Posted on October 7, 2016

lại nhưng mình không đứng nổi được nữa. Lúc này xung quanh rất đông người nhưng chẳng một ai dám can ngăn, chuyện bình thường quá rồi. Mình không trách bọn đánh thuế, không tránh người đứng xem chỉ hận, hận vợ chồng ông kia tộn độ.
Sau khi kéo chị ra bọn nó vẫn chưa chịu buông tha cho mình, lại tiếp tục đấm liên tiếp vào mặt mình mặc cho lúc này chị quỳ xuống van xin. Và kết thúc là một cú đạp trời đấm vào ngực mình làm mình tức ngực không thể được, mình vật vã ôm ngực để tìm lại tí hơi thở, lúc đó mình tưởng mình chết thật rồi, cảm giác đau đơn tột độ. Và rồi mình thơ lại được, nhưng kèm theo đó là một tràn màu óa ra từ miệng và mũi mình. Thấy bọn họ có dấu hiệu dừng lại mình cố gồng mình, cố lấy tất cả sức lực phi thường mà mình trụ từ nãy giờ để đứng dây. Tay trái mình bị bay hết móng vì bị nghiền, mình phải dùng tay phải giữ lấy thanh rào để đứng lên. Vừa mới gồng người lên chuẩn bị đứng dậy thì bất ngờ mắt mình tối sầm như ban đêm, 2 mí mắt cứ sập xuống và đôi chân mình như không còn sức lực nữa, bác nào mà bị mất máu nhiều sẽ biết cảm giác này. Mình gục xuống trên những miểng chai. Đâu đó bàn tay mềm mại của chị ôm lấy mình, mình muốn mở mắt ra nhìn chị xem chị có bị làm sao không nhưng mình không thể. Đâu đó tiếng khóc, tiếng kêu cứu của chị, đâu đó vài ba tiếng “đưa nó đi viện đi”, “điện taxi”, “giật giật mà trào máu kia chắc qua không được”,”mày coi thử nó có đâm chổ nào không”.
Rồi từ từ mình lịm đi

“Cuối cùng thì bọn nó cũng đi, chị không sao rồi” đó là nói mà mình tự nhủ trước khi ngất đi. Hai mắt thì từ từ khép lại, nhưng mình vẫn cảm nhận được bàn tay mềm mại của chị run lên bần bật khi đang sờ vào mặt mình. Tiếng khóc của chị, tiếng ồn từ xung quanh làm đôi tai mình cảm giác ù ù và rồi mình thiếp đi mà không còn cảm thấy đau đớn gì nữa…
Phần viết tiếp dươi đây là diễn biển tiếp theo dựa vào lời kể của chị và mọi người xung quanh mình.
Ôm mình trong lòng chị bất lực một phần vì rối trí vì máu me be bét tưởng chừng như mình không qua được. Rồi cũng có một ông chú tốt bụng nói với chị.
– Con bế nó ra taxi chờ đi, đi nhanh đi không là không kịp đâu.
Thế là mình được chú đó và anh chủ quán đỡ ra taxi. May hôm đó trúng anh taxi cũng tốt và nhiệt tình. Lúc đó chị vừa khóc vừa hoảng loạn, ôm mình vào trong người như một phản xạ. Đầu mình gục xuống làm máu trong mồm mình chảy ra như nước tương càng làm chị hoảng khóc to hơn. Thấy vậy anh taxi mãi chạy mới nhìn xuống thì vội nói, em làm vậy là chết người ta đó, để nó nằm xuống đầu thấp hơn chân. Nghe lời anh taxi chị để mình nằm hết phần ghê chị ngồi dưới. Lúc này chị hối taxi.
– Anh chạy nhanh chút được không, thật sự em không biết giờ đang ở đâu nữa, máu chảy lênh láng thế này em sợ không trụ được.
– Anh cũng cố gắng nhanh nhất rồi đây. Nãy giờ nó có co giật gì không em.
– Lúc chưa lên xe có giật giật rồi nôn ra máu anh.
– Thôi chết dễ chấn thương sọ não lắm. Em dũi chân nó ra để lên cao cao đi, coi bộ nó mất máu nhiều quá rồi.
Chị như chết lặng nhìn mình nằm bất động, chiếc áo sơ mi trắng giờ đã nhuộm đỏ hết vì máu tươi, còn ghế sau của xe theo như mô tả của chị thì máu chảy thành từng dòng ở dưới chân ghế. Nghe chị và anh taxi kể lại mà mình lạnh hết sống lưng, không biết máu đâu mà chảy kinh khủng như vây.
Lúc mình được chuyển đến bệnh viên Đồng Nai, thì anh taxi lại một lần nữa lại giúp bác sĩ đỡ mình lên băng ca, giờ hiếp ai tốt được như thế lắm mọi người ạ, nếu nói đúng ra là mạng mình lớn.
Nhìn bác sĩ vội vã đẩy mình vào phòng cấp cứu, xung quanh là một bầu không khí vội vã và đẩy mùi máu và thuốc của bênh viên làm chị choáng. Chị vội vàng bình tâm lại rồi đi làm thủ tục cấp cứu cho mình nhưng khổ cái chị không nhớ ngày sinh của mình, lúc này chị càng oán trách chính chị hơn, trách chị vô tâm. Vậy là phải chờ bác sĩ mang toàn bộ tư trang, quần áo, vật dụng của mình ra chị tìm CMND rồi mới khai đầy đủ được. Thấy chị bị rỉ máu ở trán và tay, người ta băng luôn cho chị. Chị lặng lẻ ngồi khóc nứt nỡ, có lẽ hình anh ngồi nào đó ngồi khóc ở phòng cấp cứu không còn xa lạ nhưng áo quần đầy máu ngồi ở đó có một mình thì lại làm người ta tò mò, ai đi qua cũng dành cho chị một cái nhìn.
Chị lấy điện thoại ra gọi. Không phải cho mẹ mình cũng không phải cho anh Vũ mà là cho chị Trâm, có lẽ chị gọi cho chị Trâm vì chị Trâm là người thân nhất của chị lúc này, chị cần một người tỉnh táo để bình tâm lại cho chị. Sau khi điện cho chị Trâm xong trong lòng chị bình tâm lại hơn, vừa run vừa sợ chị quyết định điện cho anh Vũ, may sao lúc đó anh Vũ đá cái ghế cài ầm rồi đi luôn :) chứ không vội anh Vũ gọi mẹ mình rồi, mà mẹ mình về lúc đó bảo đảm là chuyện lớn rất lơn luôn.
5 Phút sau… .
Chị Trâm đến nơi, vội vàng chạy đến bên cạnh. Nhìn chị mà chị Trâm hãi hùng rồi thốt lên.
– Trinh, có chuyện gì vậy nói Trâm nghe đi.
– H bị người ta đánh giờ cấp cứu trong kia rồi.
Chị vừa nói vừa khóc làm chị Trâm hoảng loạn nhìn chị rồi nói.
– Từ từ, bình tỉnh nói Trâm nghe, sao mà máu me be bét vậy Trinh ơi, có sao không ?
Thấy máu chị Trâm cũng không bình tỉnh được mà thoáng rùng mình.
– Trinh ơi, có sao không, từ từ nói Trâm nghe đi.
Bị ngước mặt lên nhìn chị Trâm rồi nói
– Sáng nay Trinh đang làm thì sếp Trinh có gọi mang mấy cái hồ sơ và hợp động Trinh đang xong đến quán café cho sếp vì sếp sắp đi công tác không về ký kịp. Trinh đâu có biết gì đâu tự nhiên vợ sếp lao vào hùng hổ đòi đánh ghen Trinh. Lúc đó không biết gì chỉ nghĩ tới H là Trinh gọi như quán tính thôi đâu có biết bọn họ đánh ảnh dữ dội vậy đâu.
– Mà H nó có nói gì hay đụng chạm gì không ?
– Không mà, ảnh không có làm gì hết chỉ xin họ đừng đánh Trinh thôi thế là lao vào đánh Trinh, ảnh chịu không che cho Trinh để rồi bọn họ đánh dã man vậy đó. Đúng ra là Trinh nên ngồi dậy can họ, van xin thậm chí quỳ lạy họ, nhưng vì sợ người ta làm nhục Trinh chổ đông người và H nhất quyết không cho Trinh ra cứ ghì Trinh vào để cho họ đánh ảnh.
– Rồi có sao không ?
– Nhìn áo ảnh nè, áo trắng mà thành thế này đây. Trinh không dám nhìn nữa, máu nhiều lắm, be bét hết taxi.
Dường như sự uất ức chịu đựng nãy giờ của chị òa lên. Chị Trâm biết lúc này chỉ còn cách an ủi chị thôi nên ôm chị vào lòng, còn chị thì cứ thế mà đẫm lệ. Thấy chị nất lên từng hồi chị Trâm đẩy chị ra rồi hỏi.
– Thế Trinh báo cho gia đình H biết gì chưa ?
Chị lắc đầu rồi nói.
– Trinh không dám báo cho cô, cô mà biết cô giết Trinh chết mất thật đó. Nhưng có điện cho anh hai của H rồi.
– Vậy là được rồi, ngồi dậy Trâm coi có bị gì nặng không.
– Không có gì đâu, bị chảy máu ở trán tí thôi.
– Trinh không bị gì là may rồi, ít ra cu H nó chịu đòn cho Trinh không phí công. Ngồi dậy Trâm lau mặt cho.
Có lẽ hình ảnh của chị lúc này đối lập hoàn toàn với hình ảnh một cô bạn hằng ngày mà chị Trâm quen biết. Nhìn 2 hàng mi đẫm lệ, đôi mắt sưng húp lên mà chị Trâm không thể không xuýt xoa mà.
– Đừng khóc nữa, tí anh của cu H tới mà tháy mày vậy là không giấu được đâu. Trinh mọi ngày đâu phải thế này, chưa từng biết khóc chưa từng biết tuyệt vọng mà, cố lên cu H nó không sao đâu. Thôi về nhà thay đồ đi, ở đây có gì Trâm báo lại cho.
– Không được, Trinh phải ở đây.
– Vậy Trinh ở đây tí nhé, Trâm về nhà lấy đồ cho Trinh thay liền, nhớ là ở đây đừng có làm gì bậy bạ đó, chờ Trâm.
Một lúc sau anh Vũ mình hốt hoảng chạy đến thấy chị Trinh ngồi nước mắt ngắn nước mắt dài.
– Trinh, em anh nó bị sao vậy ?
Đối diện với anh Vũ chị lộ rõ khuyên mặt đầy sợ hãi và có chút run sợ. Lúc chị ngước mặt lên nhìn quần áo, áo me của chị anh Vũ giật mình lui lại.
– Nói anh nghe đi có chuyện gì, tai nạn hay sao đây ?
– Không. Em với người ta có mâu thuẩn nhưng chỉ là hiểu nhầm, người ta lao vào đánh em, cu H thấy được lao vào đỡ dùm vậy là bọn nó lao vào đánh luôn. Quân gì đâu mà ác ôn quá.
– Nhưng mà em anh có bị sao có nặng lắm không ?
– Em không biết nhưng mà máu nhiều lắm, bất tỉnh rồi.
– Bị ở đâu vậy em ? rồi bị thương ở đâu nhiều không ?
– Ở Café đó anh, bị đầu hình như nặng lắm anh à, máu mắt máu tai cả máu miệng cớ hộc hộc ra em sợ quá.
Mặt anh Vũ không giấu được sợ kinh hoàng và lo lắng nhưng cố gắng lấy lại bình tỉnh rồi hỏi chị.
– Còn em, có sao không ? máu me quá trời vậy nè.
– Không sao đâu anh, máu lúc ôm cu H ra với cả ở áo nữa nè.
– Thôi đừng khóc nữa. Chuyện qua rồi, em cũng không sao là tốt, em anh nó ăn ở hiền lành anh không tin là có chuyện gì.
Anh Vũ ân cần ngồi cạnh chị nắm đưa tay lên sờ sờ cái trán bị băng của chị rồi hỏi.
– Em có bị năng không ?
– Bị nhẹ thôi, ngoài da ấy mà.
– Em đưa quần áo của cu H đây em giữ cho.
– Mà anh báo cho cô chưa ?
– Mẹ anh có vụ xa phải

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu