Posted on January 7, 2015

nói.

– Giữa tụi mình mà cậu lại lo lắng thế à.Nhưng dù sao thì cậu cũng phải biết thôi, vì biết đâu cậu sẽ là người đại diện cho loạt sản phẩm này thì sao – Hiểu Đồng ý nhị cười bí hiểm.

– Chẳng phải người đại diện đã chọn là Anh Kỳ hay sao. Cái vụ hợp đồng vừa mới lắng xuống mà – Đình Ân cau mày khó hiểu hỏi.

– Mình từng nói sẽ giúp cậu giành lại hợp đồng mà. Bây giờ thời cơ đến rồi,chỉ còn chờ một cú điện thoại nữa thôi– Hiểu Đồng cười nhẹ nhàng, đáy mắt tự tin hiện lên.

– Bỏ đi, chuyện cũng đã qua rồi , với lạimình đâu thể sánh bằng cô ấy . Nếu là cậu còn có thể – Đình Ân âu sầu nói.

– Sao mà bỏ được chứ – Minh Thùy dậm chân nói – Lần trước em nghe mọi người thì thầm to nhỏ nói cười cợtchị phía sau mà tức dễ sợ luôn. Phải giành lại hợp đồng để cho những kẻ nói xấu chị được dịp câm họng.

– Phải đó Đình Ân, Minh Thùy nói đúng. Cậu phải mạnh dạn tự tin lên. Côấy đúng là rất xinh đẹp, nhưng cậu cũng là một cô gái xinh đẹp mà. Có Minh Thùy và mình ủng hộ cậu mà – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân ánh mắt tỏ tràn đầy sự cổ vũ.

– Phải đó chị – Mình Thùy cũng đốc vào cổ vũ.

Đình Ân cắn nhẹ môi suy nghĩ một lác rồi khẽ gật đầu.

– Hoan hô – Minh Thùy vỗ tay vui mừng.

Ngay sau đó, một đôi trai gái sánh vai nhau bước tới. Chàng trai bận chiếc áo sơ mi trắng mái tóc bồng bềnh, tác phong nghiêm chỉnh nhưng nhẹ nhàng tinh tế hệt như một thiên sứ. Còn cô gái thì xinh đẹp trong bộ đồ công sở vừa vặn ôm sát thân hình để lộ ba đường cong gợi cảm. Họ tiến đến bên bàn của Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đang cười vui vẻ thì thấy hai người đi đến, cô tắt ngúm nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên nói:

– Hữu Thiên! Chào anh, thật trùng hợp.

– Chào em! Thật trùng hợp – Hữu Thiên cũng mĩm cười chào lại rồi cậu thấy ánh mắt Hiểu Đồng tò mò nhìn về phía cô gái đi cùng mình bèn giới thiệu – Đây là Hạ Khanh, cô ấy là đàn em cùng trường của anh và Vĩnh Thành bên mỹ.

– Vậy à – Hiểu Đồng gật nhẹ đầu rồi mĩm cười chào Hạ Khanh – Chào chị.

– Chào em – Hạ Khanh cũng lịch sự đáp lời – Chị có nghe nói về em.

Hiểu Đồng hơi nghiêng người nhìn Hạ Khanh, cô ấy vẫn chưa biết tên cô, vậy mà lại nghe nói về cô rồi. Thật kì lạ. Nhưng Hiểu Đồng cũng không muốnhỏi lại, cô chỉ nói:

– Hy vọng lúc nào đó có dịp trò chuyệnvới chị.

– Chúng ta sẽ gặp nhau nhanh chóng thôi – Hạ Khanh liền nói.

Cậu trả lời của Hạ Khanh làm cho sự thắt mắc của Hiểu Đồng càng dâng cao. Cô nhíu mày nhìn Hạ Khanh, Hạ Khanh cũng cảm nhận được ánh mắt của Hiểu Đồng nhưng cô chỉ cười bí hiểm.

– Hai anh chị trông thật đẹp đôi – MinhThùy đột nhiên lên tiếng.

– Mọi người đừng hiểu lầm, anh và cô ấy chỉ là bạn bè thông thường thôi. Côấy mới từ mỹ trở về, hôm nay anh và cô ấy là lần đầu gặp lại – Hữu Thiên vội vàng giải thích.

– Này! Làm bạn trai em làm anh mất mặt lắm à, làm gì mà vội vàng thanh minh như thế – Hạ Khanh cười huýt trỏ vào bên sườn Hữu Thiên trêu.

– Đâu có, anh làm gì có cái phúc đó cơ chứ – Hữu Thiên cười trả lời.

– Hữu Thiên! Chào anh, lâu quá không gặp – Khi ánh mắt Hữu Thiên lướt qua mình, Đình Ân bèn lên tiếng chào.

– Chào em, lâu quá không gặp, anh cũng biết một vài tin tức của em. Bây giờ em là người nổi tiếng rồi – Hữu Thiên cười nói.

– Để anh chê cười rồi.

Đột nhiên Hạ Khanh đưa ta lên mũi rồiho nhẹ một cái, Hữu Thiên thấy vậy bèn nói:

– Thôi! Bọn anh đi trước đây.

Khi Hữu Thiên và Hạ Khanh chuẩn bị quay người đi thì Hạ Khanh bèn gọi:

– Hiểu Đồng! Hẹn gặp lại.

Hiểu Đồng ngỡ ngàng nhìn Hạ Khanh khi cô ấy gọi tên mình. Nhưng sau đó cô nhanh chóng thu lại tầm mắt mình.

– Mà này, em mới ăn món gì mà có mắm tôm vậy – Hiểu Đồng nhìn Mình Thùy hỏi. Nãy giờ cô ngửi thấy mùi mắm tôm nồng nặc, bây giờ thì thấy biểu hiện của Hạ Khanh như thế đànhhỏi – Cái mùi của em làm người ta sợ quá bỏ chạy thấy không.

– Vậy sao chị – Minh Thùy hốt hoảng đưa tay che miệng.

– Con bé này dạo gần đây kì lạ lắm, ngày nào cũng ăn những món nặng mùi hết. Hôm thì ăn tỏi, hôm thì ăn hành, hôm lại ăn mắm. Làm nhiều lúc mình cũng muốn không thở nổi với mấy cái mùi của nó.

– Tại vì…tại vì …- Mình Thùy bỗng nhiên ấp úng, hai má đỏ rực lên.

– Tại vì sao – Hiểu Đồng tròn mắt nhìn Minh Thùy dò hỏi, Đình Ân cũng nghiêng đầu nhìn Mình Thùy vẻ chờ đợi sự giải thích.

– Vì…- Mình Thùy bẻ bẻ mấy ngón tay, cho đến khi gần bẻ gãy lìa mới xấu hổ nói – Vì để ngăn ngừa bị cưỡnghôn.

Vì việc mấy lần bị Quốc Bảo cướp đi nụ hôn nên cô luôn trong tâm trí đề phòng.

Hiểu Đồng và Đình Ân nghe Minh Thùygiải thích thì phá ra cười đau cả bụng, rơi cả nước mắt. Chưa bao giờ họ thấy một cách ngừa cưỡng hôn kì lạ đến thế này.

Nhưng ngay sau đó tiếng chuông điện thoại của Hiểu Đồng reo lên. Hiểu Đồng nhìn màn hình điện thoại đắc ý reo lên:

– Cuối cùng cũng đến rồi .
Điều mà Hiểu Đồng không sao ngờ đến là người đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát đi đến tập đoàn Nguyên Thành Phong lại chính là cô gái kì lạ hôm qua – Hạ Khanh.

Cô ấy bước ngang chỗ Hiểu Đồng thì dừng lại, nháy mắt cười nói với Hiểu Đồng lần nữa:

– Chị đã nói là chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.

Nhưng có một người bất ngờ không kém Hiểu Đồng chính là Vĩnh Thành.

Trong đoàn người của tập đoàn Vĩnh Phát thì người đi vào đầu tiên chính làHạ Khanh. Cô đến đây với tư cách là luật sư đại diện cho tập đoàn. Cô bìnhthản đến trước mặt Vĩnh Thành cười nói:

– Chào anh! Lâu rồi không gặp.

Vĩnh Thành sau một thóang kinh ngạc thì lấy lại sắc mặt của mình, rồi chìa tay vui vẻ ra bắt tay Hạ Khanh.

– Không ngờ người đến lại là em, em về nước lâu chưa?

– Em cũng mới vừa về – Hạ Khanh cườitrả lời – Lần này em sẽ là luật sư đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát, em đếnđây bàn với các anh về chuyện lô đất đang thuộc quyền sở hữu của Vĩnh Phát mà Nguyên Thành Phong muốn có.

– Chúng ta vào bên trong bàn đi – Vĩnh Thành khẽ gật đầu, cậu làm động tác lịch sự mời Hạ Khanh và người của cô vào bên trong phòng hợp.

– 3 phần trăm cổ phần – Vĩnh Thành ngạc nhiêu kêu lên vẻ đầy tức giận, mọi người trong công ty cũng trừng mắt nhìn khi Hạ Khanh đưa ra lời đề nghị.

– Cô nghỉ lô đất đó xứng đáng để đổi 3 phần trăm cổ phần của tập đoàn chúng tôi à – Vĩnh Phong khinh miệt nói.

Hạ Khanh chẳng hề bối rối chút nào trước những cặp mắt đang trừng trừng nhìn mình, cô cười lạnh nói:

– Đúng là lô đất đó không đáng 3 phầntrăm cổ phần nhưng nếu các vị đổi cho chúng tôi, các vị sẽ có được những lợi ích thực tế.

– Lợi ích gì – Vĩnh Thành cau mày hỏi.

– Thứ nhất: Các vị sẽ tránh được một tổn thất lớn do đã kí họp đồng thu mua máy móc và nguyên vật liệu. Thứ hai, các vị sẽ được hỗ trợ vốn đầu từ từ tập đoàn chúng tôi, nhất là về phía Ngân hàng. Thứ ba, các mặt hàng xuấtkhẩu của các vị sẽ dễ dàng được hải quan thông qua – Hạ Khanh mạnh dạntrình bày, nói xong cô hất đầu một cái,trợ lí của cô lập tức hiểu ý, mở cặp táp lấy ra mấy tờ hợp đồng đặt trướcmặt Vĩnh Thành.

– Đây là hợp đồng do tôi soạn sẵn, các vị cứ từ từ tham khảo các điều khoản trong đó. Nếu các vị xem xong mà đồng ý thì chúng ta lại gặp nhau tiếp – Hạ Khanh nói xong thì quay lưng bước đi đầy tự tin.

Đoàn người theo sau cũng lặng lẽ theosau để lại bầu không khí ngột ngạt phía sau lưng của mình.

– Lập tức gọi điện thoại cho chủ tịch ngay – Vĩnh Phong ra lệnh với anh mắt sắc bén.

Mấy người còn lại hối hả đứng lên, hấptấp gọi điện. Ngay sau đó, một bản fax được gởi đến cho ông Triệu Vĩnh Nguyên.

Ngay chiều đó, Vĩnh Thành đã hẹn gặp Hạ Khanh và cô cũng nhanh chóng nhận lời. Sau vài câu xã giao, họnhìn nhau im lặng.

– Sao em về mà không gọi cho anh – Vĩnh Thành cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

– Em cũng mới về thôi. Bận rộn quá nên chưa có thời gian gặp anh – Hạ Khanh cười nói.

– Vậy mà có thời gian gặp Hữu Thiên à– Vĩnh Thành cố tình chất vấn.

Hạ Khanh cúi đầu nhìn tách cà phê nóng vẫn còn đang bốc khói im lặng, hai mi mắt rũ xuống như che giấu xúc cảm trong lòng. Lát sau cô mới lên tiếng, nhưng giọng nói có phần lạc đi:

– Thật ra là vì em chưa có đủ dũng khi gặp anh.

Nghe Hạ Khanh nói, trái tim Vĩnh Thành bị chấn động nhẹ, cậu đưa mắtnhìn Hạ Khanh cả người cô run nhẹ.

– Xin lỗi em, Hạ Khanh – Vĩnh Thành thở dài nói, giọng nói trầm đi rất nhiều.

– Ngốc quá! Lúc đó anh cũng đã nói lờixin lỗi với em rồi mà. Nhưng anh đâu có lỗi đâu. Sao cứ mãi xin lỗi em chứ –Hạ Khanh cố gắng kìm chế nỗi buồn trong lòng mà ngẩng đầu nhìn Vĩnh Thành cười, cô muốn xua đi sự áy náy của Vĩnh Thành.

Từ lúc gặp Vĩnh Thành ở trường đại học bên mỹ, Hạ Khanh đã bị anh chinhphục. Anh trầm lặng ít nói, nhưng anh rất thông minh, tuy không nói anh là sinh viên xuất sắc nhất của trường nhưng có thể nói anh là sinh việt Việt Nam xuất sắc nhất theo học ở trường. Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Anh để cô bên cạnh mình, không xua đuổi, nhưng cũng không ân cần. Cô đốivới anh như một người bạn, một cô emgái đồng hương. Nhưng ít nhiều mà nói, cô vẫn hơn rất nhiều cô gái quay quanh anh. Điều đó với cô là quá đủ.

Trang: 1 2 3 4
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu