Posted on January 7, 2015

mặt Hiểu Đồng, đưa tay vuốt mái tóc đang rối tung bay trong gió của cô. Âu yếm nhìn cô nói:
– Ngốc quá! Em vẫn còn rất trẻ. Hà cớgiữ phải chôn chặt một mối tình trong tim.
Hiểu Đồng quay đầu đi tránh ánh mắt của cậu , cô nhìn về phía mặt nước mênh mông trước mặt, lát sau khẽ nói:
– Anh có thích em không?
Thành Vinh không trả lời, cậu tiến bước đến sánh ngang vai với cô, mắt cũng nhìn về mặt biển xa xăm kia trả lời:
– Thích thì sao? Không thích thì sao?
Hiểu Đồng không trả lời, cả hai cứ im lặng đứng ngắm những cánh chim (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) đang lượn lờ trên mặt biển. Cuối cùng cô quay lại nhìn Thành Vinh nói:
– Đừng thích em. Vì em là một cô gái xấu xa, ai thích em cũng đều gặp bất hạnh.
Thành Vinh cũng quay lại nhìn Hiểu Đồng nói:
– Nếu như anh nói là mình tự nguyện đón nhận những bất hạnh đó thì sao.
– Nhưng trái tim em đã theo người đó ra đi rồi.
– Vậy thì sao. Anh có thể chờ, chờ cho đến khi nó quay về với em và đónnhận anh – Thành Vinh khẽ đáp.
Hiểu Đồng thở dài nói:
– Từ ngày mai, em đã không còn là chính mình nữa. Em sẽ trở thành một cô gái vô cùng xấu xa. Em muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất của mình trong lòng anh. Cho nên, xin anh từ nay về sau, đừng đến tìm em nữa. ..Cám ơn anh trong những ngày em đau khổ nhất đã ở bên cạnh em, đem niềm vui đến cho em. Nhưng từ nay chúng ta hãy trở thành những kẻ xa lạ, chưa từng quen nhau. Em xin anh, hãy rời xaem, có được không?
Thành Vin him lặng nhìn Hiểu Đồng không nói gì cả, ánh mắt của cậu đau thương vô cùng, cậu không muốn trả lời cô. Hiểu Đồng cũng không muốn nghe câu trả lời của cậu, cô quay lưng bỏ đi. Cũng chẳng muốn nói với cậu lờitạm biệt.
Nhưng trong lòng Hiểu Đồng lại vang lên tiếng nói:
– Tạm biệt anh Vĩnh Phong. Tạm biệt tình yêu của em.
Khi đó taxi trở về, Hiểu Đồng lấy điệnt hoại ra gọi:
– Thiên Minh! Xin anh hãy giúp em lần nữa, có được không?
Có những nỗi nhớ miên man vô tận, chợt đến, chợt đi không để lại dấu vết. Có những nổi nhớ ta chưa bao giờ biết tên, càng không hiểu vì sao lạicó nó. Có những nỗi nhớ như áng mây mang hình bóng rồi chợt tan biến đi. Có những nỗi nhớ xa xăm vô định hình.
Tại sao nỗi nhớ của anh lại mang tên em.

Chap 41 : Bẫy tình
27 tuổi, Khương Thái đã làm được đến chức trợ lí tổng giám đốc của tậpđòan Nguyên Thành Phong, đó chính là nhờ nổ lực hết sức mình của cậu.Vàcũng có thể nói là điều bất ngờ nhất của cậu.Thật ra, trước lúc đó cậu hoàn toàn chỉ là một nhân viên quèn trong công ty mà thôi. Để có thể vào làm ở tập đoàn người thì cậu phải chiến thắng rất nhiều người, loại bỏ không bết bao nhiêu đối thủ nặng ký, nếu không nhờ nổ lực hết mình của cậu thì khó có thể đặt chân vào đây.
Đúng hơn là phải nói cậu quá may mắn, có lẽ là nhờ phúc của ông bà để lại cho nên cậu mới có cơ hội chiến thắng những người có cức vụ cao hơn, có năng lực hơn để đễ nhận được chức trợ lí tổng giám đốc này.
Chuyện là từ lúc công ty xôn xao chuyện tổng giám đốc vừa trở về nước và chuẩn bị đến tiếp quản công ty. Các cô gái thanh tú và đầy năng lực trong công ty bắt đầu được tuyển chọn và các chàng trai đầy tài năng được đưa ra để tổng giám đốc chọn làm thư kí và trợ lí cho mình.
Ai cũng tranh đua thể hiện mình để cấp trên để ý và đưa họ vào danh sách tuyển chọn.Khương Thái vừa mới vào làm chưa được một năm do cậu nhảy việc, biết mình chẳng bao giờ được để mắt tới, nên cậu không quan tâm đến việc tuyển chọn cho lắm.càng không cần thể hiện mình.
Ngày đầu tiên tổng giám đốc bước vào công ty, ai cũng vội gác bỏ mọi thứchạy ra chào hỏi tổng giám đốc.nhưng Khương Thái thì không. Chẳng phải là cậu đang tỏ ra thanh cao hay ngạo đời gì cả, đơn giản chỉ vìlúc đó cậu đang tra tài liều giùm cho khách và họ đang chờ cậu trả lời. Với lại góc bàn cậu ngồi cách rất xa chỗ mọi người, lại ở trong góc khuất, cậu nghĩ rằng tổng giám đốc sẽ chẳng để ý đến nên an tâm ngồi tra và trả lời khách hàng. Bởi vì phương châm của mọi công ty là: “ Khách hàng là thượng đế”
Nhưng khi cậu vừa gác máy xong thì thấy tổng giám đốc đã xuất hiện trước mặt cậu, còn mọi người xung quanh ai cũng mặt mày xanh xám lo lắng.Họ sợ tổng giám đốc sẽ nổi giận vì có nhân viên không nể mặt đến chào hỏi mình.Họ hết nhìn tổng giám đốc rồi đến nhìn Khương Thái không ai dám mở miệng.
Cuối cùng giám đốc tiếp quản nhân sựvội ra hiệu cho cậu nói:
– Mọi người đã chào tổng giám đốc hết rồi, chỉ còn mình cậu thôi. Mau chào tổng giám đốc đi.
Nhưng Khương Thái chưa kịp nói gì thìtổng giám đốc đã lên tiếng:
– Cậu tên gì?
Khương Thái nghe xong thì cả người toát mồ hôi.Tuy không đến chào tổnggiám đốc nhưng cậu cũng nghe mọi người chào với nhau. Ngoại trừ các vị có chức vụ lớn mới tự giới thiệu tên mình, còn những nhân viên bình thường thì chỉ chào hỏi thông thường và đón nhận cái bắt tay của tổng giá đốc mà thôi. Cũng chưa có ai được tổng giám đốc hỏi tên nhưng bây giờ tổng giám đốc lại hỏi tên cậu thì trăm phần trăm là muốn đuổi việc.
Khương Thái hít một hơi thật sâu rồi khẳng khái trả lời:
– Tôi tên Khương Thái, thưa tổng giámđốc.
– Tốt! Thu dọn đồ đạc của anh đi – Tồng giám đốc lạnh lùng nói.
Mọi người xung quanh đều e dè nhìn Khương Thái, nửa thương cảm, nửa lắc đầu trách móc.
Khương Thái chẳng hề thất vọng chút nào về câu nói của tổng giám đốc.Cậuđã biết trước việc làm tổng giám đốc nổi giận thì chắn chắn bị đuổi việc. Cậu ngẩng cao đầu nói:
– Thưa tổng giám đốc bây giờ không phải tôi bị thôi việc mà là do tôi tự xin nghỉ. Tôi không muốn ở lại trong công ty thích đuổi việc nhân viên chỉ vì họ không đến chào tổng giám đốc của họ.
– Đuổi việc – Tổng giám đốc khẽ chau mày – Ai nói sẽ đuổi việc anh.
– Chẳng phải tổng giám đốc vừa bảo tôi thu dọn đồ đạc hay sao? – Khương Thái ngạc nhiên hỏi.
– Tôi muốn anh đến làm trợ lí cho tôi, cho nên bảo anh thu dọn đồ đạc di chuyển đến tầng làm việc của tôi – Tổng giám đốc cười mà như không cười nói, rồi cậu quay qua nhìn tất cả mọi người nói – Tôi cần một nhân viên siêng năng biết đặt lợi ích của công ty lên hàng đầu, coi khách hàng là thượng đế. Dù có là ai đến đi chăng nữa thì cũng phải đặt lợi ích của ngườitiêu dùng lên hàng đầu. Làm cho họ càng tin tưởng vào tập đoàn của chúng ta hơn.
Tất cả mọi người ai nấy đều ngạc nhiên và hối tiếc.Họ âm thầm ngưỡng mộ Khương Thái.Không ngờ hảnh động của cậu lại được tổng giám đốc chú ý đến như vậy.Càng không ngờ tổng giám đốc lại chý ý đến những điều nhỏ nhặt đến như vậy.
Tất cả bọn họ từ gìa đến trẻ không ai dám lơ là công việc nữa.Sợ rằng sẽ bị tổng giám đốc chú ý.
Vậy là Khương Thái nghiễm nhiên đứng ở vị trí trợ lí tổng giám đốc, là người có quyền lực khá lớn, bởi vì tổnggiám đốc không cần thư kí riêng. Cho nên mọi chuyện lớn nhỏ đều qua tay cậu rồi mới đến tay tổng giám đốc.
Cho nên Khương Thái càng không dám chểnh mãng công việc.Không muốn phụ lòng tổng giám đốc nâng đỡ.Tổng giám đốc cũng là người rất dễ chịu, không bao giờ làm khó nhân viên.
Càng ở gần tổng giám đốc, Khương Thái càng ngưỡng mộ tổng giám đốc vô cùng.Bởi không chỉ có tài lãnh đạo mà tổng giám đốc còn có óc phán đoán và khả năng kinh doanh, biết lựachọn đúng thời điểm để giành về cho công ty những hợp đồng lớn. Mà anh chỉ mới ở vào độ tuổi 25 mà thôi.
Nhưng mấy ngày gần đây hình như tâm tình của tổng giám đốc không tốt,khiến ai ai cũng lo sợ.Mà cái người làm trợ lí như cậu còn lo sợ hơn hết thảy.
Các giám đốc khác lâu lâu lại chạy đến rỉ tai cậu hỏi thăm tin tức. Nhưng chính bản thân cậu còn không biết hỏiai. Mấy hôm nay ngày nào tổng giám đốc cũng ở lại công ty làm việc tới khuya.Thân là nhân viên chẳng ai dámvề sớm hơn, dành oai oán trách thầm.
Khi bước vào phòng cậu thấy tổng giám đốc đang đứng trước tấm kính của văn phòng tòa cao ốc mà nhìn ra bên ngoài, tay cầm ly rượu có vẻ suy tư. Điều này khiến Khương Thái khôngkhỏi giật mình.Cậu chưa từng thấy tổng giám đốc uống rượu ở công ty bao giờ cả. Cậu bước đến gần bên cạnh hỏi:
– Tổng giám đốc có gì phiền não sao?
– Có chút chuyện vẫn chưa nghĩ ra – Vĩnh Thành đáp.
– Là chuyện công ty à.
– Không là chuyện riêng – Vĩnh Thành vừa nói vừa quay lại nhìn Khương Thái– Được rồi, về thôi, nói mọi người cũng về đi.
Cậu cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ qua nhưng không hiểu tại sao trong lòng vẫn cứ bức rứt không yên. Chẳng thể nào ngủ yên, gương mặt đó cứ xuất hiện trong lòng cậu không làm sao xóanhòa được. Dù cậu cố vùi đầu vào công việc để quên đi gương mặt đó, nhưng chẳng thể nào quên được. Cái cảm xúc cứ dâng tràn trong lòng cậu làgì, chính bản thân câu cũng không biếtrõ, cũng không tài nào giải đáp được.
– Tổng giám đốc, ngày mai có đến tham dự buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng hay không ? – Khương Thái lêntiếng hỏi.
– Đi, chúng ta phải đi – Vĩnh Thành khẽ đáp.
Tại biệt thự của ngài bộ trưởng.
Có rất nhiều người đều nể mặt tham dự, từ các quan chức chính trị, các doanh nhân có máu mặt, các diễn viên người mẫu nổi tiếng. Tất cả bọn họ đều ăn mặc rực rỡ và cực kì sang trọng để đến tham dự. Họ gặp mặt vàtrò chuyện rất vui vẻ.
Vĩnh Thành mặc một bộ comple màu trắng, áo sơ mi xanh, caravat kẻ sọc, chiếc khăn màu xanh tiệp với màu áo sơ mi, gương mặt hoàn mỹ nhưng lạnh lùng càng khiến mọi người bị thu hút khi cậu vừa bước vào. Bước chân thong

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Truyen loan luan me con dit nhau co bau , Đẹp trai nằm sục cu một mình , Ca nhac nguoi mau khong mac gi , Áo dài thủ dâm , Quay lén mbbg trong nhà nghỉ

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu