Posted on January 7, 2015

theo bóng dáng Hiểu Đồng rồi ngã phịch xuống giường tận hưởng hạnh phúc ngọt ngào này. Đã lâu rồi cậu chưa từng có một ngày hạnh phúc như thế này.
Khi Vĩnh Phong tắm rửa xong đi xuống lầu đã nghe một mùi hương thơm lừng từ nhà bếp bay ra. Bước vào bếp thấy Hiểu Đồng đang đeo tạp dề đứng bên bếp nêm niếm món gì đó.
Vĩnh Phong bước đến ôm lấy eo Hiểu Đồng , đầu dựa vào vai cô ngửi những hương hoa trên tóc cô.
Hiểu Đồng đang cho thêm chút muối vào nồi thì bị Vĩnh phong bất ngờ ôm từ phía sau khiến cô bỏ hết luôn phầnmuối còn lại vào nồi.
– Á! Tại anh mà em bỏ hết muối vào rồi. Thế nào cũng mặn cho coi.
Vĩnh Phong vờ ngạc nhiên nói:
– Mặn à! Để anh xem.
Nói rồi Vĩnh Phong lấy cái giá bên cạnh đão một vòng trong nồi rồi múc một miếng thổi nguội nếm thử.
Nếm xong cậu chắc lưỡi nói:
– Anh đâu thấy mặn đâu, ngọt lắm
Trái tim Hiểu Đồng hết lần này đến lần khác bị Vĩnh phong làm cho đập liên hồi. Cô vội kéo tayu Vĩnh Phong ra:
– Anh mau ra bàn ngồi đi, để em niêm lại, kẻo phải nhịn đói đó.
Nhưng Vĩnh Phong càng siết chặt eo Hiểu Đồng hơn nói:
– Chỉ cần em cho anh ăn một chút thì anh sẽ không thấy đói.
Trời ơi! Hiểu Đồng chỉ còn biết than với ông mà thôi. Cả người cô dựa vào bộ ngực ấm áp của Vĩnh Phong càng muốn phát hỏa.
– Ngày mai chủ nhật, em định làm gì.
– Em định đưa bé Đường vào bệnh viện thăm mẹ. rồi đi siêu thị mua ít đồ cho anh.
– Được, vậy mai anh đưa em đi.
Rồi cậu lại cuốn lấy Hiểu Đồng, dìu cô vào đoạn nhạc hạnh phúc của họ.
Nước trong nồi bắt đầu sôi lên ùng ục
Bà Du Cẩm vừa nhìn thấy gương mặt nhỏ bé đáng yêu của đứa con gái nhỏ thì sắc mặc tươi cười. Vì thường xuyên bị bệnh nên bà không thể tự taychăm sóc cô con gái nhỏ của mình, bà luôn tự dằn vặt mình vì điều này.
Bà ôm Hiểu Đường vào lòng cho thỏa nhớ mong, vuốt ve mái tóc nhỏ nhắn của con, rồi hôn lấy hôn để. Rồi bà nhìn cô bé yêu thương hỏi:
– Bé Đường có nhớ mẹ không.
– Con nhớ mẹ lắm, sao lâu rồi mà mẹ không về nhà ngủ với con.
– Con gái của mẹ ngoan, đợi bệnh của mẹ bớt rồi, mẹ sẽ xin bác sĩ về ngủ vớicon chịu không?
– Dạ chịu.
Hiểu Đồng thấy mẹ và bé Đường quấnquýt với nhau thật vui vẻ, cô cũng cảm thấy rất vui. Ước gì gia đình cô lúc nào cũng được bên nhau.
Một giọng trầm ấm vang lên sau lưng ba mẹ con.
– Hôm nay trông sắc mặt bác hình nhưtôt hơn rất nhiều.
Ba mẹ con quay mặt ra sau nhìn thì thấy một chàng thanh niên dáng ngườicao phong nhã, khoát lên người chiếc áo blouse trắng trông như một thiên thần.
– Hữu Thiên cháu đến rồi à.
– Dạ, cháu đến từ nãy giờ nhưng thấy mẹ con bác đang vui vẻ nên không dám quấy rầy.
Hữu Thiên vừa nói vừa đưa mắt nhìn Hiểu Đồng, cô mĩm cười gật đầu chào anh. Rồi đưa mắt nhìn xuống dưới.
Hữu thiên đến bên cạnh giường đưa tay cầm lấy tờ giấy bệnh án xem xét cẩn thậnn rồi hỏi thăm bà Cẩm Du vàicâu, nhưng thỉnh thoảng mắt cậu nhìn về phía Hiểu Đồng.
Bà Du Cẩm tinh ý nhìn thấy, bà mĩm cười nói với Hiểu Đồng.
– Mấy ngày qua nhờ bác sĩ Thiên chăm sóc cho mẹ, nói chuyện giúp mẹ đỡ buồn.
Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn Hữu Thiên, đôi mắt long lanh trong suốt cuốn hút làm cho trái tim Hữu Thiên đập mạnh.
– Cám ơn anh.
Hữu Thiên nhẹ nhàng nói:
– Có gì đâu, đó là chức trách của một bác sĩ như anh phải làm mà.
Hiểu Đồng nhìn Hữu Thiên đầy cảm kích. Đôi mắt Hữu Thiên đầy phấn khởi khi Hiểu Đồng chú ý đến mình.
Hiểu Đồng và bé Đường ra về, Hữu Thiên lấy cớ nói về bệnh tình của bà Du Cẩm để tiếp tục trò chuyện với Hiểu Đồng. Cuối cùng, cậu phải luyến tiếc nói lời từ biệt.
Hiểu Đồng dắt bé Đường đi đến bên cạnh chiếc ferrari màu đỏ óng ánh, chiếc xe quá nổi bật. Vĩnh Phong vẫn tư thế ngã người dựa lưng vào xe đầy quyến rũ. Cậu nhìn đăm đăm về hướng Hiểu Đồng từ khi cô bước ra khỏi cửa bệnh viện. Đứng dậy mở cửa cho hai chị em vào trong, cậu nhanh chóng ngồi vào ghế lái.
– Anh chàng đó là ai vậy.
Biết Vĩnh Phong hỏi ai nhưng Hiểu Đồng giả vờ hỏi lại:
– Anh hỏi ai.
– Cái anh chàng mặc áo blouse đó.
– Anh ấy là bác sĩ chữa trị cho mẹ em.
– Một bác sĩ còn khá trẻ, tốt bụng đếnnỗi tiễn em đến tận cửa bệnh biện, còn nhìn em với vẻ luyến tiếc. Xem ra anh chàng bác sĩ này vẫn chưa có bạn gái.
Hiểu Đồng hừ mũi cười:
– Nói nãy giờ thì ra có người đang ghen.
– Em có biết ghen là sao không vậy.
Vĩnh Phong vừa nói chồm đến sát mặt Hiểu Đồng định hôn cô, nhưng cô đã đưa tay chặn môi anh lại. Cô lí nhí nói:
– Đồ sói háo sắc này, trước mặt bé Đường mà anh lại định giở trò.
Vĩnh Phong liếc nhìn bé Đường một cái rồi thở dài luyến tiếc, trở về ghế của mình, lái xe chạy đi.
Cả ba đi đến một siêu thị lớn của thành phố.
Siêu thị khá đông người.
Đã lâu lắm rồi, Hiểu Đồng không dẫn bé Đường đi chơi, vừa đến siêu thị, béĐường liền chạy nhảy khắp nơi, thích thú nhìn nhìn ngắm ngắm mọi thứ ở đây.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng chậm rãi đi đến, cả hai cùng cảm thấy vui khi nhìnbé Đường tung tăng chạy nhảy. Tay Vĩnh Phong nắm chặt lấy ta Hiểu Đồng.
Chọn một chiếc xe đẩy, Vĩnh Phong đặt bé Đường vào trong xe, Hiểu Đồng đi bên cạnh, trong họ như một gia đình hạnh phúc, khiến người xung quanh phải ghen tỵ.
Vĩnh Phong để cho bé Đường tùy ý lấy món mình thích nhưng Hiểu Đồng đã đưa mắt cảnh cáo cậu không đượcchiều chuộng bé Đường quá nhiều dễ khiến con bé sinh hư.
Mặc dù Hiểu Đồng đã trả lại hết những thứ không cần thiết nhưng VĩnhPhong và bé Đường vẫn bỏ đầy một xe. Vĩnh Phong đùng đình bé Đường trên cổ, còn Hiểu Đồng thì đẩy xe , làm cho những đứa trẻ cũng bắt đầu làm loạn đòi ba chúng phải đùng đình.
Tới quầy tính tiền, chờ mãi mới tới lượt mình nhưng thấy phía sau là hai cụ già, Hiểu Đồng liền nhường cho họ tính trước.
Hai vợ chồng già trông mặt phúc hậu nhìn Hiểu Đồng và Vĩnh Phong cùng bé Đường thật hạnh phúc thì mĩm cười nói:
– Nhìn vợ chồng hai cháu có con lớn thế này mà cứ như còn son. Hai vợ chồng cháu trẻ quá.
Hiểu Đồng biết hai vợ chồng ông bà lão hiểu lầm thì ngượng ngùng chẳng biết nói gì, nhưng Vĩnh Phong một tay bế bé Đường, một tay vòng sang eo của Hiểu Đồng kéo cô sát về phía mình cười nói:
– Dạ vâng. Hai vợ chồng cháu cưới nhau sớm vì ba mẹ cháu muốn sớm cócháu nội để bồng.
– Ừ! Người già rồi chỉ mong được bồngcháu. Chẳng bù với mấy đứa con của bác, đứa thì chưa lập gia đình, đứa thìchẳng chịu sanh con. Làm vợ chồng bác thấy người ta ẵm cháu mà thèm.
Hiểu Đồng ngượng cả người khi Vĩnh Phong nói họ là vợ chồng. cậu ta nói dối mà không thèm chớp mắt. Hiểu Đồng giơ tay ngắt eo Vĩnh Phong một cái, báo hại anh chàng phải trân mình chịu trận.
– Thôi! Chúc hai vợ chồng cháu hạnh phúc nha. Hai bác đi đây.
Nói rồi hai vợ chồng già cùng nhau đẩy xe đi. Trông họ cũng thật hạnh phúc. Hiểu Đồng cứ mãi nhìn theo bóng hai vợ chồng già.
Vĩnh Phong nắm chặt tay hiểu Đồng, kề sát tai cô nói nhỏ:
– Ngưỡng mộ à. Yên tâm đi, anh nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc đến già như họ.
Hiểu Đồng cảm thấy trái tim ấm áp lạ kỳ.
Về đến nhà, chờ Hiểu Đồng sắp xếp đồ xong xuôi, Vĩnh Phong liền nói:
– Đến đây, anh cho em xem cái này.
– Cái gì vậy – Hiểu Đồng tò mò hỏi khi thấy bộ dạng thần bí của Vĩnh Phong.
Nhưng Vĩnh Phong không nói gì chỉ đưa tay bịt mắt Hiểu Đồng lại rồi từ từdẫn cô đi.
Chẳng biết Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đi đâu nhưbg cô cảm giác được hương vị của gió, hương thơm của hoa….
Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra, trước mặtHiểu Đồng là chiếc xích đu đực treo trên cây cổ thụ có khắc hàng chữ con yêu ba mẹ của Hiểu Đồng. Bé Đường đang chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) đánh đu trên đó.
Chiếc xích đu mà mỗi chiều Hiểu Đồng thường chơi đùa với ba mẹ, nơi mà hạnh phuc của cô vẫn tròn vẹn.
Hiểu Đồng xúc động nghẹn ngào hỏi:
– Làm sao anh biết.
– Anh đoán.
Hiểu Đồng ôm chầm lấy Vĩnh Phong hạnh phúc. Cảm ơn anh vì đã đem ký ức ngọt ngào về với em. Ký ức có người cha mà cô mãi mãi không bao giờ quên.

Chap 14
Ánh mắt xa xăm
Làm xong hết công việc nhà, Hiểu Đồng mượn laptop của Vĩnh Phong tranh thủ làm báo cáo để đem nộp. Hiểu Đồng để máy tính trên giường Vĩnh Phong, còn mình thì ngồi dưới nên gạch để tất cả sách vở tài liệu ra xung quanh. Vừa tham khảo vừa đánhmáy.
Vĩnh Phong ngồi nghịch trò chơi trên máy điện thoại, dáng vẻ lạnh lung bất cần đời. Nhưng chơi mãi cũng chán, lâu lâu khẽ liếc nhìn về phía Hiểu Đồng, thấy cô không thèm ngó ngàng gì tới mình thì đâm ra bực bội, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng vì anh bị Hiểu Đồng cấm quấ rầy trong lúc cô đang làm việc.
Vĩnh Phong liền mở tin nhắn, nhắn tin cho Hiểu Đồng. Từ xưa đến giờ Vĩnh Phong chưa bao giờ ngồi cặm cụi nhắntin cho ai cả. Cậu thấy chuyện này thật phiền phức, càn gì thì gọi điện nóichuyện cho rõ ràng. Nhưng từ lúc quenvới Hiểu Đồng, cậu mới biết rằng nhắntin là một điều khá thú vị.
Lúc đầu, vì nhớ Hiểu Đồng mốn nghe giọng nói của cô nhưng vì cô đang học nên không tiện gọi. Mà có gọi Hiểu Đồng cũng không bóc máy. Thế là Vĩnh Phong bắt đầu mò mẫm nhắn tin. Lúc đầu cũng thấy thật phiền phứcnhưng tin nhắn của cậu luôn được HiểuĐồng trả lời.
Rồi cái cảm giác chờ đợi tin nhắn hồi âm của Hiểu Đồng có gì đó khá thú vị và cảm giác hạnh phúc ùa đến khi Hiểu Đồng nhắn tin trả lời dù chỉ vỏn vẹn có một chữ :” Ừ”
(Tin nhắn )
– Hiểu Đồngggggggggggggggggggggggggg……….
Đang ngồi làm bài,

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Truyen tranh 18 tuoi tro len , Bo chong du con dau luc nua dem , Lon 9x con trinh , Con gái khi nứng sẽ như thế nào! , Xec viet nam

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu