Posted on January 7, 2015

đánh lén thì cô gái hét lên” Coi chừng phía sau”.
Nhờ vậy, Vĩnh Phong kịp thời xoay người né tránh được cú đánh lén bất ngờ và đá cho tên đại ca một cú đau điếng.
Tên đại ca tức giận hét lên: “ Xử con nhỏ đó cho tao”
Một tên đàn em liền lao tới cô gái, cô gái sợ hãi thụt lùi nhưng sau lưng cô là vách tường, cô đành nhắm mắt và đưa hay tay lên đỡ.
Bốp …
Không hề cảm thấy đau đớn chút nàocả. Một cảm giác ấm áp bao quanh cô dù cả người cô dường như bị ép sát vào lưng tường hơn trước. Cô gái hé mắt ra nhìn cái gì đang che chở cho mình tránh khỏi cú đánh khủng khiếp đó. Cô bắt gặp một ánh mắt dịu dàng đầy lo lắng và sợ hãi đang nhìn mình và dường như có chút gì đó hài lòng bởi vì cô không sao. Mặc dù rằng khóemôi của chàng trai có một vệt máu.
Cây gậy đã vung lên lưng của Vĩnh Phong. Cậu dùng cả thân mình để đỡ lấy cây gậy cho cô ấy. Nhanh chóng xoay người chụp lấy cây gỗ trên tay tên này và vụt cho hắn một gậy tóe máu. Vĩnh Phong như hổ thêm cánh, lao vào đánh cho bọn chúng bò lê bò càng, máu loang đầy áo. Đánh quá hăng Vĩnh Phong không chú ý phía sau lưng cậu, tên đại ca đã lồm cồm bò dậy tiếp tục giở trò đánh lén.
Bốp …
Tên đại ca ngã xuống bất tĩnh. Vĩnh Phong quay người nhìn lại, sau lưng cậu cô gái đang cầm một cây gậy trên tay, cô vội vàng quẳng cây gậy xuống đất rồi nắm tay Vĩnh Phong kéo đi. Cô nói như ra lệnh:
– Lên xe đi, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi cảnh sát tới.
Trong lúc cậu còn ngây người khi nhìn vào khuôn mặt cô thì cô đã nắm tay cậu kéo đến bên xe máy. Vĩnh Phong vội vàng cùng cô gái lên xe chạy đi. Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại dễ dàng nghe lời cùng lên xe và chạy đi, bởi lẻ cậu không hề sợ cảnh sát. Trước giờ cậu chẳng coi cảnh sát ra gì cả. Có lần nào đánh nhau xong bị bắt mà khi ra về không có sự cúi đầu chào của cảnh sát chứ. Có lẽ cậu sợ cô bị liên lụy chăng hay là …
Hai người vừa chạy đi thì có tiếng la lên phía sau:
– Mau trả tiền lại cho bọn tao.
Nhưng trả lời bọn chúng chỉ là những luồng khói của xe.
Khi hai người chạy một đoạn khá xa, Vĩnh Phong chợt dừng lại khiến cho cả thân người cô gái đổ ập về phía lưng cậu, hơi thở cô phả lên lưng cậu ấm áp.
– Xuống xe – Cậu ra tức giận ra lệnh.
Cô gái im lặng vội vàng leo xuống. Cậu quay lại nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng lóe lên sự giận dữ.
Cô gái nhìn ánh mắt lạnh lùng ấy, sợ hãi lí nhí nói:
– Cám ơn anh vì đã giúp đỡ tôi. Và xin lỗi vì tôi mà anh bị thương. Anh có cầnđến bệnh viện kiểm tra lại không?
Vĩnh Phong quẹt đi vết máu nơi khóe miệng và lạnh lùng nói:
– Không cần.
Cô gái rụt rè nói:
– Cô gái e dè nói:
– Vậy tôi đi đây. Cám ơn anh rất nhiều.
Nhưng cô vừa định quay lưng ra đi thì bị Vĩnh Phong nắm chặt tay kéo lại, suýt chút cô ngã vào lòng cậu.
Cô gái nhăn mặt kêu lên:
– Vậy tôi đi đây. Cám ơn anh rất nhiều.
Cô gái vừa quay lưng định bước đi thì bị Vĩnh Phong nắm chặt tay kéo lại, suyùt chuùt coâ ngaõ vaøo loøng caäu.
Cô gái nhăn mặt kêu lên :
– Anh làm gì vậy.
Vĩnh Phong nhuếch môi khinh bạc:
– Nhìn bề ngoài thật không biết cô là một người dối trá như vậy.
Cả cuộc đời, Vĩnh Phong gặp quá nhiều sự dối trá và ghét cay ghét đắng nó. Vậy mà cậu lại sai lầm đi giúpmột kẻ dối trá như cô gái này.
Cô gái cau nhìn Vĩnh Phong lấy làm khó hiểu nói:
– Buông tôi ra, tôi không hiểu anh đang nói cái gì cả. Tại sao tôi lại là người dối trá.
Vĩnh Phong bật cười vang:
– Bị vạch mặt nên giả vờ ngây thơ à. Tôi đúng là điên mới giúp hạn người dối trá như cô. Để cô gạt tôi một cáchdễ dàng như vậy.
Cô gái thở dài bực tức rồi nhìn thẳng vào khuôn mặt hoàn mỹ của Vĩnh Phong:
– Tôi rất cảm kích anh vì đã giúp tôi thoát khỏi bọn người đó, nhưng anh giúp tôi không có nghĩa là anh được quyền lăng mạ tôi. Tôi dối trá, tôi gạt anh lúc nào. Chúng ta chưa từng quen biết nhau thì lấy gì để gạt anh. Tôi đãlàm gì mà anh lại cho rằng tôi dối trá chứ. Tôi lừa tiền hay lừa tình anh vậy. Anh nói xem.
Cô muốn rụt tay ra khỏi tay Vĩnh Phong nhưng càng bị cậu giữ chặt hơn,khiến cô nhăn mặt vì đau. Nhìn bàn tay đang đỏ dần trên tay cậy, cô hét lên:
– Anh làm tay tôi đau quá. Ở đau ra hạng người như anh vậy. Giúp đỡ người ta rồi hành hạ như thế này à.
Vĩnh Phong ghiến răng tức giận nói:
– Là do cô gạt tôi trước.
Cô càng tức giận trước sự vô lí và ngang ngược của Vĩnh Phong. Khuôn mặt cô lúc tức giận khiến cho hai má ửng hồng vô cùng xinh đẹp, khiến trái tim Vĩnh Phong dường như đã trễ một nhịp đập.
– Anh bảo rằng tôi gạt anh. Vậy anh nói xem tôi gạt anh cái gì. Tôi quả thậtkhông hiểu lí do gì mà tôi phải chịu sự đối xử của anh như thế này.
Vĩnh Phong hơi bối rối trước cái nhìn trực diện của cô gái, cô ấy quả là rất đẹp. Cậu ngây người trả lời:
– Chẳng phải cô đã giả mù để tôi thấytội nghiệp mà giúp đỡ cô hay sao chứ.
Cô gái như hiểu ra liền bật cười. Nụ cười nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua khiến trái tim Vĩnh Phong lại trễ nhịp lần nữa. Anh cho rằng mình đã bị bệnh nên mới ngẩn người khi nhìn thấy cô. Biết bao cô gái xinh đẹp vây quanh cậu mà cậu chưa hề liếc nhìn hịmột lần.
– Thì ra sự giả dối mà anh nói là thế à.Thật buồn cười. làm gì có chuyện chỉ giúp người mù mà không giúp người sáng mắt chứ. Chẳng lẽ ba mẹ, thầy cô giáo anh dạy rằng nên giúp đỡ người khuyết tật, chứ không nên giúp đỡ người bình thường à, lại là một cô gái yếu đuối như tôi. Quả lại tôi không hề nói với anh là tôi bị mù, là do anh tựhiểu lầm, sao lại cho rằng tôi lứa dối chứ.
Vĩnh Phong đuối lí, cậu mất đi vẻ lạnhlùng vốn có, hậm hực nói:
– Vậy tại sao trước đó cô lại cầm gậy vừa đi vừa mò đường như vậy chứ.
Cô gái nhẹ nhàng đáp lời cậu:
– Đúng vậy tôi đã giả làm người mù. Vậy thì sao, tôi có quyền làm bất cứ điều gì để bảo vệ bản thân miễn là không gây hại cho ai hết.
Vĩnh Phong tức tối nói:
– Chẳng phải tôi đã vì cô mà chịu một gậy rồi sao. Vậy àm không gây hại tới ai à.
– Chuyện anh giúp tôi là chuyện tốt, không việc gì khiến anh hối hận cả. Chẳng phải tôi đã cám ơn và xin lỗi anh rồi sao. Chính miệng anh nói là không cần mà.
Vĩnh Phong va6bn còn tức giận, vẻ mặt cậu hầm hầm, cậu nhìn cô gái chằm chằm. Cô gái cũng nhìn lại cậu nhưng với vẻ bình thản vì cô biết cậu không như bọn kia. Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng cô gái lên tiếng:
– Tôi phải đi đây.
Cô vung mạnh tay ra và thoát khỏi tayVĩnh Phong nhưng cậu một lần nữa nắm tay cô giữ lại. Cô cau mày nhìn Vĩnh Phong:
– Nói cho tôi biết tại sao bọn chúng lại đuổi theo cô.
– Tôi lấy của bọn chúng một số tiền như không không muốn trả lại cho bọnchúng.
– Vậy thì lúc đầu tôi nên để bọn chúngdẫn cô đi thì hơn bị biến thành một thằng ngốc.
Đến lúc nàycô gái thật sự tức giận, haimắt cô bắt đầu ngấn lệ:
– Đủ rồi. Vì anh đã giúp đỡ tôi nên tôi mới nhịn để nghe anh mạt xát. Nhìn anh thì chắc anh là công tử của một nhà giàu có nào đó đúng không. Nhữngngười sinh ra đã ngặm chìa khóa vàngnhư anh thì hiểu được gì hoàn cảnh của những người nghèo khổ như chúngtôi. Anh cho rằng những người giàu có các anh có quyền lăng mạ xỉ nhục người khác à. Anh có biết trong khi anh ăn sung mặc sướng thì có hàng chục đứa trẻ bị chết vì đói không. Anh cho tôi là người giả dối vậy những người giàu có như anh mỗi khi quyên tiền từ thiện có thực xuất phát từ tâm hay là mục đích nổi tiếng chứ. Anh có bao giờ phải chạy đôn chạy đáo kiếmtiền chỉ để ngày có được hai bữa cơmthôi chứ đừng nói đến ba bữa.Anh có bao giờ ngày ngủ chỉ có bốn tiếng đồng hồ, nhịn đói ba ngày mà còn không có tiền để sống. Chưa chứ gì, vậy thì anh không có tư cách gì để trách cứ tôi cả – Cô ngừng lại một lát khẽ chớp mắt nhìn anh, đôi mắt u buồn khiến người ta chìm đắm – Nói cho anh biết, bọn chúng là một bọn cho vay nặng lãi, người ta chỉ thiếu hắn vài trăm ngàn nhưng lãi mẹ đẻ lãi con số tiền lên đến vài chục triệu. Có người bán hết tài sản vẫn không đủ trả lãi cho bọn chúng cuối cùng cả gia đình phải ôm nhau tự tử. Bạn của tôi đã bị chúng cướp đi số tiền mà cô ấy phải lao động cực khổ cả năm trời mới có được, cho nên tôi mới giúp cô ấy lấy lại thì có gì là sai chứ.
Cô gái nói rồi móc trong túi quần ra một xộc tiền, toàn là những đồng tiền lẻ mà phải nói cả đời Vĩnh Phong chứ từng cầm tới. Cô nhét vào tay Vĩnh Phong:
– Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, anh cầm lấy mà mua thuốc trị thương, từ nay trở đi tôi và anh không ai nợ ai cả.
Vĩnh Phong nhìn nắm tiền trong tay mình rồi nhìn vẻ mặt tức giận trông dễ thương vô cùng của cô, cộng thêm đôi mắt long lanh gấn lệ của cô thì trong lòng có chút xúc động. Cậu bậc cười lớn, một cậu ấm vung tiền như nước như cậu lại có lúc lại bị người ta nhét cho cả một đống tiền lẻ thế này. Cậu nhét lại cộc tiền vào tay cô gái:
– Tôi không cần số tiền này của cô. Côgiữ lại đi.
– Anh chê ít phải không. Vậy anh cho tôi số điện thoại đi, nếu có tiền tôi sẽ gọi điện cho anh. Tôi nói rồi

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Ngoại tình với con dâu khi con trai đi làm , Anh sex choi tec lon , Phang chi dau luc nua dem , Ảnh lồn gái khi đang chảy nước , Hình ảnh địt nhau

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu