Posted on February 16, 2015

luôn. Trên xe, tôi kể hết câu chuyện giữa tôi và chú Phát, 2 lão nghe xong bảo tôi :
– Mày đúng là thằng máu lạnh.
Đêm hôm đó, chúng tôi ra bãi Dài, uống rượu tâm sự, rồi bàn cách xem tôi sẽ nói với Ly thế nào, bàn vậy, nhưng tôi đã có cách của riêng mình.
Trưa hôm sau, chúng tôi về nhà tôi. Long Vân cũng về nhà luôn, tôi ở nhà một đêm rồi sáng hôm sau, tôi với lão Phương đi Hải Phòng.
Đến đầu đường 10, tôi gọi cho nàng :
– Vâng anh ạ- Giọng nàng vẫn đầy vui vẻ
– Uh, anh đang ở đầu đường 10 đây, sắp sang đến HP rồi
– Ô, anh về sao không báo em trước, mà sao lại đi đường 10, anh về nhà à ?
– Uh, anh từ nhà sang.
– Anh đi với ai đấy ? để em còn biết nấu cơm
– Anh đi một mình thôi, đừng nấu cơm, tý mình tìm quán café nào nói chuyện lúc rồi anh đi luôn thôi
– Có chuyện gì thế anh ?- giọng nàng thoáng chút lo lắng
– Không có gì đâu, thế nhé, lát gặp.
Lão Phương quay xuống:
– Sao cu ?
– Cứ đi đi anh, tìm quán café gần nhà cái Ly ấy. À anh bỏ cửa kính em hút điếu thuốc.
Biết tâm trạng tôi nên lão mở luôn, sang đến gần nhà Ly tôi hút gần hết bao thuốc.
Tôi với lão Phương vào quán café, lão bảo :
– Mày ngồi đây rồi gọi nó ra, anh lên tầng 2, có gì thì gọi.
Tôi gọi nàng ra, lúc sau thấy nàng đi bộ ra.
– Ngồi ngay đây thì sao không vào nhà, à mà em thấy xe anh Phương đỗ ngoài kia, anh ấy đâu rồi ?
– Anh mượn xe anh ấy đi mà. Anh không vào nhà vì có chuyện muốn nói với em
– Sao ? chuyện gì á ? anh nói đi
– Mình chia tay nhau đi.
Sự ngạc nhiên của nàng là quá lớn, nhưng nhìn tôi, nàng biết tôi không nói đùa. Rồi nàng hỏi một cách dồn dập :
– Sao lại thế ? anh nói xem ? hay em làm gì sai ?
– Không em rất tốt Ly ạ. Nhưng – tôi ngưng lại, thật khó để nói dối trong tình huống này – nhưng anh vẫn còn yêu Hằng. Thời gian qua bọn anh đã gặp lại nhau, bọn anh nhận thấy vẫn còn yêu nhau. Và anh nhận ra rằng anh không yêu em, anh chỉ coi em là người lấp chỗ trống cho Hằng thôi. Ly, anh xin lỗi, rồi em sẽ gặp được người hợp với em hơn anh. – tôi nói một mạch, như sợ ai cướp mất lời
Nàng đưa tay lên miệng, khóc thổn thức. Nhìn nàng, tôi cảm thấy tê tái cõi lòng, cảm tưởng như hàng chục mũi kim đang đâm thẳng vào tim tôi. Rồi nàng nhìn thằng vào tôi, gần như hét lên rồi chạy như bay khỏi quán :
– Đồ tồi, tôi đã lầm khi yêu anh. Anh là đồ khốn nạn.
Từng câu từng chữ của nàng xé nát tâm can tôi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng không nghĩ nó lại đau đớn như thế.
Lời nói thoảng gió đưa
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà em ngốc thế ?
Chẳng chịu nhìn mắt anh !!!

Em về rồi, tôi vẫn thẫn thờ ngồi đó. Tôi muốn chạy theo em, giải thích cho em tất cả, để em hiểu rằng, tôi không phải là một thằng như vậy. Lão Phương đi xuống, ngồi xuống ghế. 2 anh em chẳng ai nói với ai câu gì, được một lúc, tôi đứng dậy bảo lão:
– Về thôi anh.
Trên đường về HN, tôi đốt thuốc liên tục. Lần đầu tiên tôi suy nghĩ về những việc tôi đang làm, cũng gần như là lần đầu tiên tôi suy nghĩ nghiêm túc về lời nói của mẹ tôi : “ cố học hành ra trường làm chuyên môn thôi, chứ đừng ham kiếm tiền ngoài con ạ “
Về gần đến HN, tôi bảo lão Phương :
– Anh này
– Gì ?
– Anh cho em về nhà nhé, mấy hôm tới anh lên trông quán giúp em, em nghỉ mấy hôm.
– Uh, mày định đi đâu ?
– Em cũng chưa biết, đang tính đi chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) đâu đó cho đỡ chán, cũng có khi em về nhà.
– Uh, cứ nghỉ cho thoải mái, bao giờ về HN thì gọi anh.
Về đến nhà, tôi vật ra giường, người đầy mệt mỏi. Muốn ngủ một tý mà không tài nào ngủ được, tôi ra ban công đứng hút thuốc, nghĩ về hoàn cảnh của mình, chẳng biết làm sao, chỉ biết cười đầy chua chat.
Sáng hôm sau, tôi bắt xe về nhà. Trưa chẳng có ai ở nhà ( sau khi tôi lên học đại học, em tôi cũng đã lớn hơn và đi học bán trú nên nhà tôi không thuê người giúp việc nữa ), tôi lại lững thững ra biển một mình. Gió biển mát rượi làm tâm hồn tôi cũng thư thái hơn một chút. Ngồi xuống một cái ghê nằm, tôi gọi một quả dừa, vừa hút thuốc vừa ngắm biển. Mặt biển rộng lớn làm ta cảm thấy mình thật nhỏ bé. Nhìn từng đôi trai gái quấn quýt nhau nô đùa, tôi chợt cảm thấy buồn não nề.
Đang đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình thì điện thoại reo, Long Vân gọi :
– Em nghe đây rồi
– Mày đang ở đâu đấy ?
– Em mới về, đang ngồi ngoài biển.
– Thế à, thế chờ tý tao ra.
Lúc sau thấy Long Vân với thằng Huy đi ra. 3 anh em tôi gọi mấy cai bia với mấy con mực ngồi lai rai. Cả 2 lão đều ko đả động gì đến chuyện tôi với Ly, tôi thì cũng chẳng muốn nói, coi như sự đã rồi, nói cũng chẳng giải quyết được gì.
Tối tôi về nhà, nghe tôi bảo ở nhà 1-2 tuần, mẹ mừng lắm, cười nói suốt.
Sau bữa cơm, mẹ gọi tôi lên nhà, bảo :
– Mày dạo này có chuyện gì hả con ?
– Dạ ko, sao mẹ lại hỏi vậy ạ ?
– Mẹ đẻ ra mày, mẹ biết. Nếu không muốn nói thì thôi, nhưng cố gắng đừng để anh hưởng đến sức khỏe. Nếu có chuyện gì không giải quyết được, cứ nói với mẹ nghe chưa ?
– Vâng con biết rồi mẹ ạ.
Một buổi sáng mùa thu cuối tháng 8 ( không hiểu sao trong cuộc đời tôi tháng 8 luôn gắn liền với những câu chuyện buồn ), tôi nhận được điện thoại của lão Phương :
– Vâng em nghe anh.
– Mày đang ở đâu đấy ?
– Em đang ở nhà, có việc gì ạ ?
– Thứ 7 tuần sau cái Ly nó bay đấy.
Tôi nghe lòng nhói đau, lúc trước tôi luôn mong ngày này đến thật nhanh, vậy mà bây giờ khi nó đã ở rất gần, tôi lại thấy thật chán nản.
Giọng lão Phương lại vang lên :
– A lô, a lô
– Em đây, em nghe rồi.
– Thế mày định thế nào ?
– Định cái gì cơ anh ?
– Mày có định lên gặp nó với tiễn nó ra sân bay không ?
– Em cũng chưa biết được, để em xem thế nào đã.
– Uh, có gì thì gọi cho anh nhé.
Suốt cả tuần sau đó, tôi bần thần suốt ngày, chẳng làm được việc gì ra hồn. Đã có lúc, tôi định gọi cho nàng, nói lời xin lỗi, rồi xin nàng quay lại với tôi, cãi lời chú Phát, bỏ việc đi du học. Rồi có lúc tôi định lên tiễn nàng ra sân bay. Lão Phương 1-2 hôm lại gọi, nhưng lần nào tôi cũng :
– Em biết rồi, để em xem đã.
Thứ 5, đang ở nhà mẹ gọi điện cho tôi.
– Con nghe rồi
– Mẹ bảo này, có phải sáng thứ 7 cái Ly nó bay à ?
– Vâng, đúng rồi mẹ ạ
– Hôm trước mẹ cũng nghe cậu Minh mày bảo nhưng mẹ không nghĩ là nó bay sớm thế, thế mày không lên tiễn nó hả con ?
– Dạ, con cũng chưa biết được
– Sao lại thế ?
– Dạ tại cuối tuần con có cái hẹn với bọn bạn cấp 3 mẹ ạ, hôm trước trên đó liên hoan rồi, để mai con gọi điện là được thôi ạ
– Uh thế mẹ hỏi thế thôi.
Cúp máy xuống, tôi chẳng còn biết làm thế nào.
Sáng thứ 6, lão Phương lại gọi :
– Em nghe rồi
– Mày có lên tiễn nó không ?
– Em không.
– Haizz…. Mày đúng là thằng máu lạnh
( Sau này tôi mới biết, buổi tối hôm trước, nàng với lão Phương đi uống nước, nàng đã khóc rất nhiều, nàng bảo chỉ cần một câu nói của tôi tại sân bay, nàng sẵn sàng bỏ tất cả để ở lại VN… Ly à, anh xin lỗi, hiểu cho anh em nhé)
Sáng hôm sau, nàng bay đi Mỹ, buổi sáng hôm đó, có đôi lúc tôi lại ngước nhìn lên bầu trời, tự hỏi giờ này nàng đang ở đâu. Nàng đã thật sự rời xa tôi, để đến một miền đất xa lạ, cũng như mang theo toàn bộ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của một mối tình mà mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy hận chính bản thân mình.
Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ, như hoa ven mặt hồ, tàn theo gió mùa thu ….

Từ ngày đó, cũng phải mất hơn 1 năm tôi mới lấ lại dược cân bằng. Mọi thứ vẫn cứ trôi đi, tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ nàng. Thời gian sau tôi lao đầu vào công việc để vơi đi sự chán nản. Hai lần dang dở trong chuyện tình cảm làm tôi không mấy hứng thú với chuyện gái gú, đi học ròi lên quán, rỗi rãi thì lang thang đi café trà đá với mấy anh em, lịch hoạt động của tôi đa phần là như vậy.
Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến ngày tôi nhận đồ án tốt nghiệp, đến tận thời điểm đó tôi vẫn băn khoăn là ra trường sẽ đi làm chuyên môn hay tiếp tục kinh doanh. Lúc đó thì ý nghĩ của tôi nghiêng về phía làm ngoài vì thời điểm đó, công việc của tôi khá thuận lợi, tiền nong kiếm được nên tôi định bụng lấy cái bằng cho bố mẹ vui, còn về phần mình thì sẽ kinh doanh ngoài.
Một buổi tối đầu tuần ở trên quán, nhận được tin nhắn của một đứa bạn tôi :
– Mày dạo này thế nào ? Khỏe không ? Rỗi rãi lên yahoo nói chuyện tý.
Con bé này học cùng tôi từ cấp 2, nhà gần, thân nhau từ bé, nó ra trường trước tôi 1 năm, vào Đà Nẵng làm nên có gì chỉ hay lên yahoo nói chuyện.
Tôi đăng nhập vào cái nick yahoo ngày xưa, cái nick lập từ hồi cấp 3, sau này có lập một cái nick khác, ghi tên đơn thuần, cái nick cũ thì chỉ toàn bạn bè ngày xưa.
Vào nói chuyện linh tinh một lúc mà cũng hơn 10h, bất chợt, bảng yahoo hiện dòng chữ “ Hằng Nguyễn đang online”. Em, từ ngày gặp nhau lần cuối cùng ở trên quán, tôi gần như không còn nhận được tin tức gì của em. Đôi lúc nghĩ về em, tôi đã nghĩ, có lẽ tôi đã quên được em rồi. Hôm nay, nhìn nick yahoo của em sáng đèn, tự dưng tôi lại có một cảm giác là lạ. Bật bảng yahoo lên, tôi thấy dòng stt

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục