Posted on February 14, 2015

nội quá cố của tôi. Bố mẹ tôi an ủi tôi, ông bà cố làm ra khuôn mặt không buồn rầu để tôi không cảm thấy bị áp lực. “Bố thấy cũng có cái may đó con ạ, nếu như con đậu cái trường này với số điểm vừa đủ thì sẽ rât khó khăn cho con học tập”. câu nói của bố tôi làm tôi bừng tỉnh. “Đúng mình phải biết tự vượt qua chứ, cố lên đi D ơi, mày làm được mà” – tôi tự an ủi mình. Tôi không dám ra đường sợ gặp ánh mắt chế giễu của mọi người. Cũng may tôi đậu 1 ngành khối B trường ĐH danh tiếng không kém nên cũng vớt vát phần nào danh dự.Mặc dù chẳng thích cái ngành khối B này là mấy nhưng tình thế bắt buộc tôi phải chấp nhận nó. Tôi tự tin với số điểm khối A tôi có thể dư sức đậu ngành xét NV2. Tôi cũng tự tin hơn nhưng không phải vì thế mà hết buồn, trong lòng tôi cũng canh cánh một nỗi buồn khi không đạt được những gì mọi người kỳ vọng.
11h đêm, tôi đang vùi đầu trong cái chăn thì tiếng điện thoại reo lên. “0973…..”, một số lạ quá, tôi chẳng buồn bắt máy làm gì tôi làu bàu
– Alo
– Sao nghe giọng buồn thế – một giọng trong trẻo bên đầu dây kia làm tôi bừng tỉnh
– Xin hỏi ai bên đầu dây ạ
– Không nhận ra ai à
– Không
– N nè, không nhớ à
– À, sao lại không nhớ chứ
– Uh, N biết D có chuyện buồn nên gọi điện an ủi, D đừng buồn nhé còn rất nhiều cơ hội ở phía trước….
Tôi chực trào nước mắt mỗi khi ai nói đến chuyện này, bạn bè tôi cũng khá quan tâm đến tôi khi tôi trượt đại học. Nhưng có lẽ chỉ có N hiểu là tôi đang nghĩ gì đang hụt hẫng như thế nào. N là người bạn quan tâm đến tôi nhất. Thực ra trong năm 12 này tình bạn chúng tôi khá tốt đẹp, tuy không học chung trường nhưng gặp nhau khá thường xuyên và cũng hiểu nhau nhiều thứ. Tôi chợt nhận ra mình có một người bạn rất tốt luôn biết quan tâm chia sẻ mọi việc. Thực ra kì thi vừa rồi N không cao điểm bằng tôi nhưng N vẫn đậu trường mà tôi mong ước. Chúng tôi thường xuyên quan tâm đến nhau hơn, nhắn tin chat chit để chuyện trò với nhau.

Hè năm nay do rảnh rỗi nên tôi xung phong đưa đón em gái đi học. Khoảng thời gian 2 tiếng nó học tôi thường vùi đầu vào quán net để giết thời gian. Mở nick chat của mình tôi thấy nick chat quen thuộc của N, đang định đăng nhập game rồi chuyện trò với N thì “buzz”, khung chat quen thuộc hiện ra. Là của N. N bảo nhà cậu mới đi Sài Gòn 10 ngày nên nhờ N trông nhà giùm, N rủ tôi lên nhà cậu của N chơi. Tôi vội vàng tính tiền net rồi lên nhà cậu của N. Thực ra nhà N không phải ở thành phố này mà ở một huyện ven biển từ năm lớp 8 N đã lên nhà cậu để đi học. Người mở cửa cho tôi không ai khác ngoài N. N mặc chiếc váy rèn quá đầu gối với chiếc áo thun hồng trông đẹp vô cùng, cái kính cận càng tôn lên vẻ đẹp quý phái của N. Tôi nhìn em một ánh mắt bất ngờ và say đắm làm em đỏ mặt.
– làm gì mà cứ ngẩn người ra thế hả
– À không, hôm nay D thấy N xinh quá đó mà
– Chứ bình thường không xinh à
– Không phải thế, xinh nhưng hôm nay quá xinh làm D bất ngờ
– ……
Tôi rủ N đi ra ngoài cho mát, không phải lần đầu tiên chở bạn gái mà trong lòng vẫn cảm thấy hồi hộp thế này. Lần đầu tiên tôi và N có không gian riêng như thế này, cả 2 đứa đều có vẻ lúng túng mỗi khi nói chuyện với nhau. Bàn tay N đặt nhẹ lên hông tôi làm tôi cảm giác một dòng điện chạy trong người, N hỏi tôi
– D với Yến thế nào rồi, cưa đổ cô ấy chưa
– Thôi không nói chuyện đó nữa, tất cả chỉ là quá khứ thôi, bây giờ chuyển đối tượng rồi
– Ai thế – Giọng N có vẻ háo hức tò mò
– Người ngồi sau lưng D đó – tôi buông ra một câu nửa thật nửa đùa
N đánh một cái thật mạnh vào lưng tôi làm tôi loạng choạng xém ngã. Tôi cười to:
– Thấy chưa, tí nữa là té rồi
– Này, N không thích đùa như thế nhé
– Thôi bỏ qua đi, bây giờ mình đi đâu đây
– Tùy thôi.

Tôi đưa N đến một quán chè gần đấy, nhìn lại quán tôi lại nhớ những bưa trưa lớp tôi lại kéo nhau đi ăn, nhanh thật thế mà bây giờ chỉ còn lại dĩ vãng tất cả đã qua như một giấc mơ, một giấc mơ dài. Đang suy tư thì nghe tiếng cười khúc khích của N, chắc lúc tôi đang suy tư trông có vẻ buồn cười lắm hay sao ấy:
– Có gì đâu mà cười
– Đang suy nghĩ gì thế, lại nhớ đến em nào nữa à
– Đã bảo đang cưa người bạn ngồi trước mặt mà
– Đã bảo là N không thích đùa những chuyện như thế mà
– Ai đùa chứ, nói thật mà. Sao mà nghi ngờ nhau hoài thế
– Ai mà tin cho nỗi chứ..
– ……
Càng tiếp xúc nhiều với N tôi thấy N không phải là quá kín đáo và ngại giao tiếp như mọi người nó, N cũng khá cởi mở với bạn bè. Bình thường N ít nói và cười nhưng mỗi khi cười nhìn N đáng yêu vô cùng. Sau bữa đi hôm ấy N để lại khá nhiều ấn tượng với tôi. Đôi mắt ấy, đôi môi ấy, mái tóc ấy Những lời nói nhẹ nhàng, ấm áp, những nụ cười thánh thiện của em làm lòng tôi trào lên bao nhiêu cảm xúc, có phải chăng tôi đã yêu em rồi. Tôi chờ tin nhắn của em, những tin nhắn quan tâm tôi làm tôi xao xuyến lạ lùng, tôi bắt đầu mơ mộng cuộc sống của tôi sau này có em có những đứa trẻ. Không biết tôi có ngộ nhận hay không nhưng tôi cảm nhận từ sâu thẳm đôi mắt ấy tôi cũng cảm nhận tình cảm phần nào của em dành cho tôi.
Tôi mua một bó hoa để tặng em, tôi không muốn mình lại một lần nữa làm kẻ thất bại nên tôi quyết định sẽ thổ lộ tất cả với em. Tôi gọi cửa nhà cậu em, còn vài ngày nữa là cậu em về nên tôi muốn đánh nhanh thắng lớn. Vẫn bóng dáng kiều diễm ấy mở cửa cho tôi, trống ngực tôi đánh liên hồi mồ hôi toát ra. Tôi dắt xe vào sân.
– Tặng em – Bàn tay tôi ôm bó hoa hồng chìa về phía em
– Sao lại em, mà hôm nay là ngày gì mà D tặng hoa cho N – Đôi mắt em nhìn thẳng vào mắt tôi, hình như em đoán được ý đồ của tôi. Miệng tôi lắp bắp, lấy hết can đảm tôi nói hết những suy nghĩ trong lòng
– Không phải là ngày gì cả. Hôm nay D muốn nói…. Hãy làm chiếc xương sườn thứ 7 của D nhé
– Chiếc xương sườn thứ 7 – N nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.
Tôi bật cười và kể câu chuyện:
“Chúa sáng thế dùng 6 ngày để sáng tạo ra muôn loài. Vào ngày thứ 7, khi trái Đất thoát khỏi những cơn lốc hỗn mang của vũ trụ. Từ trong bóng tối, bên cạnh những hình hài vạn vật đang rõ nét, một người đàn ông đã ra đời cùng sự cô đơn. Chúa thấy ngay lỗi lầm của mình và ông ta sửa chữa ngay tối hôm đó. Một lỗ hổng được sinh ra để lấp đầy khoảng trống cô đơn của người đàn ông. Từ chiếc xương sườn thứ 7, phụ nữ xuất hiện. Đó, đàn ông ai cũng đi tìm phần còn lại của mình, để lấp đầy khoảng trống, để chấm dứt những cơn đau âm ỉ trong lòng ngực. ”
Nói rồi tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn của em:
– Hãy đồng ý làm bạn gái của D nhé. Anh yêu em nhiều lắm.
N nở một nụ cười hạnh phúc, nhìn nụ cười ấy tôi đoán được phần nào câu trả lời của em. Dường như thời gian đang ngưng đọng ở giây phút này, lòng tôi như đang lâng lâng trong niềm vui chiến thắng. Một nụ cười như câu trả lời của em. Nhưng….
– Cám ơn D nhiều lắm, nhưng D có nghĩ quá vội vàng hay không. N nghĩ chúng ta chưa có đủ thời gian để tìm hiểu kĩ về nhau, chưa thật sự hiểu nhau. Thời gian sẽ là câu trả lời của N về câu hỏi của D. Tại sao chúng ta không làm bạn thật tốt nhỉ.
Tôi chưa thực sự hiểu câu trả lời của em, phải chăng lần nữa tôi bị từ chối. N vẫn nhận bó hoa của tôi và không quên để lại trên má tôi một nụ hôn từ đôi môi của N. Câu trả lời thực sự tôi nhận được là em cũng mến tôi nhưng chưa tin tưởng hoàn toàn vào tôi. Cũng đúng, em từng biết tôi yêu say đắm Yến mà bây giờ tôi lại tỏ tình với em nên em cũng có phần ngần ngại còn tôi thì chẳng nó gì ngần ngại cả. Bây giờ tôi thực sự mến em. Bằng trái tim tôi, tôi sẽ chứng minh cho em thấy tình yêu của tôi dành cho em như thế nào. Tôi biết em không hề từ chối tôi nhưng cũng chưa hẳn hoàn toàn tin vào tình cảm của tôi. Từ trong đôi mắt ấy tôi biết em có tình cảm với mình, phải nói rằng con gái cực kỳ khó hiểu không chịu nói thực những suy nghĩ trong lòng. Tôi nhìn vào đôi mắt ấy và nói: “Hãy cho D thời gian nhé, D sẽ chứng minh rằng D yêu N nhiều lắm”. Em gật đầu và nở nụ cười thật tươi tôi hiểu rằng cơ hội của mình còn khá lớn tôi sẽ chứng minh cho em thấy tôi yêu em như thế nào.
Tạm biệt ngôi nhà thân thương nơi tôi sinh ra và lớn lên để vào thành phố theo đuồi giấc mơ đại học của mình. Tôi xét tuyển NV2 và đậu trường ĐH khoa học tự nhiên thành phố. Chưa bao giờ tôi nhớ nhà đến thế, nhớ bố mẹ, nhớ em gái thân yêu, nhớ từng câu mắng của bố, sự dịu dàng của mẹ, những góc nhà…. Để bước vào môi trường học tập mới. Tôi và thằng bạn thân từ thuở nhỏ ở chung một phòng, chúng tôi khá hợp tính nhau nên rất vui vẻ hòa đồng. N cũng bước vào cuộc sống sinh viên với bao ước mơ và hoài bão như tôi, N trọ cách khu trọ của tôi chừng 500m. Mới ngày đầu chúng tôi vấp phải những khó khăn mà sinh viên phải gặp đến. Có thể nói sung sướng từ nhỏ nên những việc hằng ngày của tôi với tôi khó khăn rất nhiều. Từ việc ăn uống, nhà cửa đến giặt quần áo với tôi là cả một

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Truyện hentai liên minh huyền thoại , Hình ảnh lồn có băng vệ sinh , Cho cô giáo uống thuốc mê để cưỡng bức , Địt nhau với em giúp việc đang làm trong bếp , Download phim sex về máy tính

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu