Posted on January 7, 2015

bước vào trước, ông nhanh tay bâm hàng loạt số tầng đến khi giám đốc Vương và Hiểu Đồng bước vào, ông mới ung dung đóng cửa lại rồi bấm số tầng cầnđến.

Ông cười thầm khi nhìn thấy vẻ mặt nóng lòng của giám đốc Vương. “Giám đốc Vương xin lỗi nha, còn hơi lâu đó”.

Cứ đến một tầng thì thang máy lại mởra nhưng chẳng có ma nào bước vào.

Giám đốc Vương tức tối vẻ mặt hầm hầm.

Quản lí Trung cười đắc chí nói:

– Chắc là đứa bé nào nghịch ngợm rồi.Xin lỗi giám đốc Vương.

Người mừng nhất với sự mất thời gian này chính là Hiểu Đồng. Cô chỉ muốn thời gian ngừng lại mãi hay là thang máy bị trục trặc . Nhưng càng đến gần, cô càng sợ hãi. Hiểu Đồng chỉ muốn bỏ chạy ra khỏi đây ngay lập tức.

Nhưng nghĩ đến mẹ cô phải dằn lòng ở lại.

Pong…. Tiếng mở cửa thang máy ở tầng cuối cùng vang lên. Hiểu Đồng runrẩy bước ra khỏi thang máy, đôi chân gần như không còn chút sức lực nào cả.

Không được, mình phải chấp nhận thôi, vì mẹ vì bé Đường, Hiểu Đồng mày không có quyền lựa chọn.

Còn 100 triệu, chỉ cần cô bước vào cánh cửa kia thì 100 triệu sẽ đến tay Đình Khiêm ngay lặp tức. Mẹ cô sẽ không phải chịu khổ sở thêm nữa. Chí cần được mổ là mẹ cô lại tiếp tục được sống bên cạnh hai chị em cô. Bé Đường đã không có cha, cô nhất định không để bé Đường phải mất cả mẹ nữa.

Cả 3 dừng lại ở số phòng 133.

Quản lí Trung nhìn gương mặt nóng ruột của giám đốc Vương biết rằng mình không thể tr2i hoãn được nữa. Dù sao thì giám đốc Vương cũng là một khách hàng quan trọng của kháchsạn, cũng là một doanh nhân lớn nên không thể đắc tội với ông được.

Cánh cửa phòng cuối cùng đã được mở ra. Giám đốc Vương hí hửng bước vào, ông ta cảm thấy hới khó chịu khi quả lí Trung vẫn còn đứng đó. Thấy vậy quản lí Trung đành cáo từ ra ngoài, sau vài câu dò hỏi xem họ co cần gì nữa không.

Quản lí Trung vừa đi khỏi, một cơn ớn lạnh kéo đến khiến Hiểu Đồng run cầm cập. Giám đốc Vương không bỏ lỡ một phút giây nào, ông ta nhào đếnôm Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng đã đẩy ông ra, cố làm ra vẻ lạnh lùng, cô nói:

– Giám đốc Vương xin ông thực hiện đúng giao dịch với tôi. Chuyển ngay 100 triệu còn lại cho Đình Khiêm.

Giám đốc Vương cả cười với đôi mắt cực kỳ nguy hiểm của một loài sói:

– Được ! Được! Tôi có thiếu gì tiền, chỉthiếu người đẹp. 100 triệu không thành vấn đề, chỉ cần tối nay em hầu hạ tôi chu đáo , khiến toi6 vui lòng thì đừng nói là 100 triệu, một tỷ còn được.

Nói rồi ông ta cầm điện thoại lên và bấm số.

– Giao tiền đi.

Ông ta nói gọn lỏn có 3 chữ rồi tắt máy. Sau đó bắt đầu xông vào Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng lại tiếp tục đẩy ông ta ra nói:

– Tôi phải chờ điện thoại xác định củaĐình Khiêm đã.

– Được, vậy thì tôi vào tắm đây.

Trông khi chờ đợi, Hiểu Đồng lấy cho mình môt cốc nước rồi mở cái gói nhỏ mà Đình Khiêm đưa cho mình ra. Lấy viên thuốc bỏ vào trong nước, Viên thuốc sôi lên ùn ục rồi tan biến vào trong nước.

Tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm vang ra, rồi nhanh chóng im bặt.

Cạch…..cánh cửa buồng tắm được mở ra, một thân hình béo ú quấn trong cái áo tắm trắng muốt của khách sạn, lộ ra đôi chân đầy lông lá của giám đốc Vương.

Giám đốc Vương bước ra, hắn nhìn Hiểu Đồng bằng cặp mắt dâm đãng, đôi môi trễ xuống. Hiểu Đồng trông thấy bộ dạng hắn như thế thật chỉ muốn nôn. Cô hít một hơi thật sâu, tống hết những sợ hãi trong lòng. Cầm ly nước uống hết một hơi.

Giám đốc Vương đến bên cạnh, giơ tay vuốt ve khuôn mặt trắng hồng củahiểu Đồng, cô quay mặt đi né tránh bàn tay gớm ghiếc của lão.

Giám đốc Vương tức tối nắm lấy cầm của Hiểu Đồng bóp mạnh.

– Ngoan ngoãn nghe lời đi, cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi à.

Lão đẩy mạnh Hiểu Đồng xuống nệm, cô rơi tự do xuống cái nệm mềm mại nhưng lạnh lẽo, cả người bắt đầu không còn chút sức lực nào, bóng dánggiám đốc Vương nhòe đi trong mắt cô.

Lão dê già hấp tấp ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng, bàn tay bắt đầu sờ soàng khắp người cô.

Cảm giác buồn nôn trực trào trong cuốn họng Hiểu Đồng, cảm giác buồn ngủ ập đến, hai cảm giác này hòa trộnnhau làm ý thức củ Hiểu Đồng rơi vào hỗn loạn.

Khi những ngón tay to bè kia trược lênngực cô. Lần lượt những chiếc cúc áo được mở ra.

Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, Hiểu Đồng nghĩ đến mẹ, nghỉ đến bé Đường.

Rồi gương mặt của Vĩnh Phong xuất hiện trong đầu Hiểu Đồng. Cô bắt đầuthấy hối hận cho hành động ngu ngốc của mình.

Trong đầu cô bắt đầu gào thét:”Vĩnh Phong! Anh đang ở đâu, mau đến cứu em”

………………..

Rầm …………..

Cánh cửa phòng cô bị ai đó đạp vỡ tung ra, môt bóng hình cao lớn lao vào, nhưng Hiểu Đồng không thể nhìn thấy khuôn mặt của người đó, cô đã không còn ý thức nữa.

Hiểu Đồng nhìn thấy mẹ và bé Đường đang chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) xích đu bên cái cây cổ thụ to lớn ở căn nhà củ của cô. Căn nhà mà đã từ lâu không còn thuôc vể cô nữa rồi. Nhưng nó thuộc về người con trai mà cô yêu: Vĩnh Phong. Nụ cười của mẹ và bé Đường vang vọng khắp nơi.

Ở trên sân thượng, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong và một cô gái nào đó đang âu yếm với nhau trông họ thật hạnh phúc.

Chẳng ai nhìn thấy cô cả, Hiểu Đồng đứng trơ trọi một mình, cô đơn, lạnh lẽo đang gọi tên họ, nước mắt đang lăn dài trên gương mặt cô: sự đau khổ, sự tuyệt vọng.

Một bàn tay ấm áp giữ lấy những cánhtay đang vung vẩy sợ hãi của Hiểu Đồng, vồ về cô, lau sạch những giọt nước đọng trên nét mặt cô. Đến khi Hiểu Đồng lại chìm vào giấc ngủ.

……………..

Ánh sáng len lỏi từng tấc từng tấc vào trong căn phòng, đã gần 10 giờ trưa.

Đầu vẫn còn thấy choáng voáng, hiểu Đồng dần mở mắt ra. Ánh sáng chói chang khiến Hiểu Đồng hơi khó chịu, cô phải nhắm mắt lại rồi từ từ mở mắt ra trở lại.

Một bóng hình cô đơn đang đứng trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng, gió thổi những tấm màn phất phơ khiến cho dáng người ấy càng mờảo. Dáng người quen thuộc quá. Hiểu Đồng phải cắn chặt môi để ngăn cơn xúc động mạnh phát ra.

Sao anh lại ở đây. Là cô hoa mắt ư. Là cô nghĩ đến anh nhiều quá ư. Vĩnh Phonh! Nếu bây giờ là mơ thì xin giấc mơ này dừng mãi, để em có thể nhìn mãi bóng dáng này của anh.

– Em tỉnh rồi sao?- Giọng nói trầm ấmvang lên, Vĩnh Phong xoay người lại nhìn Hiểu Đồng mĩm cười, nụ cười ấm áp hòa nguyện trong nắng gió.

Hiểu Đồng bật khóc.

– Sao em lại khóc.

– Vì em sợ – Hiểu Đồng nghẹn ngào nói.

– Đã không sao rồi. Đã có anh bên cạnh em rồi. Đừng khóc nữa.

Vĩnh Phong âu yếm vuốt ve gương mặt cô. Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:

– Em sợ giấc mơ này biến mất, anh không còn ở bên cạnh em nữa.

– Khờ quá!. Em không phải đang mơ. Là anh đang ở bên cạnh em, anh mãi mãi ở bên cạnh em. Anh sẽ không baogiờ biến mất trừ khi anh chết.

Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng vào lòng, truyền hơi ấm của anh vào cô, muốn giữ mãi cô trong lòng mình. Người đang sợ hãi chính là cậu, sơ cô sẽ đi đến một nơi nào đó, biến mất khỏi mắt cậu.

Vĩnh Phong nhớ lại câu chuyện mà tối hôm qua Đình Ân đã kể. Câu chuyện về cuộc đời của Hiểu Đồng.

Thế Nam và Đình Ân sau khi ra hiệu cho Vĩnh Phong chạy trước, hai ngườichạy chậm lại chờ đợi chiếc xe cãnh sát giao thoi6ng chạy đến gần mình rồi mới lao nhanh về phía trước. Chạyvào một con đường khác, nhử cho cảnh sát đuổi theo.

Thế Nam cũng là một trong những tay đua kiệt xuất. Chẳng khó khăn gì khi bỏ rơi hai tay cảnh sát phía sau. Cậu mĩm cười đắc thắng.

Chỉ có Đình Ân là khốn khổ nhất. Lần đầu cô ngồi xe lao đi với tốc độ khủngkhiếp như thế, lại thêm mối lo lắng cho Hiểu Đồng. Nhưng cái cảm giác tim muốn nhảy ra khỏi ***g ngực mới là cái làm cô khốn khổ nhất.

Cô và Thế Nam, giữa hai người không có lấy một khoảng cách nào. Người côáp sát vào lưng cậu, tay cô quàng chặtlấy eo cậu, từ từ cảm nhận sự ấm áp tỏa ra từ cậu. Đình Ân cảm thấy tật choáng váng.

Hơn hai mươi phút sau họ đã có mặt tại khách sạn Phong Lệ.

Đình Ân vẫn còn choáng váng nên không hề biết cô và Thế Nam đã đếnkhách sạn Phong Lệ từ bao giờ. Tay cô vẫn ôm chặt lấy eo Thế Nam.

Thế Nam vỗ nhẹ vào tay Đình Ân:

– Đình Ân! Chúng ta đến nơi rồi.

Nghe Thế Nam gọi, Đình Ân mới sựt tỉnh, cô vội buông tay ra khỏi eo Thế Nam, luống cuống leo xuống xe. Do quá hấp tấp mà cô suýt bị ngã, cũng may là Thế Nam giữ kịp cô lại.

Đình Ân đỏ cả mặt ngượng ngùng nói:

– Cám ơn anh. Thật là xấu hổ.

Nhưng Thế Nam cười, nụ cười của cậu càng khiến Đình Ân hỗn loạn hơn.

– Không sao. Lần đầu đi xe ai cũng vậy hết. Em không biết là mình can đảm lắm đâu. Ai ngồi sau xe anh cũng phải la hét liên hồi, còn em chỉ nhắm chặt mắt lại mà thôi.

Đình Ân nhoẻn miệng cười xấu nói nói thầm trong bụng:” Không phải em không la hét giống người ta, mà là không còn sức để la hét thôi”\

Thế Nam định móc điện thoại ra gọi cho Vĩnh Phong nhưng đã nghe thấy tiếng la hét vang xin của giám đốc Vương. Cả hai vội chạy lại.

– Cậu Phong tôi biết lỗi rồi, từ nay tôi không dám động vào người của cậu nữa đâu.

Giám đốc Vương mặt mày thâm tím đang quỳ gối dập đầu xin Vĩnh Phong tha mạng. Xung quanh mọi người đến xem nhưng không ai dám nói gì.

Vĩnh Phong vẻ mặt sát khí đằng đằng như muốn giết người, đang đạp cho lão mấy cước.

Thế Nam vội lao đến can ngăn:

– Vĩnh Phong, đủ rồi.

Đình Ân cũng vội chạy đến nhưng cô không can ngăn Vĩnh Phong mà chạy đến tát cho lão dê già một cái tát nảy lửa.

– Đồ chiệt tiệt, ông đã làm gì

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu