Posted on January 7, 2015

ấy, huống hồ nghe Hiểu Đồng kể rằng ba Vĩnh Phong chỉ mới mua lại căn nhà đó mới bốn năm trong khi bà rời xa căn nhà đó cũng đã hơn năm rồi. Là ông ấy nói dối với gia đình mình hay vì ông ấy có nguyên nhân khác… Cả bà và Hiểu Đồng đều không màn đến thân thế và địa vị của Vĩnh Phong cho nên lúc gặp cậu, bà đã không hỏi cho rõ ràng, nên bây giờ mới xảy ra sự việc thương tâm này.
Nỗi dằng vặt làm bà Cẩm Du tự trách bản thân mình. Nhìn Hiểu Đồng bà thì thầm trong nước mắt :
– Mẹ xin lỗi con Hiểu Đồng.
– Rengggggggggg……
Tiếng chuông cửa hối hả vang lên, khiến bà Cẩm Du thoát khỏi nỗi dằn vặt, tưởng Hữu Thiên đã đến, bà vội lau nước mắt đi ra mở cửa, nhưng người đứng trước cửa không phải Hữu Thiên.
– Cậu đến đây làm gì – Bà Cẩm Du đanh giọng quát.
– Cháu rất lo cho Hiểu Đồng, xin bác hãy cho cháu vào thăm cô ấy một lát – Vĩnh Phong van xin với giọng khàn đục, gương mặt đầy vẻ lo âu.
– Không được ! Cậu về đi – Bà Cẩm Du trả lời dứt khoát, tay định khép cửa lại nhưng Vĩnh Phong đã nhanh tay chặn cửa lại.
Bà Cẩm Du mở to mắt nhìn Vĩnh Phong tức giận mắng :
– Cậu làm gì vậy.
– Cháu xin bác, cho cháu vào thăm Hiểu Đồng một lát thôi. Để cháu vào đưa cô ấy đi bệnh viện rồi cháu sẽ đi ngay – Vĩnh Phong van nài một cách thống thiết.
Nhưng bà Cẩm Du vẫn lạnh lùng lắc đầu một cách dứt khoát, không mảy may đoái hoài tới lời van xin của Vĩnh Phong.
– Không cần cậu quan tâm, Hữu Thiên sẽ đến đây đưa Hiểu Đồng đi bệnh viện.
Bà Cẩm Du đẩy Vĩnh Phong ra định đóng cửa lại thì ….Mắt bà trợn lên kinh ngạc, miệng há to vì quá đỗi bất ngờ, kẻ trước mặt bà từng là một chàng trai phong độ, trọng danh dự, trọng sỉ diện mà bây giờ lại có thể quỳgối một cách đau khổ chỉ để cầu xin được gặp mặt Hiểu Đồng. Bà hoảng hốt hỏi :
– Cậu làm gì vậy chứ. Mau đứng lên đi.
– Cháu xin bác, cho cháu vào đưa Hiểu Đồng đi bệnh viện đi. Nếu để lâu lỡ cô ấy có bề gì thì cháu thà rằng chết còn hơn sống – Những giọt nước mắt đang bắt đầu lăn dài trên gương mặt thanh tú của Vĩnh Phong. Cậu đang quỳ đó, hai tay nắm chặt những song cửa ánh mắt khẩn thiết van nài khiến cho ai cũng phải xúc động đến bật khóc nếu trông thấy.
Bà Cẩm Du nào phải là người có lòng dạ sắt đá, bà cũng rất đau lòng khi buộc phải chia cách hai đứa trẻ. Nhưng trò đời quay quanh buộc bà phải chia rẻ họ, buộc bà phải dùng lòng dạ sắt đá để ngăn cản họ. Nhưng giờ đây, trước con người đang quỳ kia,bà liệu có còn lòng dạ sắt đá được nữa hay không.
Nhìn ánh mắt thống thiết của Vĩnh Phong, bà Cẩm Du nhắm mắt lại một giây rồi thở dài gật đầu.
– Đứng lên đi.
– Cám ơn bác – Vĩnh Phong mừng rỡ vội đứng dậy, trên môi nở nụ cười sungsướng.
Bà Cẩm Du mở cánh cửa rộng ra để Vĩnh Phong đi vào.
– Phòng của Hiểu Đồng trên lầu bên trái …– Bà Cẩm Du khẽ nhắc nhở.
Vĩnh Phong không chờ bà nói hết câu,cậu vội vàng chạy lên. Mở cánh cửa phòng Hiểu Đồng ra, Vĩnh Phong có một chút mừng rỡ, một chút lo lắng. Mừng vì sắp gặp được Hiểu Đồng, lo lắng vì bệnh tình của Hiểu Đồng.
Nhìn thấy cả người đang run lên vì lạnh của Hiểu Đồng, nhưng gương mặt thì đỏ bừng lên vì cơn sốt, Vĩnh Phongkhông khỏi đau sót. Không phút chần chừ, cậu vội bế Hiểu Đồng lên rồi phi nhanh xuống lầu.
Bà Cẩm Du cũng vội vàng đóng cửa chạy theo. Vĩnh Phong chở hai mẹ con đến bệnh viện thì cũng vừa lúc Hữu Thiên đang chạy ra, thấy vậy HữuThiên liền cùng Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng đặt vào giường bệnh của phòng cấp cứu. Tới đây là trách nhiệm của Hữu Thiên, bà Cẩm Du và Vĩnh Phong bị yêu cầu đứng bên ngoài chờ.
Bà Cẩm Du ngồi trên băng ghế chờ đợi torng lo lắng, còn Vĩnh Phong thì cứ đi tới đi lui không ngừng trước cửa phòng cấp cứu. Nhìn vẻ đứng ngồi không yên của Vĩnh Phong bà Cẩm Du cảm thấy thương xót nhưng bà ngay lập tức dùng sắc mặt băng lãnh nói :
– Cậu Phong, bây giờ cậu về đi cho, Hiểu Đồng đã có Hữu Thiên lo rồi. Cậuở đây cũng không giúp được gì còn gây hiểu lầm thêm mà thôi.
– Nhưng mà …
– Xin cậu về đi cho. Tôi chỉ cho phép cậu đưa Hiểu Đồng đến đây thôi chứ không đồng ý cho cậu ở lại đây – Ánh mắt nghiêm nghị lạnh lùng nhìn Vĩnh Phong của bà Cẩm Du khiến Vĩnh Phong không thể nói thêm được gì nữa.
Vĩnh Phong lo lắng ngoái đầu nhìn cánh cửa phòng cấp cứu rồi thở dài nói :
– Vậy cháu về đây. Bác ở lại lo cho Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong biết lần này mình không thể lay chuyển ý chí của bà Cẩm Du đành ra về, trong lòng ngập tràn thương tâm lo lắng.
Nhìn dáng vẻ buồn bã của Vĩnh Phongkhi đi ra, bà Cẩm Du chua xót thở dài.
Cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra, Hữu Thiên bước ra thờ phào nói với bà Cẩm Du :
– Cuối cùng Hiểu Đồng cũng đã hạ sốt,để cô ấy ngủ một giấc dậy sẽ khỏe lên. Lúc nãy cháu định đi thì đột nhiên có ca cấp cứu cho nên mới tới trễ – Hữu Thiên giải thích lí do chậm trễ của mình.
Bà Cẩm Du mĩm cười yếu ớt gật đầu. Bây giờ bà mới cảm nhận được hơi thở của mình. Rồi vào thăm Hiểu Đồng.
Bà Cẩm Du lo chăm sóc cho Hiểu Đồng mà quên mất bé Đường vẫn đang còn ở trường mẫu giáo. Bà hốt hoảng bật dậy làm đổ nhào cái ghế, rồi vội vàng chạy ra cửa. Nhưng bà vừa mở cánh cửa ra đã thấy bé Đường và Đình Ân đang đi tới. Bà Cẩm Du mừng rỡ thở phào. Mĩm cười nhìn Đình Ân biết ơn :
– Cám ơn con Đình Ân, bác già rồi nên lẩm cẩm, quên mất chuyện đi rước béĐường.
Đình Ân định nói gì đó, môi cô mấp mấy vài cái rồi thôi, sao đó cô hỏi :
– Hiểu Đồng sao rồi bác.
– Hiểu Đồng đã bớt sốt rồi- bà Cẩm Du trả lời Đình Ân xong thì cúi xuống ôm lấy bé Đường ăn năn nói – Mẹ xin lỗi con, con chờ mẹ có lâu không ?
– Con … – Bé Đường đang nói thì Đình Ân vội ngắt lời.
– Bé Đường mau vào thăm chị Đồng đi.Chị Đồng tấhy bé Đường sẽ hết bệnh liền.
Bé Đường sung sướng gật đầu chạy vào phòng, Đình Ân và bà Cẩm Du liềnđi theo sau.
Trời bắt đầu tối, Hiểu Đồng cuối cùng cũng tỉnh lại. Đình Ân, bà cẩm Du, Hữu Thiên và bé Đường đều mừng rỡ reo lên.
Gương mặt đã bớt đỏ, cơn sốt cũng dịu lại, Hiểu Đồng mệt mỏi mở mắt ra, thấy những ánh mắt đang lo lắng cho mình, cô cố gắng nở nụ cười yếu ớt.
– Con xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.
– Con đừng nói ngốc như vậy, con khỏe là mẹ mừng rồi – bà cẩm Du nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt con gái một cách yêu thương.
– Em thấy trong người đã khỏe lên chưa – Hữu Thiên mĩm cười, ánh mắt quan tâm hỏi.
Hiểu Đồng cố gắng gật đầu để mọi người yên tâm, cô nhìn ra cửa sổ thấy trời đã tối bèn hỏi :
– Bây giờ mấy giờ rồi.
– Hơn tám giờ rồi – Hữu Thiên nhìn đồng hồ trên tay mình trả lời.
Hiểu Đồng nhăn mặt bảo :
– Mẹ mau đưa bé Đường về đi, còn tắm rửa và cho bé Đường ăn cơm để ngày mai còn đi học. Hữu Thiên anh cũng về đi, chở mẹ và bé Đường về giùm em, ngày mai anh cũng phải vào bệnh viện mà.
Đình Ân nãy giờ không lên tiếng, vội lên tiếng ủng hộ.
– Phải đó. Anh mau đưa bác gái và bé Đường về đi, Hiểu Đồng ở đây đã có em chăm sóc rồi.
– Vậy …- Hữu Thiên ấp úng.
– Thôi vậy thì mẹ và bé Đường về trước đây, con ráng nghỉ ngơi nha – Bà Cẩm Du miễn cưỡng nói.
– Dạ, mẹ mau về đi. Hữu Thiên, anh mua gì cho mẹ và bé Đường ăn giùm em nha – Hiểu Đồng mĩm cười chào nói.
– Ừ ! Em đừng lo, anh sẽ lo cho hai người chu đáo.
– Cám ơn anh.
Đình Ân vội tiễn ba người họ ra cửa, nhìn dáng họ đi xa cô mới nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Sau đó đi đến giường của Hiểu Đồng ngồi gần cô.
– Là Vĩnh Phong đưa cậu đến bệnh viện, anh ấy rất lo cho cậu. Nhưng vì bác gái có mặt ở đây nên sau khi đón bé Đường rồi đến rước mình thì anh ấy cứ ngồi đợi bên ngoài. Mình vừa gọicho anh ấy xong, anh ấy sẽ lên liền.
Hiểu Đồng không nói gì, cô khẽ nhắm mắt lại.
Lát sau Vĩnh Phong đi vào, cậu lo lắngbước đến bên cạnh nắm tay Hiểu Đồng vuốt ve hỏi :
– Em thấy sao rồi, còn khó chịu không.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời chỉ rút mạnh tay ra khỏi tay Vĩnh Phong. Đừng nói là Vĩnh Phong. Đình Ân cũng có chút ngạc nhiên, cô vội hỏi :
– Cậu sao vậy.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời, cô quay mặt vào tường lạnh lùng nói :
– Anh về đi, đừng bao giờ đến đây nữa.
Vĩnh Phong nghĩ Hiểu Đồng sợ bị bà Cẩm Du bắt gặp nên nói :
– Em đừng lo, anh đợi mẹ em về thì mới tới.
– Chúng ta chia tay đi…
Mấy lời Hiểu Đồng vừa thốt lên làm Vĩnh Phong kinh ngạc đến tột độ, dường như có một tiếng sét vừa đánh qua tai cậu, cậu không tin vào tai mình. Trái tim đột nhiên thắt lại.

Chap 25
– Em đang đùa đúng không.

Cậu thật sự không dám tin vào những lời mà cậu vừa nghe thấy, cậu mong chờ Hiểu Đồng sẽ quay lưng lại nhìn cậu rồi phá ra cười nói : » Đúng là em đang đùa, xem anh kìa, nhìn mặt buồncười chết đi được « Nhưng Hiểu Đồng không quay mặt lại, cũng không bật cười càng không nói nửa lời.

Hai bàn tay đang nắm chặt lại của Vĩnh Phong từ từ mở ra, run run hướng đến bờ vai của Hiểu Đồng nhẹ nhàng kéo cô xoay lại, ánh mắt không còn chút sinh khí nào, nụ cười ngượng cũng đã tắt từ lúc nào, Vĩnh Phong hỏiHiểu Đồng trong tâm

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Video hiep dam vo thang ban , Anh thợ máy hiếp dâm cô chủ xinh đẹp , Trai đẹp cu to bú quá đã , Massage kích thích phụ nữ , Đụ lỗ đít vợ có sướng không?

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu