Posted on January 7, 2015

nói với mẹ là mình muốn chia tay Vĩnh Phong vì cảm thấy cách sống của cả hai không phù hợp với nhau.
– Bây giờ mọi người ở đâu ? – Đình Ân nhẹ giọng hỏi.
– Mình để mẹ và bé Đường ở trong một căn nhà riêng của Thiên Minh.
– Dẫn mình đến đó đi. Mình muốn đến thăm bác gái.
Vậy là cả hai cùng nhau trở về nhà .
– Cho em một ly rượu đi – Hiểu Đồng ngồi trên chiếc ghế xoay trước quầy bar của quán bar Phong Trần cười nóivới anh chàng Tuấn, chuyên viên pha chế rượu của quầy.
Cậu ta nghe xong trợn mắt nhìn Hiểu Đồng :
– Em không bị ốm đó chứ. Sao tự nhiên lại đòi uống rượu.
– Em muốn thử xem rượu có thật sự làm người ta quên đi nỗi buồn hay không ? – Hiểu Đồng mĩm cười nói, nhưng đôi mắt của cô chất chứa đầy ubuồn.
– Em buồn chuyện gì vậy ? – Tuấn quan tâm hỏi.
– Trong lòng em cảm thấy đau lắm, đau đến không thở được. Làm thế nào để giảm nỗi đau này anh cho em biết đi. Mau đem rượu đến đây cho em.
– Được rồi, được rồi….chờ anh một chút – Cậu ta lật đật nói như sợ cô làm loạn lên nơi đây.
Nhanh chóng đưa đến cho Hiểu Đồng một ly nhỏ, Hiểu Đồng đưa lên miệng uống ực một cái, nhưng rượu rất nhẹ, cô hất ly vầ phía anh chàng Tuấn, lẩmbẩm nói :
– Nhạt quá, nhạt quá, em muốn rượu mạnh hơn.
Anh chàng Tuấn miễn cưỡng phải phachế một ly khác. Hiểu Đồng đưa một ly lên môi nhấp một ngụm rồi gật đầu. Cô nhắm mắt , tay nhịp nhịp gõ trên mặt bàn theo tiếng nhạc nhẹ nhàng ở đây.
Anh chàng Tuấn lắc đầu nhìn cô rồi đi vào tolet.
Môt tên có vẻ mặt đáng ghét thấy cô ngồi một mình thì tiến lại gần, trêu ghẹo nói :
– Em gái, làm gì mà ngồi đây một mình buồn như thế chứ. Anh mời em một ly rượu nha.
Hiểu Đồng bị men rượu làm cho choáng một chút, gương mặt ửng hồng, mái tóc dài đen nhánh xõa vai càng làm cô trông quyến rũ. Cô ngẩng đầu nhìn hắn ta nói :
– Tránh ra. Tôi không quen anh, đừng đến làm phiền tôi.
– Trước lạ sau quen mà – Hắn ta cười cợt nhã nói, bàn tay đặt trên vai cô sàm sỡ.
Hiểu Đồng tức giận hất ly rượu trong tay mình vào mặt hắn ta. Hắn ta bất ngờ sững lại nhìn cô rồi sau đó nổi giận mắng :
– Con quỷ cái, rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt à.
Hắn nói xong thì nắm tay Hiểu Đồng kéo đi, cô rụt tay lại rồi tát cho hắn ta một cái, mắng :
– Buông tôi ra.
– Mày dám đánh tao, mày có biết tao là ai hay không.
Hiểu Đồng trong cơn say, cô hoàn toàn không khống chế được lí trí, cô cười nhạo nói :
– Tôi không cần biết anh là ai hết. Tôi chỉ biết anh là một tên khốn mà thôi.
Hắn ta bị mắng thì tức giận giơ tay lên cao định đánh cô nhưng một bàn tay đã chụp lấy cánh tay đang giơ ra của hắn ta và đấm vào mặt hắn ta một cáikhiến hắn ta ngã sóng soài.

Chap 39 : Tiếp
Hắn ta còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Hiểu Đồng bị người đó kéo ta lôi đi,quá bất ngờ cô dẫm lên người hắn ta chạy theo. Cả hai chạy một đoạn thậtxa thì dừng lại, cánh tay kéo cô đi cũng buông ra. Hiểu Đồng cố gắng hít thở không khí rồi đưa mắt nhìn kẻ vừacứu mình. Cậu ta đang chống hai tay lên đầu gối cũng thở hổn hểnh.

Cậu ta có mái tóc rối bù che phủ mắt, vẫn cái áo khoát đen mà cô đã thấy, chỉ khác lần trước là cái túi đeo vai, còn bây giờ trên vai cậu ta là chiếc đàn ghi ta. Cậu cũng ngẩng mặt lên nhìn cô, nhăn mặt nói :

– Này, em muốn chết thật đấy à, lần trước là lao đầu vào xe anh, lần này lại chọc giận xã hội đen.

– Có anh muốn chết thì có, dám ra tayđánh người rồi bỏ chạy – Hiểu Đồng châm chích.

Sau đó cả hai cùng nhìn nhau cười lớn.

– Cám ơn anh – Hiểu Đồng nhìn ThànhVinh mĩm cười nói, cô định chào tạm biệt rồi đi về nhưng….

– Đi theo anh – Thành Vinh nắm lấy tay cô kéo cô đi đến chiếc mô tô cậu dựng ở đó.

Cậu cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm to của mình chụp vào đầu Hiểu Đồng rồi kéo cô lên xe trong sự ngơ ngác chưa kịp hiểu ghì của cô.

Cho tới khi Hiểu Đồng kịp định thần lạithì mới hay tay cô đã ôm lấy eo cậu ta và chiếc xe đang lao đi rất nhanh. Hiểu Đồng chồm người tới hỏi bên tai Thành Vinh :]

– Chúng ta đi đâu vậy.

– Tự tử – Thành Vinh chỉ trả lời ngắn gọn hai tiếng rồi im lặng chạy tiếp.

Hiểu Đồng nghe xong thoáng giật mình, cô không hề có ý định tự tử, nhưng mà nỗi đau trong lòng cô cứ nhói lên âm ỉ đến rã rời, khiến cô muốn thoát khỏi nó. Cô im lặng để mặc Thành Vinh lái xe đưa mình đi, thời gian trôi qua rất lâu, cô không biết hai người sẽ đến đâu, chỉ biết rằng những cơn gió ùa vào mặt khiến cô dễ chịu hơn. Cô khẽ nhắm mắt lại đón từng cơn gió mát lạnh.

Tới khi chiếc xe chạy chậm lại và thắng cái kịt, Hiểu Đồng đập mạnh đầu vào lưng Thành Vinh mới mở mắt ra xem, cậu đưa cô đến đâu.

Trước mặt cô là sóng nước mênh mông, nhấp (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) nhô lên xuống, gió từ xa lùa về mạnh mẽ hơn. Biển – nơi kỉ niệmđẹp của hai người, nơi kỉ niệm tình yêucuối cùng, trái tim cô càng nhói đau hơn.

Hiểu Đồng lại bị Tàhnh Vinh kéo đi xuống bên dưới, đôi chân chạm vào làn nước nhẹ, mát lạnh, ẩm ướt.

– Em hãy nhìn phía trước đi – Tàhnh Vinh nói thầm.

Hiểu Đồng nhìn về phía mặt biển, nơi chỉ toàn là bóng tối, chỉ có vài ánh saole lói, phản ánh nơi chân trời.

– Nếu bây giờ em muốn chết thì hãy đi đến nơi cuối cùng kia, bởi vì khi em chết sẽ phải đi qua nơi cuối chân trời kia. Nhưng em thấy đó, nơi đó chỉ là một màu đen tối mà thôi, không có một ai ở đó, em sẽ rất cô đơn. Cho nên hãy nhìn lại sau lưng mình.

– Nhưng em sợ khi nhìn lại, sau lưng mình không có ai hết thì sao – Hiểu Đồng trả lời, mắt vẫn nhìn về nơi bóngtối xa xôi kia.

– Ngốc quá, em muốn đi đến đó vì em còn mang nỗi đau trong lòng, vậy thì cứ đi đi nhưng chỉ là để vứt bỏ nỗi đau ở đó, rồi quay đầu lại, sau lưng em sẽ có anh ở đó đợi . Lúc em quay đầu lại, anh nhất định sẽ mĩm cười vẫy tay chào em – Thành Vinh trả lời.

Hiểu Đồng nghe câu nói này thì cảm thấy rất xúc động, nước mắt lại bắt đầu rơi.

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………………… .- Thành Vinh bỗng nhiên hét lớn.

– Mau đi, đem hết nỗi đau trong lòng em vứt bỏ sang thế giới bên kia đi – Thành Vinh nhìn Hiểu Đồng giục, rồi cậu đưa hay tay lên miệng tạo thành cái loa hét lớn – Cuộc đời này thật là đáng chán….

Hiểu Đồng nhìn cậu một lúc rồi quay đầu về phía biển bắt chước cậu đưa hait ay lên mặt hét lớn :

– Vĩnh Phong ! Em yêu anh……………..

– Là em gạt anh……….

– Em xin lỗi ……………

– Anh đừng đi, hãy trở về với em đi………………

– Anh đã nói sẽ không buông tay em ra mà …………………

– Anh đã nói sẽ để em yêu anh lần nữamà …………….

– Vĩnh Phong ! Em ghét anh……….anh mau trở về đi………….em nhớ anh lắm…………..mau trở về đi ……….

– Nếu anh không trở về…….em sẽ quên anh……em nhất định sẽ quên anh ……..

Những giọt nước mắt của cô theo cơn gió bay đi rơi xuống mặt biển, cô ôm mặt ngồi xuống đất khóc nức nở, cơn gió lạnh thổi qua đôi vai gầy khiến cô run lên trông cành thảm thiết hơn. Thành Vinh cởi áo khoát của mình phủ lên người cô, ôm lấy bờ vai cô vỗ nhẹ.

Cả hai cứ ngồi như thế rất lâu, cho đến khi Hiểu Đồng không còn khóc nữa và những cơn gió lạnh tràn về thì mới quay trở về.

Thành Vinh không đưa Hiểu Đồng về nhà mà đưa cô đến một con đường cóđầy sỏi. Hiểu Đồng cũng để mặc cậu đưa mình đi, cô cũng không biết tại sao mình lại dễ dàng đi theo cậu. Có lẽ cô tin tưởng cậu là người tốt, cũng có lẽ cô muốn buông xuôi tất cả.

Thành Vinh kéo cô đến trước con đường lát những viên sỏi tròn nhỏ lồi lõm, cậu tháo giày ra đi chân đất dướilàn sõi một vòng, vẫn thấy cô đứng đónhìn mình đăm đăm thì cúi xuống cởi giày cô ra. Hiểu Đồng lúng túng không hiểu cậu định làm gì, cô định ngăn cậu lại nhưng cậu đã nhanh chóng cởi giày cô ra rồi. Cậu ngẩng đầu lên nhìn cô nói :

– Đi thôi.

Hiểu Đồng không hiểu nhưng vẫn lặng lẽ đi theo từng bước chân của cậu. Những viên sõi dưới chân đâm vào chân cô rất đau, nhưng khi cô muốn dừng lại thì cậu lại giục :

– Đi tiếp đi.

Hiểu Đồng cắn chặt răng ngoan ngoãn đi tiếp, cứ như thế cho đến khi chân cô cảm thấy tê dại, Thành Vinh mới quay đầu lại hỏi :

– Chân có đau không ?

Cô gật đầu nhưng không nói gì, ánh mắt nhìn cậu khó hiểu, cậu mới mĩm cười nói :

– Tốt ! Chân đau thì tim sẽ không đau.

Hiểu Đồng mới vỡ lẽ. Cậu làm tất cả chỉ vì muốn cô quên đi nỗi buồn của mình. Cô nhìn cậu hỏi :

– Sao lại vì em mà làm nhiều chuyện như thế.

– Vì anh là người chuyên đi cứu vớt những linh hồn đau khổ mà – Cậu cườinói rồi đi đến lấy chiếc đàn ghita của mình, ngồi xuống vệ đường dạo một bản nhạc.

Hiểu Đồng nhìn cậu một lát rồi cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh, im lặng nghe tiếng đàn vang lên trầm bỗng trong đêm của cậu.

Khi hai người đang say sưa trong điệu nhạc thì điện thạoi của Hiểu Đồng reolên :

– Cậu mau đến bệnh viện đi, mẹ cậu…..- Tiếng Đình Ân ở đầu dây bên kia nức nở.

Chiếc xe máy vừa dừng lại thì Hiểu Đồng đã nhảy phóc xuống và chạy vào bên trong phòng cấp cứu, cô thấybác Đình trung và Đình Khiêm đang ngồi chờ đợi, còn Đình Ân đang khóc. Đình Ân lao đến bên cô nghẹn ngào nói :

– Lúc mình đến thì bác đã …

Đúng lúc đó cửa phòng cấp cứu mở ra,hai người lập tức

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu