Posted on January 7, 2015

mềm mại vỗ vào lưng khiến cậu thấy dễ chịu hơn.

– Anh không sao chứ.

Vĩnh Phong không trả lời.

– Vậy tôi ra ngoài trước đây.

Nhưng Vĩnh Phong đã giữ tay cô lại.

– Em và hai anh chàng kia là sao vậy.

Cô hất tay anh ra:

– Liên quan gì tới anh.

Nhưng Vĩnh Phong kéo cô đến trước mặt mình. Cậu nhìn sâu vào trong đôi mắt cô, một đôi mắt trong veo, dịu dàng hỏi, hơi thở thơm mùi rượu của cậu phả trên mặt cô.

– Hãy nói cho anh biết. Anh không muốn hiểu lầm quan hệ giữ em và hai anh chàng kia thêm nữa.

Hiểu Đồng bị cuốn hút bở đôi mắt nồng ấm đầy quyến rũ của Vĩnh Phong. Cô như muốn lao vào nó, nhưng lí trí đã chặn cô lại. Cô vội vào đẩy Vĩnh Phong ra xa và quay mặt đi.Ngập ngừng một lát, cô nói:

– Anh Tuấn và anh Đình Khiêm, hai người họ…

– Anh biết, anh vừa bắt gặp họ …

– Ba mẹ anh Tuấn ở dưới quê lên muốn anh ấy phải cưới vợ. Anh ấy đành nhờ em giả làm bạn gái cho ba mẹ anh ấy yên lòng.

Hiểu Đồng cũng không hiểu tại sao mình phải giải thích cho anh nghe. Cô vội vàng bước nhanh ra khỏi tolet trước khi Vĩnh Phong nói thêm điều gìđó.

Chap 4
Mây Trôi Bòng Bềnh

Hiểu Đồng vừa bước ra ngoài thì đã nghe tiếng của Đình Ân.

– Giám đốc Vương! Xin ông bỏ tay ra.

Nhưng dù Đình Ân nói thế nào lão dê già nàyvẫn không chịu buông tay cô ra. Hắn ta cười một cách nham nhở còn đưa tay chạm vào ngực của Đình Ân. Khuôn mặt Đình Ân như muốn khóc khi đẩy tay hắn ra. Cô ra sức vùng vẫy nhưng không được.

Hiểu Đồng tức giận liền chạy đến giáng một bạt tay thiệt mạnh vào mặt lão. Nhân lúc lão còn sững sờ Đình Ân vội vàng rút tay ra. Cái lão này rõ ràng là giả vờ say rượu để giờ tròtồi bại. Những tiếp viên nữ ở đây ai cũng từng bị lão sàm sỡ ít nhất một lần.

Lão tức giận đứng dậy, định giơ nấm đấm về phía cô nhưng một bàn tay đã chụp lấy tay lão. Chính là Thế Nam, cậu và các bạn vừa đến, kịp thời ngăn chặn cú đấm về phía Hiểu Đồng.

Giám đốc Vương tức giận mắng Thế Nam:

– Mày là thằng nào mà dám xen vào chuyện của ông.

Nhưng khi hắn ta nhìn rõ mặt của Thế Nam liền vội cười cầu hòa.

– Tưởng ai! Hóa ra là cậu Thế Nam. Hôm naycậu có hứng thú đến đây chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) thì mời cậu cùng ngồi vào bàn.

Nhưng Thế Nam chỉ nhìn hắn lạnh lùng nói:

– Không cần! Rượu của giám đốc Vương tôi nào dám uống. Uống vào chỉ sợ lại bị xem làtên háo sắc thì khổ.

Giám đốc Vương tái mặt.

Thế Nam nhìn Hiểu Đồng mĩm cười rồi nói với giám đốc Vương:

– Tôi có bạn, tôi đi trước đây.

Cậu quay sang dịu dàng hỏi Đình Ân:

– Em không sao chứ.

Đình Ân lắc đầu. Thế Nam gật đầu lại đưa mắt nhìn Hiểu Đồng lần nữa. Hiểu Đồng bối rối trước cái nhìn của Thế Nam, cô vội vàng cụp mắt xuống lẩn tránh.

Khi Thế Nam vừa đi khỏi, Hiểu Đồng và Đình Ân liếc nhìn lão giám đốc Vương một cái khinh miệt và định quay lưng bước đi thì….

Choảng ….

Hai chai rượu trên bàn của lão dê bị rơi xuống đất vỡ toang.

Tất cả mọi người đếu quay đầu lại nhìn, bỗng nhiên lão giám đốc vương hét lên.

– Các cô làm vậy là sao. Gọi giám đốc các người ra đây cho tôi.

Đình Khiêm từ trong đang chạy ra vội có mặt hỏi:

– Có chuyện gì vậy?

– Anh xem. Chẳng qua là do tôi say rượu sơ ý quơ tay đụng trúng ngực của cô ta đã phải hứng chịu một cái tác thì thôi đi. Nào ngờ các cô ấy còn đập vỡ hai chai rượu đắt tiền của tôi – Gíam đốc Vương giả bộ hiền từ nói.

Đình Ân tức giận mắng:

– Ông già kia! Sao lại mở to mắt mà nói dối như thế chứ. Bọn tôi làm vỡ chai rượu của ông hồi nào.

– Anh xem, các cô ấy còn dám mắng tôi nữa kia đấy.

Đình Khiêm vội quắt mắt ra hiệu cho Đình Ân im lặng. Rồi anh nhỏ nhẹ giọng nịnh nọt:

– Gíam đốc Vương, ông người lớn chấp tội chi tụi em út. Xin ông bỏ qua cho.

– Không được. Mau gọi giám đốc các anh ra đây cho tôi. Nếu không tôi làm ầm lên cho các anh xem.

Năn nỉ mãi chẳng được, Đình Khiêm vội đi mời lão béo đến.

Lão béo vừa đến, các nhân viên sợ hãi không dám đứng lại nhìn, mỗi người lại lo việc của mình.

– Giám đốc Vương! Chẳng hay có chuyện gì làm ông bực tức dữ vậy.

– Ông nói đi! Xưa nay tôi vẫn hay ra vào quán của ông. Những thứ chúng tôi gọi toàn là đồ mắc tiền, rượu chúng tôi uống đều là loại rượu tốt nhất đúng không?

– Vâng … giám đốc Vương nói rất đúng – Lão béo khúm múm nịnh nọt.

– Tôi còn giới thiệu rất nhiều bạn làm ăn đến ủng hộ quán của ông. Bao nhiêu năm nay, chúng tôi đã mang biết bao nhiêu lợi lộc đến cho quán của ông. Vậy mà tại sao nhân viên của ông lại dám đối xử với tôi như vậy.

Lão béo chà chà hai bàn tay vẻ hối lỗi:

– Là nhân viên của tôi sai. Tôi sẽ kêu họ xin lỗi ông.

Nói xong lão quắt mắt nhìn Hiểu Đồng và Đình Ân quát:

– Còn không mau xin lỗi giám đốc Vương đi.

Nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nhìn lão béo, cô nghiêm nghị nói:

– Muốn chúng tôi xin lỗi trừ khi ông ta xin lỗitrước.

– Đúng vậy – Đình Ân lên tiếng ủng hộ.

– Hai đứa đừng ngang bướng nữa. Mau xin lỗi đi… – Đình Khiêm khuyên can.

Nhưng Hiểu Đồng đã quay mặt đi, Đình Ân cũng không chịu nói.

Lão béo tức giận nói lớn:

– Nếu các cô không chịu xin lỗi thì bắt đầu từ hôm nay các cô bị thôi việc. Mau đến chỗthu ngân lĩnh lương tháng này rồi cút đi cho tôi.

– Đi thì đi. Bọn tôi cũng chẳng ham muốn làmviệc ở đây đâu.

Nói rồi, Đình Ân kéo tay Hiểu Đồng bỏ đi nhưng Hiểu Đồng đã giữ cô lại.

– Chúng ta không thể đi được.

Đình Ân ngạc nhiên trước câu nói của Hiểu Đồng. Chẳng phải Hiểu Đồng luôn muốn nghỉviệc nhưng cô sợ lão béo sẽ tìm cách trừ bớt tiền lương của mình. Nên từ trước tới giờ Hiểu Đồng luôn chờ đến lúc lão béo đuổi việc cô thì cô có thể lấy đầy đủ tiền công của mình. Đây chẳng phải là cơ hội tốt hay sao?

– Cậu sao vậy. Chẳng phải lâu nay cậu muốn lão béo đuổi việc mình hay sao. Sao bây giờcậu lại không đi.

– Đi, mình nhất định sẽ đi. Nhưng không phảiđi theo cách như vầy. Nếu chúng ta đi chỉ làm cho thứ người xấu xa đó càng đắc chí mà thôi.

– Tôi đã nói là tôi đuổi việc hai cô rồi mà – Lão béo trừng mắt nhìn hai người.

– Giám đốc Giang – Tên của lão béo – Ông quên rồi. Chúng ta đã có ký hợp đồng với nhau. Trong hợp đồng nói rằng ông có quyền đuổi tôi đi khi tôi sai phạm nhưng nếutôi không làm gì sai mà ông lại đuổi việc thì ông phải đền bù tiền lương trong một năm cho bọn tôi. Vậy bây giờ ông muốn tôi bị đuổi việc hay là tiếp tục làm.

Hiểu Đồng mĩm cười nhìn vẻ chết đứng của lão béo.

Haha… ngày đầu tiên nhìn thấy Hiểu Đồng và Đình Ân, lão béo khoái chí lắm vội vàng ký hợp đồng với hai cô mà không xem xét kỹ lại.

– Thôi được rồi, giám đốc Giang, họ không muốn xin lỗi thì thôi. Coi như tôi người lớn không chấp kẻ nhỏ – Lão dê già làm vẻ không chấp nói.

– Giám đốc Vương, thật là đại nhân đại lượng.

Đình Khiêm thấy giám đốc Vương bỏ qua cũng mừng rỡ, vôi thay mặt hai người cám ơn.

Lão dê già tiếp tục ra vẻ tốt bụng rồi gian xảo mà nói:

– Chuyện hai cô ấy không xin lỗi thì thôi bỏ qua đi. Nhưng mà giám đốc Giang, hai chai rượu này – Ông ta chỉ tay xuống đất – là hai chai rượu tôi mới kêu. Chưa uống giọt nào thì đã bị hai cô ấy hất đổ xuống đất. Ông nói xem tôi phải làm sao.

– Tôi sẽ sai người lấy cho ngài chai rượu khác.

– Vậy đâu có được. Hai chai rượu tôi gọi là loại mắc tiền nhất, một chai trị giá trên trămtriệu. Bây giờ ông chịu lỗ hay là tôi phải chịu lỗ đây.

– Cái gì mà chai rượu hơn trăm triệu chứ. Rõràng là hai chai rượu này chỉ có hơn ba mươitriệu. Vậy mà ông lại dám nói …

Đình Ân tức giận la lên nhưng cô chưa kịp nóixong thì bị tiếng nói ồn ồn của lão dê già lấn át.

– Này cô bé, cô không phải là người sành rượu thì làm sao biết được giá trị chai rượu của tôi chứ. Rõ ràng là chai rượu của tôi khác với những chai rượu thường khác. Có thể nó sẽ giống ở hình dạng chai nhưng mùi vị và nồng độ hoàn toàn khác. Phải vậy không giám đốc Giang.

Gã cười đểu nhìn giám đốc Giang:

– Ông nói xem chai rượu ông bán cho tôi đáng giá hơn trăm triệu không. Hay là quán ông chỉ toàn bán rượu rẻ tiền. Ồ nếu vậy thì sau này ông đừng hòng tôi và các bạn của tôighé đến đây nữa.

Giám đốc Giang vội vàng hùa theo để lấy lòng lão dê già:

– Tất nhiên là rượu chúng tôi toàn là rượu ngon lâu năm. Mỗi chai đáng giá hơn trăm triệu.

Hiểu Đồng tức giận hết nhìn lão béo đến lãodê già. Hóa ra lão giám đốc vương đặp vỡ chai rượu là có ý đồ mà. Chắc chắn hắn vẫn còn ghi nhớ chuyện lần trước, hắn cố tình sàm sỡ Đình Ân để cô phải đến giúp rồi đập vỡ hai chai rượu để bắt vạ cô đây mà. Đáng giận nhất là lão béo lại hùa theo hắn.

– Vậy có phải hai người đó phải trả cho tôi hơn hai trăm triệu không.

– Đúng là như vậy. Nên trả lắm, nên trả lắm –Lão béo gật đầu đồng ý.

– Trước khi ông muốn bắt đền thì e là danh tiếng của ông sẽ không được tốt lắm đâu. Bọn tôi có thể kiện ông về tội sàm sỡ – HiểuĐồng quả quyết nói.

Cô nắm chặt đôi tay đang run của Đình Ân. Cô không phải là kẻ ngốc mà không hiểu rằng có kiện tôi lão cũng chỉ bằng không. Người không có tiền, có quyền như cô thì khó đứng vững trong cái xã hội đầy rẫy đồng tiền. Nhưng đã đến nước này thì cô nhất định phải ở

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Địt nhau trên giường nước nôi toe toét , Web sex nước ngoài thì đọc truyện sex mẹ đi cho rồi , Thích địt nhau trên giường hay trên ghế sofa , Truyện sex mẹ và chị thi nhau hành hạ tôi , Xec viet nam

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu