Posted on January 7, 2015

sáng của lòng cô.
Tuy vậy Hiểu Đồng vẫn lườm Vĩnh Phong một cái rồi trề môi nói:
– Tự tin thấy ớn.
Nhưng Vĩnh Phong đã nhanh chóng chiếm lấy đôi môi đang cong ra của cô khiến nó chìm trong biển lửa tình yêu.
Vậy là lâu lâu hai người lén lút gặp nhau trên sân thượng ngỡ rằng không ai biết cho đến một hôm bà Cẩm Du chuẩn bị đi thăm một người bạn nói:
– Mẹ đi thăm bạn, chắc tối sẽ ngủ lại nhà thím ấy. Hai đứa cứ ở trong nhà ngắm sao đừng lên sân thượng nữa kẻo bị bệnh.
Khi bà nói xong câu đó thì Hiểu Đồng và vĩnh Phong đỏ hết cả mặt xấu hổ, còn bà Cẩm Du nhìn cả hai người cười trêu.
– Hiểu Đồng! Em không sao chứ?
Tiếng gọi làm Hiểu Đồng thoát khỏi hồi ức của mình, cô quay sang Thành Vinh ngượng ngập cười.
– Em không sao.
Cả hai lại im lặng cùng nhau ngắm nhìn những vì sao lung linh trên bầu trời đầy thơ mộng kia. Lát sau Hiểu Đồng quay sang Thành Vinh hỏi:
– Nếu như cô gái anh yêu bảo anh hái sao trên trời xuống cho cô ta thì anh sẽ trả lời thế nào.
Thành Vinh không quay lại nhìn Hiểu Đồng, cậu tiếp tục ngắm những vì sao trên trời sau đó trả lời:
– Anh là người rất thật tế. Anh sẽ trả lời thẳng với cô ấy là anh không thể. Nhưng nếu cô ấy thích thì anh có thể xây một căn phòng đầy sao cho cô ấyngắm nhìn thỏa thích, hoặc anh sẽ cùng cô ấy ngày ngày ngắm sao trên trời.
Hiểu Đồng gật đầu tỏ ý hiểu. Nhưng Thành Vinh lại nói tiếp:
– Nhưng nếu thực tế có thể hái những vì sao trên trời kia xuống thì dù có phải vào dầu sôi lửa bỏng, anh cũng tình nguyện vì người con gái mình yêu mà nhảy vào để có thể hái những vì sao trên trời kia xuống cho cô ấy.
Những câu nói chân thật luôn có thể làm cảm động lòng người, nhất là những cô gái. Hiểu Đồng cảm thấy rất xúc động trước một Thành Vinh thẳngthắn như thế. Nhưng sau đó cô cười trêu cậu.
– Hy vọng anh còn có thể sống sót saukhi nhảy vào dầu sôi lửa bỏng nếu không cô gái đó sẽ mồ côi mất.
Thành Vinh cũng bật cười trước sự trêu chọc của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng cũng cười lớn rồi vô tình quay sang nhìn Thành Vinh, nụ cười trên môi dần biến mất khi cô chăm chú nhìn nữa bên mặt của Thành Vinh.Gương mặt cậu có gì đó rất quen. Cậucó cái mũi rất cao và thẳng, đôi môi đầy đặn đầy quyến rũ. Chỉ là cậu đem một cái mắt kính cỗ lỗ sĩ và có mái tóc trông rất rối phủ che cả cặp kính làm người ta nhìn cậu trông giống một thằng ngố vậy. Cả gương mặt cậu bị che dấu dưới mái tóc và cặp mắt kính kia.
Hiểu Đồng bỗng đưa tay muốn kéo cáimắt kính của Thành Vinh xuống, nhưng đã bị Thành Vinh giữ lại. Gương mặt cậu có vẻ hơi hốt hoảng. Cô ngây người nhìn Thành Vinh.
Thành Vinh nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt của Hiểu Đồng, cậu vội vàng cười lấp liếm:
– Em có biết là đôi mắt kính này chính là sự tự tin của anh hay không hả. Nếuem lấy xuống thì anh sẽ không còn tự tin nữa.
Nhưng vẫn bắt gặp cái nhìn chăm chú của Hiểu Đồng, cậu bèn thở dài nói:
– Thôi được rồi, anh đành thú nhận với em vậy. Thật ra mắt anh vốn bị lé. Chứ em nhìn xem, anh đường đường là một thằng con trai mình cao tám thước, vai u thịt bắp thế này – Cậu vừa nói vừa làm động tác gồng người –Mũi miệng đều được cả thì phải có khối cô theo đuổi mới đúng chứ. Nhưng mà, ai cũng vừa nhìn cặp mắt anh khi tháo mắt kính xuống thì đều bỏ chạy . Riết rồi anh không dám tháo mắt kính xuống nữa. Em làm ơn để cho anh chút ấn tượng phong độ được không?
Nghe Thành Vinh than thở về đôi mắt của mình khiến Hiểu Đồng bật cười. Thật chẳng biết mắt cậu xấu đến đâumà cậu lại nhăn nhó đến vậy. Nhưng cô không nở ép buộc cậu nên đành le lưỡi cười trừ, lát sau mới nói:
– Thật ra, nhìn nghiêng thì anh rất giống một người.
Thành Vinh nuốt nước miếng khan một cái rồi tằng hắng hỏi:
– Ai vậy?
Hiểu Đồng thở dài nói:
– Là một người tốt, nhưng lại bị kẻ xấu như em lợi dụng.
Sau đó Hiểu Đồng quay người lại nhìn Thành Vinh cười:
– Nhưng thật ra, anh không thể nào là anh ấy. Phải nói là anh thua xa anh ấygấp trăm lần về phong cách thời trang. Anh ấy lúc nào cũng mặc âu phục thẳng tắp, tóc lúc nào cũng đượcvuốt keo ngược ra đằng sau trông rất đẹp trai. Cách nói chuyện bước đi đều rất phong độ. Còn anh – cô thở dài nhìn cậu – Ây da, em chẳng biết phải nói sao nữa. Nếu anh mà xách cây ghi ta ra đàn ở ngoài chợ bảo đảm người ta đi qua sẽ để tiền lại tha hồ làm giàu.
Nói xong cô run run người kìm nén nụ cười của mình.
– Này em có cần phải hạ thấp anh xuống đến như vậy không hả. Anh đây tuy không bằng anh ta nhưng cũngđâu đến nỗi tệ như thế chứ. Mà em có biết trên đời này có bao nhiêu người giống nhau không hả. Anh và anh ta tuy có hơi giống nhau nhưng là hai người khác biệt đó nha. Em đừng có mà nhầm lẫn.
Nhưng mà cậu nhìn thấy bộ dạng kìm nén cười của Hiểu Đồng đành thở dài bât lực nói:
– Thôi được rồi em muốn cười thì cườiđi, nếu nhịn dễ bị đột tử lắm.
Chỉ chờ câu nói này của cậu, Hiểu Đồng liền phá ra cười nắc (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) nẻ. Trêu chọc cậu đúng là làm cô quên đi nhữngđau buồn kia.
Sau đó, cả hai trò chuyện rất vui vẻ, những câu chuyện của Thành Vinh khiến Hiểu Đồng cảm thấy rất thú vị. Rồi cô mệt mỏi ngã vào người Thành Vinh ngủ lúc nào không hay biết. Chỉ cảm thấy một vòng tay ấm áp đang ôm lấy mình, xua đi những lạnh giá xung quanh. Cũng không biết từ lúc nào Thành Vinh đã gục đầu lên đầu cô ngủ thiếp đi.
Chỉ khi Hiểu Đồng giật mình thức dậy vẫn thấy vòng tay ấm áp ôm chặt lấy mình. Gương mặt say ngũ trông thật thánh thiện. Ngồi một chổ khiến Hiểu Đồng cảm thấy đau cả người cô hơi khẽ cựa mình một chút nhưng không ngờ lại làm Thành Vinh thức giấc.
Ánh sáng ban mai từ từ len lõi vào mắt cậu, khi cậu mở mắt ra, trước mặt cậulà ánh bình minh tuyệt đẹp.
– Woa! Thật là đẹp.
Hiểu Đồng cũng quay lại nhìn, một quầng hào quang ngũ sắc rất đẹp với ánh sáng nhè nhẹ đẹp đến mất hồn.
– Đúng là rất đẹp.

Chap 42 : Tiếp
Ánh mắt Hiểu Đồng chợt cụp cuống một cách buồn bã rồi luyến tiếc nói:

– Chỉ tiếc rằng vẻ đẹp ánh sáng này không hợp với em. Chỉ có vẻ đẹp của ánh hoàng hôn mới hợp với em vì nó mang màu tàn lụi, màu của sự kết thúc.

Thành Vinh nhíu mày nhìn Hiểu Đồng rồi gõ đầu cô cái cốc, mắng yêu:

– Đồ ngốc! Bình minh và hoàng hôn đều có những vẻ đẹp riêng. Nếu chỉ có bình minh mà không có hoàng hôn thì con người sẽ rất mệt mỏi. Nhưng nếu chỉ có hoàng hôn mà không có bình minh thì con người sẽ chìm trong cô đơn lạnh lẽo. Cho nên hãy cứ để bình minh và hoàng hôn cùng tồn tại song song bên cạnh nhau. Đừng bao giờ mang hoàng hôn đặt vào lòng mình mà chối bỏ ánh bình minh.

Rồi cậu nhìn thẳng mắt Hiểu Đồng chân thành nói:

– Nếu không có ánh hoàng hôn tàn lụi thì sẽ không có ánh bình minh rực rỡ. Ánh bình minh này chính là tương lai của em.

Đó có phải là một lời hứa hay không? Một lời hứa hẹn của một chàng trai với một cô gái, lời hứa mang lại cho người con gái một cuộc sống hạnh phúc rạng rỡ, một tương lai tươi sáng.

Ánh mắt và lời nói êm dịu chân thành của Thành Vinh khiến Hiểu Đồng xúc động. Cô đáp lại cái nhìn trìu mến củacậu rồi nhẹ nhàng nói:

– Cám ơn anh, Thành Vinh. Nếu khôngcó anh em không biết ngày sinh nhật lần thứ 20 tuổi này của mình phải trải qua như thế nào.

Thành Vinh bỗng phá ra cười xoa xoađầu cô :

– Đừng khách sáo. Chúng ta là bạn bè mà.

– Ừhm, chúng ta là bạn bè – Hiểu Đồnggật đầu mĩm cười .

– Tiếc là bây giờ còn quá sớm nếu không anh nhất định phải cùng em ăn bánh kem và thổi nến – Thành Vinh luyến tiếc nói – Nhưng dù sao ngày vẫn còn dài, chiều nay anh và em sẽ gặp nhau để cùng ăn mừng sinh nhật. Còn bây giờ chúng ta phải về nhà tắm rửa thay đồ mới được – Cậu vừa nói vừa giả bộ kéo tấm áo khoát của mìnhlên ngửi ngửi – Em có tự tin nhưng anh không có tự tin mặc như vậy đến chiều đâu. Được không?

Hiểu Đồng bật cười gật đầu:” Được”

– Được, vậy chiều nay 3 giờ anh chờ em ở đây, chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng sinh nhật thật hoành tráng.

Vĩnh Thành vừa vào đến văn phòng của mình thì Khương Thái cũng vào theo, trên tay là một xấp tài liệu cần được giải quyết. Nhưng Khương Thái chưa kịp nói gì thì Vĩnh Thành đã ngẩng lên hỏi:

– Chiều nay có cuộc hẹn nào không?

Bởi vì Vĩnh Thành không cần thư ký cho nên Khương Thái phải kim luôn nhiệm vụ này. Khương Thái vội đặt xấp tài liệu lên trên mặt bàn rồi báo cáo:

– Chiều nay tổng giám đốc có hai cuộchẹn với …

– Hủy hết cho tôi – Vĩnh Thành vừa nghe thì cắt ngang, đầu cúi nhìn xấp tài liệu lật qua xem xét – Gọi Bích Trâm vào đây cho tôi.

Mặc dù theo Vĩnh Thành chưa lâu nhưng Khương Thái cũng hiểu rất rõ tính cách của Vĩnh Thành. Từ xưa đến nay cậu rất ít khi nào thất hẹn với khách dù bận thế nào cũng sắp xếp thời gian để đến đúng giờ. Điều bất ngờ hơn là cậu lại cho gọi nhân viên nữ vào văn phòng của mình. Từ trước đến nay chưa từng có nhân viênnữ nào bước vào phòng của Vĩnh Thành, mọi việc đều thông qua tay Khương Thái, lần này cậu đích thân gọi Bích Trâm vào.

Mang theo sự hờ nghi, Khương Thái đira ngoài đến bàn Bích Trâm gọi cô vào.

Công ty vốn có rất nhiều nhân tài trẻ tuổi, nam có nữ có. Không ít cô dù đã có người yêu hay chưa có đều có lòng để ý đến anh chàng tổng giám đốc đẹp trai lạnh lùng và tài

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu