Posted on October 7, 2016

lô lại, cái gì cũng phải cho anh thời gian sắp xếp chứ.
– Em mà biết khổ anh thế này là em không qua đâu.
– Khô nhiều quen rồi haha. Thôi em ngồi đó đi, anh đi lên không là lộ thật đó. Nhớ là có gì cần thiết mới liên lạc anh thôi, về là báo với anh.
Nói xong mình vừa đứng dậy là anh Vũ đi vào nhìn mình và chị cười làm mình hết hồn.
– Hai chị em nói chuyện gì mà mê say vậy. Cho anh nói với được không.
Vừa nghe anh Vũ dứt lời là mình biết mình hết phần cơm cháo rồi, nên đứng dậy nhường chổ anh Vũ ngồi. Đúng như dự đoán mình vừa đứng dậy là anh Vũ ngồi vào ngay chổ mình vì chổ mình gần chị mà :-s. Thấy thế chị nhích ra xa anh Vũ hơn một tí làm một buồn cười. Một lúc sau thì mẹ mình ra, lúc mọi người chuẩn bị đi mình vẫn đứng dậy tiễn mọi người. Chị thì cứ nhìn mình mãi, lại chả nói gì được nên im lặng. Đưa chị ra xe vẫy vẫy tay rồi lại nói.
– Mọi người đi chơi vui vẻ nhé.
– Được rồi em vào nhà đi.
Câu nói duy nhất mà chị có thể nói lúc đó, và với một người nhạy cảm như mẹ mình thì không ngại mà đánh cho chị một cái liếc. Nhận thấy được hành động đó mình vội vàng quay lưng đi thật nhanh để tránh mẹ mình. Nhìn chiếc xe rời đi lòng mình lại thấy cô đơn và có chút gì đó buồn buồn. Có lẽ những ngày quen chị, quen với cuộc sống bên cạnh thoải mái nói cười biểu lộ cảm xúc nên giờ đây khi phải giấu giếm hay kiềm hãm nó lại làm mình như phát điên.
Trở về lại với căn phòng của mình, dọn dẹp quần áo xong nghe mệt mệt là mình đánh một giấc đến tận 6h tối. Thế là xách ba lô lên lại đi =)) chưa bao giờ mình thấy mình đi nhiều như từ lúc quen chị. Nhìn đường phố ai cũng có đôi có cặp, ôm nhau tình cảm, mình thì cũng có mà giờ người ta đi chơi rồi mình phải bơ vơ thế này đây. Qua đến nhà mình nhắn tin cho chị biết rồi lại ngồi xem phim tết. Đang mãi mê xem thì tự nhiên điện thoại mình kêu lên nhìn lại thấy chị gọi vội bấm máy nghe.
– Alo
– Anh hả ?
– Anh đây, có việc gì hả em ?
– Giờ mẹ anh với anh Vũ chở em về nhà luôn, nên em phải mời cô với anh Vũ vào nhà, giờ sao đây anh ?
– Vậy em cứ để mẹ anh vào nhà đi, anh trốn ra ngoài tí.
– Làm vậy sao được ?
– Sao mà không được, cứ vậy đi, chừng nào mẹ anh về thì gọi anh.
Cúp máy là mình mặc quần áo vào, dọn dẹp sạch những thứ liên quan đến mình vội vàng đóng cửa phóng xe ra đường. Thật sự là một ngày điên rồ với mình , kiếm một quán cafe rồi mình ghé vào ngồi thư giản tầm 8h chị gọi cho mình về. Trên đường về đi ngang qua Lotte mình dừng lại ghé vào đó mua kem cho chị. Sợ chị đói trên đường về mi mua thêm giò hầm đậu cho chị. Lúc mình vừa về thì thấy chị đứng ở cổng đợi mình rồi, thấy mình về chị hớn hở mở cửa. Thấy vậy mình tính trêu chị tí, làm mặt lạnh không nói không làm gì hết đi thẳng vào trong nhà. Thấy vậy chị lặng lẽ đi theo sau mình rồi nói.
– Anh giận em hả ? Em biết là em quá đáng, em không nghĩ đến cảm giác của anh. Em cũng không biết từ bao giờ em thành con người ích kỷ không biết nghĩ đến cảm giác của người khác như vậy. Còn chuyện đi chùa với mẹ anh thật sự em không muốn đi cùng anh Vũ đâu, nhưng vì mẹ anh nên em phải đi thôi chứ có vui vẻ gì đâu. Em biết cả ngày hôm nay anh khó chịu, chính em cũng rất khó chịu khi nhìn anh gồng mình lên như vậy.
Mình vẫn vậy, vẫn không nói gì, quay lại đưa cặp mắt vô hồn nhất có thể để nhìn sâu vào mắt chị. Đôi mắt chị như muốn khóc, 2 mắt trong veo nhìn mình rất tội nghiệp. Nói thật lúc đó mình hết muốn đùa nữa rồi, mình đùa không đúng lúc rồi. Nhẹ nhàng khom người xuống đưa 2 tay vòng qua ngang đùi chị rồi từ từ nhấc bổng chị lên rồi nói.
– Anh đùa “mông to” của anh tí thôi mà, đừng có mít ướt anh không dỗ được đâu.
– Anh không giận em thật hả ?
– Hừm… Đâu phải vô lý như vậy chứ.
– Cũng không ghen hả ?
– Nói như em thế ngày nào em cũng đi gặp khách hàng nói chuyện thì ngày đó anh phải ghen hả ? ghen vậy riết rồi anh già sớm thì sao ? Anh để em đi chùa không phải để em đi với anh Vũ mà để em đi với mẹ anh, em đừng hiểu sai vấn đề nhé. Chúng mình còn nhiều vấn đề phải làm, mấy cái ghen tuông kiểu này anh không bận tâm đâu. Em đói chưa anh lấy cháo em ăn, có mua kem em thích nữa kìa.
– Anh…
– Hả ?
– Sao anh tốt với em quá vậy ?
Nghe chị hỏi câu vậy thì mình biết chắc là chị đang cảm động, cảm kích mình đây rồi. Mình bế chị lại ghế rồi đặt chị ngồi xuống rồi nói.
– Vì số mệnh anh phải yêu em, phải làm tất cả với em rồi.
– Em xin anh, thât sự em xin anh đừng làm gì nữa, mỗi hành động anh làm cho em, anh nói với em đều khiến em thương anh nhiều hơn. Cứ như vậy giờ đây em thấy mình yếu đuối đi nhiều lắm. Nhiều lúc em thấy em quá đáng lắm, anh không đi với em đã đành, lại phải vì em mà ở nhà đợi em về, thế mà em đuổi khéo anh đi. Vậy mà anh không nói gì, vẫn lo cho em. Nhìn anh mang túi đồ ăn vào mà lòng em thắt lại. Từ giờ trở đi anh đừng làm gì, để em làm cho anh, anh nhé.
– Haha. Thôi thôi, anh không có để tâm mấy cái đó đâu, hôm nay “mông to” đi chơi vui không ?
– Ai cho anh gọi em là “mông to” hả ?
– Thì anh thấy nó to thì anh gọi thế thôi ?
– Cấm anh đó. Mà anh đợi tí em gọi về nhà cho cu Lin tí nhé.
– Rồi em gọi đi. Anh đi đổ cháo ra cho em.
– Bỏ xuống đo cho em, không có được vào bếp nữa nghe chưa. Anh nhớ tới em, là em thương anh yêu anh lắm rồi, để cái đó em làm, anh ngồi nghỉ đi.
Từ nhiên nói xong chị lao vào người mình, ôm mình hôn rất nồng nàn, mình cũng nhẹ nhàng đáp lấy. Đây chỉ là một nụ hôn giải tỏa sự ức chế tình cảm khi cả ngày hôm nay mình và chị phải kìm nén cảm xúc. Mình chủ động đẩy chị ra rồi nói.
– Thôi em gọi về nhà đi. Anh đi tắm tí nhé.
– Thôi anh đừng tắm, mình đi Vũng Tàu giờ luôn, em có biết một khu nghỉ mát đẹp lắm.
– Đi giờ luôn hả ?
– Uh giờ luôn, em thích ngắm biển đêm.
– Vậy anh đi chuẩn bị ít đồ.
– Dạ.
Lúc mình chuẩn bị đồ xong xuống nhà thì thấy chị đang ngồi ăn cháo, thấy mình đi xuống chị nhìn mình cười rồi nói.
– Anh ăn chưa ?
– Anh ăn rồi. Anh thấy ngon nên mua về cho em đó.
– Cảm ơn chồng yêu nhiều.
– Chồng nữa mới ghê. Mà em điện về cu Lin sao rồi, bình thường chứ.
– Bình thường anh ơi, vẫn ăn vẫn ngủ không sao. Lại đây ngồi với em, cả ngày nay không được nhìn anh nhiều em khó chịu lắm anh biết không.
– Lo ăn đi cô nương.
Đang mãi mê nói chuyện thì điện thoại chị kêu lên. Chị cầm máy lên
– Uyên hả ? Trinh đây, sắp xếp chổ cho Trinh nhé, tí nữa Trinh xuống đó.

Chuyến đi của mình và chị mình xin không kể chi tiết ra vì cũng không có gì đặc biệt cả. Kết thúc tết năm đó mình lại trở về nhà còn vài hôm sau thì chị lên lại Đà Lạt đón cu Lin xuống. Chị bận bịu với công việc sau tết, còn mình thì sau khi nhận được chiếc vòng chân khá ưng ý từ bên Mỹ thì cũng bận rộn với lịch tập piano chuẩn bị cho ngày 14/02 sắp tới. Người dạy mình cũng là người dạy mình ngày trước, do không có thời gian đến nhà dạy mình như khi trước nên mình phải tự đến chổ người ta để học. Tập bài Tear in pink rain trong vòng một tuần với mình thật sự không phải là khó, nhưng phải tập trung mà luyện nên lúc mình tập thầy mình bắt phải tắt điện thoại đi. Khổ nổi khoảng thời gian ấy mình học liên tục thời gian gặp chị dường như là không có nữa, lại dính phải phốt tắt điện thoại nên cứ cách vài hôm chị lại giận mình mà mình không sao giải thích được, mình cũng không thể nói chị mình đi tập piano lại để chuẩn bị 14/02 này được nên quãng thời gian này mình và chị thật sự có nhiều vấn đề lắm, chỉ biết cố chờ đến ngày để bùng cháy thôi :(. Và rồi đúng theo ý mình, cái ngày đó gần đến thì mẹ mình có một vụ đấu giá gỗ trên tận Gia Lai nên đi vài ngày, tức là phải sau 14/02 mẹ mình mới về. Mình mừng như điên, cầm điện thoại lên tính gọi cho chị thì lại nhớ ra mấy hôm nay chị giận mình rồi, bao nhiêu tin nhắn của mình nhắn cho chị chị cũng không đọc thèm trả lời. Nhìn lịch thấy hôm nay là ngày 12/02 cắn răng chịu 2 ngày nữa vậy. Thế là bất ngờ điện thoại mình rung lên, con bạn mình gọi điện.
– H nghe đây Vân Anh.
– H hả ? hoa về cho H rồi đây, bao đẹp luôn đó.
– Nhanh vậy hả ? cảm ơn Vân Anh nhiều nha.
– Mai ghé qua xem hoa nha.
– Vân Anh mà nói đẹp rồi thì H không cần qua xem đâu. Đúng ngày H qua lấy luôn.
– Uhm. Vậy qua lấy thì gọi Vân Anh nhé. Bye ha.
Đó là hoa lưu ly mình nhờ con bạn mình kiếm giúp. Sở dĩ mình tìm hoa này vì mình thấy ở phòng ngủ và phòng khách chị có một bức tranh hoa màu tím rất đẹp mình biết chắc chắn là chị thích hoa này nhưng không biết là hoa gì. Đành chụp hình lại về hỏi bạn mình, vì nhà nó là shop bán hoa rất lớn nên nó biết. Nó nói đó là hoa lưu ly ở đây cũng hiếm lắm, nếu mà mình thích nó sẽ nói bố nó tìm cho một chậu.

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Cho cô giáo uống thuốc mê để cưỡng bức , Vo chong dit nhau kieu nao thi suong , Truyen bo chong va nang dau dit nhau , Hút thuốc bằng cái ấy , Làm chuyện ấy khi vợ chưa đồng ý

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu