Posted on January 7, 2015

gió mơn man thổi nhẹ qua tai, mát rượi. Làm tung bay chiếc váy trắng mỏng manh đang mặc trên người Hiểu Đồng, cô hít thật sâu đón nhận những luồng gió đang từ từ thổi qua, cái cảm giác bình yên này thật tuyệt biết bao nhiêu. Hiểu Đồng không biết tại sao cô lại đứng ở đây, một mình lẻ loi trên cánh đồng này, chỉ biết rằng khi mở mắt ra đã tấhy bầu trời xanh thẳm hòa vào màu vàng rực rỡ, cảnh thiên nhiên thật tươi đẹp.
– Hiểu Đồng – Giọng nói dịu dàng đầy quen thuộc đang gọi từ sau lưng cô ở khoảng cách khá xa.
Hiểu Đồng vội quay người lại, nhìn thấy một chàng trai đang bận một chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần tây trắng đứng ở rất xa mình, làm da rám nắng nổi bật giữa bộ quần áo màu trắng, đang vẩy tay mĩm cười với cô. Nụ cười ấy thật rạng rỡ, gương mặt chàng trai thật đẹp, khiến cho tim Hiểu Đồng đập mạnh. Cô nhìn kỹ vào gương mặt tuấn tú ấy, mái tóc đen đang rủ xuống che một phần mắt trong hết sức quyến rũ, đôi mắt đen lấp lánh như phát sáng, cái mũi cao thanh tú, khóe môi cong tuyệt mỹ. Cô khẽ mĩm cười rồi chạy thật nhanh đến bên Vĩnh Phong, cậu vẫn đang vẫy tay với Hiểu Đồng, miệng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
Khoảng cách vốn dĩ không xa lắm nên chẳng mấy chốc Hiểu Đồng đã chạy gần đến bên cạnh Vĩnh Phong. Cô dẫm lên những bông hoa cúc vàng rực rở, bỏ qua những ngọn gió lượn quanh mình để chạy đến bên Vĩnh Phong. Nhưng cô chợt khựng lại, gương mặt thoáng chút kinh ngạc….
Vĩnh Phong không đứng trên cánh đồng nở đầy hoa cúc vàng như cô mà đang đứng trên một chiếc thuyền gỗ mộc rất nhỏ giữa một dòng nước có màu đỏ thẩm. Bình lặng vô cùng, chẳng hề chao đảo nhưng Vĩnh Phongđã không còn cười rạng rỡ với cô nữa, đã không còn vẩy tay với cô nữa mà bắt đầu theo dòng nước xoáy chìm dần xuống dòng sông đỏ thẳm kia. Hiểu Đồng thét lên :
– Không….
Cô bật cả người ngồi dậy, toàn thân lạnh toát, mồ hôi đầm đìa, mắt từ từ mở ra. Đâp vào mắt Hiểu Đồng là một màu trắng tinh khiết. Một bức tường được quét vôi trắng, chiếc rèm cửa sở màu trắng, chiếc chăn đấp trên người cô màu trắng, chiếc giường cô nằm cũng màu trắng, trên người cô là một sợi dây truyền dịch. Hóa ra chỉ là một giấc mơ, cô thở phào nhẹ nhỏm.
– Hiểu Đồng ! Con tỉnh rồi – Giọng nói vui mừng của bà Cẩm Du reo lên.
Hiểu Đồng vừa quay mặt lại nhìn thì đã nhận thấy mình bị ôm chầm trong vòng tay của bà Cẩm Du. Cô cảm nhận được những giọt nước mắt yêu thương đầy lo lắng của mẹ mình. Cô định đưa tay lên vỗ lưng an ủi bà rằng cô không sao nhưng cảm thấy bàn taymình bị một bàn tay nắm chặt. Cô cúi nhìn bàn tay đang nắm chặt tay cô, đólà một bàn tay khỏe khắn rám nắng. Bàn tay rất quen thuộc, bàn tay này thường nắm chặt lấy tay cô, luồn từng ngón vào bàn tay cô siết chặt. Trong tim chợt có một cảm giác đau nhói, cô sợ hãi nhìn sang chủ nhân của bàn tayđó.
Một gương mặt xanh sao, tái nhợt, đôi môi trắng bệch, đôi mắt nhắm ghiền, trên mũi là ống thở oxi, xung quanh là đủ các máy móc, và rất nhiều dây nhợquấn trên người Vĩnh Phong. Trái tim đột nhiên co thắt mạnh khi nhìn thấy con người đang nằm trên giường cách chiếc giường cô chưa đầy một cánh tay, Hiểu Đồng gần như không thở được kêu khẽ :
– Vĩnh Phong.
Bà Cẩm Du nghe Hiểu Đồng gọi tên Vĩnh Phong, bèn bỏ tay ra khỏi người cô, quay sang nhìn Vĩnh Phong thở dài. Mẹ vừa rời khỏi mình, Hiểu Đồng đã tung cái chăn trên người mình rồi lao đến bên cạnh chiếc giường mà vĩnh Phong nằm. Toàn thân run rẩy, ngồi sát mép giường của Vĩnh Phong, cô nhắm mắt lại, thì ra tất cả đều là sự thật, chứ không phải cô đang mơ, môi mấp máy hỏi :
– Nói cho con biết anh ấy sao rồi.
Bà Cẩm Du lặng lẽ lau nước mắt, ngập ngừng rồi nói :
– Bác sĩ bảo nguy hiểm đã qua, nhưng viên đạn ghim khá sâu vào khoang bụng, mất máu quá nhiều, phải chờ đợi Vĩnh Phong tỉnh lại thì mới biết rõ. Cũng có thể là …
– Là sao hả mẹ – Hiểu Đồng dồn dập hỏi.
– Cũng có thể là không tỉnh lại – Bà Cẩm Du quay mặt đi trả lời.
– Không thể nào ! Không thể nào ! – Hiểu Đồng chống hai tay xuống giường lắc đầu không tin vào chính đôitai mình, cô chẳng muốn tin những lời nói đó.
Bà Cẩm Du đi đến bên Hiểu Đồng vỗ về an ủi :
– Hiểu Đồng, con đừng xúc động như thế, con ngất đã hai ngày rồi, bây giờ cần nghỉ ngơi cho mau lại sức.
Hai ngày, cô đã bất tỉnh hai ngày rồi, Vĩnh Phong cũng như vậy hai ngày rồi sao. Mất máu quá nhiều, cô đúng là đãthấy máu chảy ra từ vết thương quá nhiều. Có thể là không tỉnh lại … Hiểu Đồng nhắm chặt mắt cố kìm nén nỗi đau đang thổn thức trong lòng, bàn tay đầy ấm áp vẫn nắm chặt lấy tay cô, cô đưa bàn tay đó áp vào má mình, để cho những giọt nước mắt thấm vào làn da rám nắng kia.
Bà Cẩm Du thấy cảnh đó cũng nghẹn ngào nói :
– Nó đã nắm tay con như thế từ lúc ngất đi, mọi người tìm mọi cách gỡ tayra nhưng không thể nào gỡ ra được. Các bác sĩ phẩu thuật cũng lúng túng một lát, cuối cùng quyết định để cả hai đứa vào phòng phẩu thuật luôn. Thằng bé thật ngốc ghếch, vẫn cứ nắm chặt lấy tay con không rời ra.
« Anh sẽ không buông tay em ra nữa đâu » – Đó là câu nói cuối cùng của Vĩnh Phong trước khi ngất đi. Hiểu Đồng bồi hồi nhớ lại. Một cảm giác xúc động mãnh liệt tuôn trào trong timkhi cô cảm nhận được tình yêu mà Vĩnh Phong dành cho mình thật quá to lớn. Còn cô chẳng thể làm gì cho cậu, ngoài những dày vò thương tổn. Lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nhìn ngắm gương mặt đã gầy đi rất nhiều và đang tái nhợt kia.
Bà Cẩm Du bước đến vỗ nhẹ vai HiểuĐồng an ủi, Hiểu Đồng liền hỏi :
– Mẹ có biết mọi người ra sao rồi không ?
Bà Cẩm Du chưa kịp nói gì thì Thiên Minh đã lên tiếng trả lời, nãy giờ cậu vẫn ngồi im lặng để cho mẹ con Hiểu Đồng nói chuyện với nhau.
– Mọi người nói chung là ổn cả.
Lúc này Hiểu Đồng mới phát giác ra sự có mặt của Thiên Minh. Rồi cậu bước đến kể cho Hiểu Đồng nghe mọichuyện từ đầu tới đuôi. Cậu có hơi đau lòng khi kể chuyện Đình Ân bị đánh ngất xỉu. Hiểu Đồng vừa nghe xong thì lo lắng hỏi :
– Vậy bây giờ Đình Ân ra sao rồi.
– Em yên tâm, cô ấy không sao rồi. Cóđiều cú đánh rất mạnh cũng ảnh hưởng đến xương cốt, bác sĩ bác phảinằm tĩnh dưỡng ba tuần, không được đi lại nhiều để tránh ảnh hưởng đến sức khỏe. Thế Nam đang chăm sóc cho cô ấy. Đình Khiêm tức giận vô cùng đã đánh cho tên kia thêm một trận nữa. Anh nghĩ sau này hắn ta sẽ không còn có thể cầm gậy đánh ngườiđược nữa.
Hiểu Đồng nghe xong thì cảm thấy yên lòng. Nhưng thật ra, Thiên Minh chỉ nói thế để Hiểu Đồng yên tâm mà thôi, chứ một cuộc chiến chém giết thế này thường để lại hậu quả và thương tật rất lớn.
– Bọn họ thì sao – Hiểu Đồng bất giác ghê tởm đến buồn nôn khi nhắc đến những kẽ độc ác kia.
– Bọn chúng điều đã bị tóm hết. Có điều vụ việc này quá lớn, luật sư của bọn anh đang thương lượng với cảnh sát. Dù sao chúng ta cũng là người bị hại cho nên mọi việc sẽ giải quyết ổn thỏa, có điều ….- Thiên Minh ngập ngừng.
– Có điều thế nào ? – Hiểu Đồng không thể kìm nén hỏi.
– Có điều bọn chúng đổ hết mọi tội lỗicho giám đốc Vũ Triết , nói rằng ông ta là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả mọi việc. Cho nên có lẽ lão Béo sẽ bị xử rất nhẹ, bởi vì lão chỉ là người trung gian và không thật sự trực tiếp tham gia vào kế hoạch trả thù Vĩnh Phong. Có lẻ hắn ta chỉ bị phạt tù 3 năm, nhưng em yên tâm, luật sư của bọn anh đang kiến nghị gia tăng mức án.
Hiểu Đồng gật đầu, sao cũng được, chỉ cần mọi người bình an, rồi chợt nhớ ra điều gì, Hiểu Đồng vội hỏi :
– Còn bé Đường, bé Đường thế nào rồi.
– Nó không sao, chỉ hơi hoảng sợ một chút, bác sĩ bảo chỉ cần cho nó ngủ một giấc là yên ổn thôi. Con bé giống tính con, rất cứng rắn. Mẹ đã gửi nó cho vợ chồng bác Trung chăm sóc giùm – Bà Cẩm Du vội trấn an cô.
Hiểu Đồng quay lại nhìn mẹ, cô phát hiện gương mặt bà rất hốc hác, một quầng thâm đen trên mắt hiện ra rất rõ.
– Mẹ mau về nhà đi, bây giờ con khôngsao rồi. Chắc mẹ đã ở đây từ lúc con được đưa vào phải không ? Mẹ mau về nghỉ ngơi đi.
– Mẹ không sao.
Nhưng Hiểu Đồng nhất định không chịu cho bà ở lại, bắt bà phải về nhà nghĩ ngơi. Bà đã chịu quá nhiều cú sốc, cô sợ rằng bệnh tim của bà tái phát. Cuối cùng bà Cẩm Du cũng nhượng bộ đi về, Hiểu Đồng nhờ ThiênMinh đưa bà về. Sau đó có rất nhiều người ghé thăm hai người, có cả Quốc Bảo và Thế Nam nhưng Hiểu Đồng đều đuổi họ về nhà nghỉ ngơi. Hữu Thiên và bác sĩ Hữu Nhân cũng có ghéthăm.
Cuối cùng trời sụp tối chỉ còn lại Hiểu Đồng và Vĩnh Phong trong căn phòng vắng lặng đó. Đây là căn phòng cao cấp của bệnh viện nên có đầy đủ trang thiết bị, vật dụng cao cấp. Nhưng điều này làm cho căn phòng cô vạnh hơn.
Trên bàn là tô cháo nóng còn đang bốc khói, nhưng Hiểu Đồng chẳng buồn đụng đến, cô chẳng có lòng dạ nào để ăn, bàn tay vẫn bị tay Vĩnh Phong nắm chặt, nhưng hiểu Đồng không có ý định rút ra.
Hiểu Đồng vẫn ngồi bên cạnh Vĩnh Phong, im lặng vuốt ve gương mặt haogầy kia, gương mặt vốn nhẵn mịn của Vĩnh Phong đã xuất hiện vài sợi râu con, sờ vào nhột tay.
Cuối cùng Hiểu Đồng ngã rạp người xuống trên ngực Vĩnh Phong thì thầm:
– Vĩnh Phong, anh có nghe em gọi không. Anh mau tỉnh dậy đi, em có chuyện muốn nói

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu