Posted on January 7, 2015

thuốc thì từ phía bên người có tiếng hét lên gọi tên mình:

– Anh Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong quay lại nhìn. Một cô bé có khuôn mặt xinh xắn, cột tóc hai cùm đong đưa trong gió đang chạy như bay về phía mình, miệng nở nụ cười đầy rạng rỡ. Gương mặt vô cùng quen thuộc nhưng đã lâu rồi cậu không gặp.

– Bé Đường! – Vĩnh Phong ngỡ ngàng gọi.

– Anh Vĩnh Phong! Anh Vĩnh Phong !…… – Bé Đường vui mừng réo gọi tên cậu không ngừng.

– Em vẫn còn nhớ anh – Vĩnh phong ngạc nhiên hỏi, cậu nhìn bé Đường thật kỹ, con bé lớn rất nhiều. Lúc cậu đi con bé vẫn chỉ là cô bé 5 tuổi.

– Dạ, tất nhiên em vẫn nhớ anh rồi. Chị Đồng vẫn thường lấy hình anh ra nhìn rồi khóc mà. Lúc em hỏi, chị ấy chỉ bảo, anh đi nước ngoài thôi – Bé Đường hồn nhiên ngây thơ hỏi.

Ngay lúc đó, một phụ nữ bế trên tay một đứa trẻ tiến về phía họ. Đứa bé đó chính là bé Phong còn người phụ nữ, Vĩnh Phong cảm thấy rất quen mặt.

– Chị Trúc Diễm! Đây là anh Vĩnh Phong – Bé Đường hồ hởi giới thiệu.

– Chào cậu! còn nhận ra tôi không? – Trúc Diễm mĩm cười nhã nhặn hỏi.

– Cô chính là cô gái ….- Vĩnh Phong chợt nhớ ra nói.

– Phải! – Trúc Diễm gật đầu.

– Mẹ! Con muốn ăn bánh – Bé Phong đột nhiên lên tiếng.

– Được rồi, vào nhà mẹ cho con ăn – Trúc Diễm nựng nịu bé Phong rồi nói.

Vĩnh Phong ngạc nhiên khi nghe tiếng mẹ của đứa bé và tiếng đáp lời của Trúc Diễm. Trúc Diễm nhìn cậu giới thiệu:

– Đây là con trai tôi, tôi phải về quê chăm sóc ba mẹ bị bệnh nên gửi con cho Hiểu Đồng. cậu vào nhà ngồi chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

– Đi anh Vĩnh Phong, vào nhà em chơi đi, láy nữa chị Hiểu Đồng về, gặp anh chắc chị ấy vui lắm. Chị cứ nhìn hình anh rồi khóc hoài – Vĩnh Phong chưa kịp nói gì thì bé Đường đã kéo tay cậu lôi đi.

Vừa vào nhà thì bé Đường đã chạy thẳng lên lầu lấy xuống một chiếc hộp. Cô bé háo hức mở ra cho Vĩnh phong xem.

– Anh xem nè, chị Hiểu Đồng quý tấm hình này lắm, chị ấy hay nhìn nó rồi khóc.

Bé Đường chìa ra trước mặt Vĩnh Phong một tấm hình, cậu nhận ra tấm hình cưới của hai người. Tim vô cùng xúc động, cậu đã nghĩ cô đốt hết rồi, không ngờ cô vẫn còn giữ lại nó. Bàn tay khẽ run theo nhịp tim.

– Bé Đường mau dẫn bé Phong lên lầu ăn bánh vẽ tranh đi. Chị Trúc Diễm có chuyện muốn nói với anh Vĩnh Phong – Trúc Diễm cắt ngang câu chuyện của hai anh em.

Bé Đường ngoan ngoãn dẫn bé Phong lên lầu. Trúc Diễm lúc này mới nhìn Vĩnh Phong rồi nói:

– Đáng lí ra tôi không định nói ra chuyện này. Nhưng khi thấy cậu đứng trước cửa nhà, tôi đã không thể giữ trong lòng được nữa….

Trúc Diễm nhìn Vĩnh phong đang im lặng nghe mình nói thì nói tiếp.

– Tôi không biết đến giờ phút này cậu còn yêu Hiểu Đồng không nhưng tôi vẫn muốn nói ra toàn bộ sự thật năm xưa.

Nói rồi Trúc Diễm bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện. Về cuộc tình giữa bà Cẩm Du và ông Vĩnh Nguyên, về lí do Hiểu Đồng buộc phải chấp nhận làm theo điều kiện của bà Mai Hoa.

– Chắc cậu cũng biết, Hiểu Đồng rất ghét hút thuốc và uống rượu đúng không. Nhưng để có thể diễn được màn kịch trước mặt cậu, con bé đã tập uống rượu đến độ phải nhập viện vì bị ngộ độc. Ói mửa đến ra cả mật xanh, mặt mày tái mét. Cuối cùng phảilàm loãng rượu ra để con bé uống trước mặt cậu. Cái tên lúc đó cũng là một diễn viên mà thôi chứ chẳng phải công tử ăn chơi gì. Để trở thành một vũ nữ sành điệu, con bé phải theo tôi tập nhảy đến tróc hết đầu ngón chân,rộp hết cả da. Khi hút thuốc thì ho sặc sụa, cho nên chỉ hút vài cái rồi tắt ngay.

Vĩnh phong nghe Trúc Diễm nói, cảm thấy xót xa vô tận, cậu nhớ lại lúc trong khách sạn, cô cứ lấy thuốc hút rồi lại dụi tắt, rồi lại lấy ra hút rồi dụi tắt. Lúc đó, cậu không để ý đến hành đồng bất thường đó vì cậu đang bị cơn ghen lấn áp lí trí.

– Hiểu Đồng nói với cậu, bé Đường là con của nó với ông chủ quán phở phải không? Nhưng thật ra ông ta bị vô sinh. Làm gì có khả năng đẻ con, vì việc này vợ ông ta mới làm ngơ cho ông đi tằng tịu với người khác.

– Cậu có biết con bé đã đứng dưới trời mưa hơn nữa tiếng đồng hồ để tìm chiếc nhẫn của cậu. Đến nỗi bị sốt cao nhưng dù vậy vẫn chạy ra sânbay nhìn cậu lần cuối.

Đôi mắt của Vĩnh Phong đã đỏ ao. Nếu không phải vì tôn nghiêm trước mặt người lạ, cậu đã khóc rồi.

– Lần này Hiểu Đồng xém bị chết cháy, tôi phải lên đây mới gặp cậu. Quyết định kể hết cho cậu vì tôi biết Hiểu Đồng còn rất yêu cậu. Con bé đãkể, khi đối mặt với cái chết, người mà nó muốn gặp chính là cậu. Con bé đã nhắn tin nói rằng nó yêu cậu , chỉ tiếc rằng nó không kịp gửi.

Nói rồi, Trúc Diễm nhìn Vĩnh Phong hỏi:

– Cậu có còn yêu Hiểu Đồng không?
Hiểu Đồng vừa mở cửa bước vào nhà thì đã thấy một ánh lửa lập lòe đang ngồi bệch ở bậc tam cấp. Lần này cô không còn thấy hoảng sợ như trước nữa, cô đưa tay mở công tắc rồi nhìn Vĩnh Phong đanh mặt nói:
– Sao anh lại đến đây nữa. Anh mau về đi, trả lại chìa khóa nhà cho tôi, nếu không thì tôi sẽ đi thay khóa khác.
Vĩnh Phong không nói gì chỉ lặng lẽ dập tắt điếu thuốc rồi lấy sắp hình trong túi ra quăng xuống đất. Hiểu Đồng cúi xuống nhìn mấy tấ hình đã rơi rãi lung tung dưới mặt đất, cô hơi đỏ mặt ngẩng đầu lên.
– Anh làm vậy là sao, sao lại đưa tôi mấy tấm hình này – Hiểu Đồng tức giận khi thấy mấy tấm hình khỏa thândưới đất.
– Đó là mấy tấm hình của em và giám đốc Vương trước đây – Vĩnh Phong nheo nheo mắt trả lời.
Tim cô đập dữ dội, không ngờ những tấm hình này vẫn còn tồn tại. Cô kiềmnén tiếng thở dài, làm ra vẻ bình thản nói:
– Thì ra là vậy.
Nhưng Vĩnh Phong như người điên bỗng đứng dậy lao đến bên cô đẩy ép cô vào cánh cửa phía sau lưng, rồi tức giận gầm lên:
– Tại sao, tại sao lại gạt anh.
– Sao đây, vẫn còn trách năm xưa tôi đã gạt anh à – Hiểu Đồng cố bình thản nhếch môi khiêu khích hỏi
– Anh đã biết hết tất cả – Vĩnh Phongsiết chặt cánh tay cô, gục đầu vào va cô thì thào.
Tim Hiểu Đồng đập mạnh đến nỗi, cô không còn nghĩ nó là tim mình. Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó nhưng vẫn cố gắng nói:
– Chẳng phải lúc trước, tôi đã nói hết cho anh rồi hay sao. Anh còn thắc mắc điều gì à.
– Anh đã biết em gạt anh – Vĩnh Phong thì thầm bên tai Hiểu Đồng, cô cảnh nhận được hơi thở của Vĩnh Phong đang phả lên vai lên cổ mình – Anh đã biết chuyện của mẹ em và ba anh, chuyện mẹ anh ép buộc em rời xa anh, chuyện mẹ anh dựng lên màn kịch buộc em phải diễn theo. Chuyện em và giám đốc Vương ở bên nhau trong khách sạn. Những tấm hình nămxưa là ảnh ghép.
Tim Hiểu Đồng như rơi xuống, toàn thân cô từ trước đến nay đều phải dùng sức để gồng lên chịu đựng nỗi oan này nay đã không còn lực nữa, nước mắt đột nhiên lăng xuống.” Cuối cùng sự thật cũng phơi bày ra, cuối cùng Vĩnh Phong cũng đã biết”. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó trở thành những tiếng nấc ghẹn.
– Tại sao! Tại sao em không cho anh biết. Tại sao quyền biết được sự thật em lại không cho anh, tại sao quyền được lựa chọn em cũng tước đoạt chứ. Tại sao …tại sao … – Vĩnh Phong ngẩng đầu gào lên , hai tay siếtchặt hai tay cô ,lay mạnh người . Cô cứ để mặc Vĩnh Phong lay mình, chỉ có thẻ khóc mà thôi.cô
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với đôi mắt đầy oán hận nói:
– Em có biết anh đã đau khổ biết baonhiêu hay không? Có biết anh đã hận e biết bao nhiêu hay không. Có biết từng đêm từng đêm anh đều mơ thấy em, ôm em trong vòng tay, nhưng khi tỉnh lại biết rằng đó chỉ là một giấc mơ. Em có biết cảm giác hụt hẫng ra sao hai bàn tay giơ ra chỉ có thể chạm vào không khí. Nhìn thấy bất kỳ cô gái nào có dáng giống em anh đều đuổi theo như một kẻ điên dù biết rằng người đó không thể nào là em. Em có biết anh càng hận em thì càng nhớ em . Tại sao lại gạt anh.
Hiểu Đồng trước lời trách móc của Vĩnh Phong, cô đau đớn như muốn nổ tung. Những đau khổ dồn nén trong lòng như trào ra, cô tc giận đẩy mạnh Vĩnh Phong ra rồi hét lên:
– Em gạt anh. Phải em đã gạt anh. Vậythì sao, em còn có thể làm cách nào chứ. Em đã từng muốn nói rõ cho anh biết, nhưng mà em phải nói làm sao đây. Chẳng lẻ anh bảo em chỉ thẳng vào mẹ mình nói với anh rằng bà ấy chính là người đã chen vào hạnh phúcgia đình anh hay sao, chính bà ấy đã làm tan vỡ gia đình của anh. Em đã từng thăm dò anh, từng kể cho anh nghe một câu chuyện nhưng chỉ đổi lạimột câu nói:” Anh hận bà ta”. Anh có biết chính vì chữ hận của anh mà em buột lòng phải làm như thế.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong, nước mátcô không ngừng rơi ra, giọt rơi vào miệng mặn đắng, giọt rơi xuống đất vỡ tan.
– Anh tường rằng chỉ có mình anh đau khổ sao. Triệu Vĩnh Phong, em nói cho anh biết em còn đau khổ hơn anhgấp mười lần. Khi anh hận em, anh có thể chút hết nỗi oán hận của anh lên người em. Vậy còn em thì sao, phải ngậm một nỗi oan khuất to lớn, bị anh oán hận, bị anh khinh bỉ xem thường, bị anh dùng tiền sỉ nhục, bị anh dày vò thn thể. Anh nói xem em có đau không. Rồi anh bỏ đi, anh có biết em đứng từ xa nhìn anh trong sân bay đau đớn thế nào không. Anh có biết chính mẹ anh, người đã chia cắt chúngta, khiến em phải ngậm

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Xem lồn chửa lồn có bầu , Phi công trẻ địt máy bay bà già , Chuyen sex loan luan me va con moi nhat , Truyen bo chong hiep dam con dau , Anh lon bi tham do dit nhieu

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu