặt lấy thằng em. Nói thật với các bác nhiều khi đau quá do bị nắm chặt mà không giám kêu vì chỉ sợ chị đổi ý không cho thì mình thiệt. Chứ bây giờ con nào nắm chặt mình quá thì phải có yêu cầu mệnh lệnh rõ ràng ngay không mất hứng. Được một lúc tôi mới thủ thỉ:
– Em xem phim xã hội đen thấy máy diễn viên bú như em bé hay chị để em thử.
Chị không nói gì chỉ vừa nhắm mắt vừa gật đầu. Tôi bò lên bú ti chị. Trời ơi sao cảm giác lại thích thế.

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Đưa vợ mình cho thằng khác chơi , Ảnh lồn gái khi đang chảy nước , Khỏa thân trần truồng trước mặt nó , Chuyen sex loan luan me va con moi nhat , Anh lon con gai 14 tuoi

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu