Posted on February 2, 2015

tham lam, được sờ rồi sẽ muốn cái khác, muốn đưa tay đẩy áo lên của em lên thì em cương quyết chăn lại.

– Thôi đừng anh.

Vậy là dừng lại, em cũng kéo tay mình ra. Biết là có lẽ em đã bình thường lại rồi. Mình vội cúi tai xuống áp vào ngực em, áp vào để nghe nhịp đập con tim em và được cơ hội mặt chạm ngực em qua cái lớp áo ấy. Và vẫn cảm nhận được một chút núm vú của em vẫn còn cứng.

– Anh làm gì thế
– A nghe tiếng thở của con tim em chứ làm gì
– Thôi dậy đi em còn dọn phòng rồi đi ra ngoài với mẹ nữa.
– Uhm, em cho A mượn điện thoại cái. A gọi xem A ý về chưa?

Gọi cho ông ý thì thấy ông A bảo là bà ngoại giữ lại ăn cơm trưa. Lát chiều chiều rồi về. Mày qua bên này ăn luôn chiều A đèo về. A bảo bà rồi. Vậy là mình đổi ý, ra phụ mẹ em bán hàng với em

Dọn phòng và mấy mảnh vỡ của bóng đèn xong thì đèo em ra chỗ mẹ em.

– H lên chơi hả cháu. Hôm nay cô bận quá nên không ở nhà nói chuyện với cháu được
– Dạ, cháu lên đây với bạn, cháu bà Phúc ở đầu phố cô ah. Thấy Mai bảo hôm nay đông khách nên cháu ra đây với Mai phụ cô bán hàng được ko ạ
– Uhm, thế thì tốt quá. Trưa ở đây ăn cơm với cô nhé.
– Dạ thôi cô ah, Chút cháu qua nhà bà Phúc ăn cơm với bạn cháu. Anh ý bảo với bà rồi ah
– Thôi, trưa nay cũng chỉ có hai mẹ con cô, cháu ăn cùng cho vui.
– Dạ vâng. Vậy để cháu gọi bảo với bạn cháu cũng được.

Gọi cho ông anh báo, ông ý cũng ok rồi còn trêu mình vài câu nữa. Tả sơ qua cái cửa hàng:
Một gian nhà rộng khoảng hơn 4m, dài gần chục m, toàn đồ khô với bánh kẹo. Phía trên có 1 cái gác xép. Nhưng ngày tết cũng dùng để bánh kẹo luôn. Ngày tết bán cái đồ này là cực kỳ kiếm ăn, Nói thật là 3 người bán không xuể. Mình thì có biết giá cả gì đâu. Chỉ có em với mẹ em là biết. Nên chỉ toàn chạy đi cân kẹo rồi hạt hướng dương, bỏ gói … Sau một lúc bán thì cũng đã biết được một vài thứ. Càng lúc càng đông. Cuối cùng thì cũng gần trưa, hơn 11h rồi. Mẹ em bảo em với mình về nấu cơm lát nữa 12h rồi mẹ về ăn cơm. Chào mẹ em rồi hai đứa về nấu cơm.

Chả hiểu sao mà không cho mình yêu Mai mà lại như thế. Các bác đọc truyện thấy có lạ không? Vào thời điểm đó mình cũng thấy lạ lắm. Nhưng thôi mình cũng kệ vì lúc đó còn chưa biết nhiều thứ.

////////////////// Hôm nay bù lại cho Anh em 1 cháp dài nhé. Nếu tối nay mà rảnh sẽ up thêm chap nữa cho anh em.

Chap 14

Em nấu mấy món thường ăn của ngày tết, còn mình thì chả biết làm gì, phụ em mấy việc lặt vặt rồi sau đó đi bóc bánh trưng. Nhà em không gói bánh trưng như nhà mình mà mua của người ta luôn. Vậy là hí hoáy ngồi bóc, gói bán có khác khó bóc thật. Ngồi một lúc mới bóc xong cái bánh. Cũng được một cái bánh khá ưng ý. Em vẫn đang nấu mấy món ăn. Ra rửa tay rồi đi vào phòng em ngồi vì mình cũng chả biết làm gì nữa. Chợt nhớ ra là chưa gọi về bảo mẹ nên ra bảo em cho mượn điện thoại gọi về nhà tý. Gọi xong cầm điện thoại em nghịch luôn. Được một lát thì em cũng nấu xong.
Đi vào trong phòng mình vẫn đang chơi game trên điện thoại nên không để ý, em dọa mình một cái mà hú hồn. Nhưng bù lại thì lại có cơ hội quay lại trêu lại cho em 1 trận. Hai đứa nô nghịch một lúc, tay chân cũng táy máy được vài cái. Hai đứa vừa ra ngoài phòng khách thì mẹ em về. Cũng hơi muộn một xíu nên mẹ bảo dọn cơm ra ăn cơm luôn.
Một bữa cơm cũng khá ngon. Em nấu cơm có vẻ khá giỏi vì chắc là do điều kiện gia đình nên em thường xuyên phải làm vậy.
– Hoàng ăn cơm đi cháu! Ăn đi đừng ngại nhé.
– Dạ vâng ạ!.
– Ăn đi nè… em gắp cho mình một miếng thịt gà.
– (………… )
Ăn xong thì em đi rửa bát còn mình ngồi lại để nói chuyện với mẹ em!
– Hoàng vào đây ngồi nói chuyện với cô một chút!
– Dạ vâng ah! (lúc này cũng hơi run tý)
– Bây giờ hai cháu còn trẻ, cố gắng giúp đỡ nhau học tập tốt, cô sẽ để Mai học ở đây hết năm nay. Nếu hai đứa học tập tốt thì cô để Mai học ở đây luôn. Còn nếu không thì năm sau cô sẽ cho Mai lên HN học.
Cô cũng biết là hai đứa có tình cảm với nhau, nhưng giờ vẫn còn nhỏ nên cô muốn hai đứa chơi với nhau như bạn bè. Sau này lớn rồi các cháu sẽ tự biết phải làm gì. Lúc đó cô cũng không ngăn cấm.
– Dạ cháu biết ạ, chúng cháu sẽ cố gắng để học thật tốt ah.
– Uhm, cô mong là như vậy, đừng để tình cảm ảnh hưởng đến chuyện học tập. Cô thấy cháu ngoan nên cũng quí cháu. Tính cháu cũng rất giống với bố nó ngày xưa
– Choang một cái – em đã phá hoại mất một cái đĩa
– Mai, vỡ cái gì thế? Con có làm sao không?
– Con làm rơi vỡ cái đĩa mẹ ah. Con không làm sao đâu.
– Tết nhất đến nơi rồi, làm cẩn thận chứ con!
– Dạ vâng con biết rồi ạ!
– Uhm, thế thôi giờ cũng muộn rồi. Cô đi ra ngoài quán, lúc nào cô nói chuyện với cháu sau nhé. Mà tết lên nhà cô chơi nha!
– Dạ vâng ah, cháu chào cô
Rồi mình đi vào dọn với em, nhưng em đã làm xong rồi. Mình xếp bát vào giá. Xong đâu đấy mình với em ra ngoài ngồi nói chuyện một lát. Mình mượn điện thoại của em gọi cho ông Anh thì ông ý bảo là cũng chuẩn bị về rồi. Khoảng 1h hay 1h30 thì về. Lúc nào về thì ông ý gọi vào số này.
Mình hỏi em là làm sao mà lại làm vỡ đĩa thế?. Thì em bảo là nghe mẹ nhắc đến bố nên em … Tự nhiên em lại khóc, em dựa vào vai mình và khóc, tiếng khóc nhẹ nhàng của em.
– Em thương bố, em nhớ bố lắm anh ạ!
– Thôi em nín đi, đừng khóc nữa. Em khóc sẽ làm bố buồn đấy em ạ
– Em vẫn khóc, có lẽ em đang buồn vì không khí đông vui của ngày Tết thì lại vắng đi người thân yêu của mình
– Xoa đầu em và cả hai cũng im lặng. Mình để em khóc cho nhẹ nhàng đi.
Một lát sau khi đã bình tĩnh lại thì mình cũng chuẩn bị về. Mình dặn em là có gì tết Anh lên chơi. Bây giờ A phải đi về. Em ra phụ bán hàng với mẹ rồi chào mẹ hộ A nhé.
Ngồi thêm một lát thì ông Anh gọi. Mình bảo ông ý chờ ở cổng mình đi ra luôn. Em cũng ra khóa cửa rồi ra chỗ mẹ luôn. Em đèo mình ra chỗ ông Anh, mình dặn em đi luôn đi không phải dừng lại nữa. Ông ý nhìn em không chớp mặt.
– Vỗ vai ông ý, nhìn gì thế ông Anh?
– Eo, con bạn mày xinh thế? Lên đây bao lần mà không gặp. Sao mà mày quen nó vậy. Đã chấm mút gì chưa thế hả?
– Thôi đi ông, chấm mút cái gì chứ, bạn bè bình thường học cùng lớp thôi mà.
– Thôi, mày xạo quá. Bình thường mà ăn cả cơm trưa nhà nó!
– Thôi, về đi ông. Đừng có ở đây mà đoán già đoán non nữa.
Vừa vào đến nhà thì bố hỏi:
– Đi đâu mà giờ này mới về?
– Con gọi bảo mẹ rồi mà. Con lên nhà bạn con chơi tý. Tết rồi bố để con đi chơi tý chứ.
– Nhưng mà đi đâu phải có giờ giấc chứ. Trưa về nhà ăn cơm chứ đi như thế này là không được đâu. Lần này tết nhất rồi tao tha chứ lần sau là không được đâu đấy.
– Dạ vâng con biết rồi ạ.
Hôm nay khó tính thấy lạ. Nhưng thôi ngoan ngoãn đi đã rồi chuyện phía sau tính sau. Nhấc điện thoại gọi cho em cái, nói nhỏ với em là A về nhà rồi, sau đó thì bảo em thôi tắt máy.
Vào nhà ngủ một giấc đến 4h mới dậy. Gọi cho em tiếp
– Em ah.
– Vâng, anh mới ngủ đậy hay sao đấy
– Uhm, hồi trưa bố ở nhà hỏi lung tung nên A không nói nhiều được. Thế em vẫn ở quán với mẹ chứ?
– Dạ vâng. Chiều nay hai mẹ con nói chuyện, mẹ cứ khen A giống bố. Xong rồi thỉnh thoảng lại khóc một mình chứ. Em chả biết làm sao cả.
– Thế ah? Thế em chuẩn bị về chưa?
– Em cũng chuẩn bị về nấu cơm rồi. Thôi A nhé, em ra bán hàng với mẹ!
– Uhm, thế thôi em nhé!

Chap này hơi ngắn, anh em thông cảm. Mình cũng nói luôn là trong chap này có nhiều chi tiết mình không kể ra được nên phải thay bằng một số chi tiết mà mình nghĩ ra. Nên về mặt logic có thể ko được ổn cho lắm. Nhưng về cơ bản nội dung mình thể hiện được nó là như vậy.
Mình cũng chỉ miêu tả về những nhân vật cần thiết. Những người khác mình đã lược bỏ đi để tránh bạn bè nhận ra.
Chúc anh em một buổi tối vui vẻ

Chap 15

Tết năm đó thì thực sự cũng không có gì đặc biệt. Mình với em chỉ nói chuyện với nhau qua điện thoại. Mồng một tết thì mình cũng không dám lên, chả lẽ lại đạp xe lên đấy 1 mình. Vậy là thôi ở nhà đi chơi với ông bà rồi các bác. Đến mồng 3 tết thì mới rủ nhau đi chúc tết thầy. Chúc tết thầy. Vậy là cả lớp cũng rủ được khoảng 20 đứa đi. Cả lũ hẹn nhau ở cổng trường rồi đi vào nhà thầy cách đó vài km. Sau đó bọn mình quyết định đi lên nhà mấy đứa ở đó để chúc tết. Vậy là mình nhảy sang đi cùng với em. Còn xe mình thì để thằng bạn nó đi. Nó cũng biết mình với em yêu nhau mà. Còn trong cái đám đấy cũng có nhiều đứa chưa biết, chắc chỉ nghĩ là mình đang cưa em là cũng thôi. Sang đèo em trên cái xe của em, xe thì hơi thấp một tý với lại đi xe con gái không quen lắm. Em ngồi sau thì sướng rồi, chả phải làm gì chỉ ngồi cắn hướng dương. Mình thì cắn mấy cái hạt này không giỏi lắm, nhưng cũng xin một ít bỏ vào túi vừa đi vừa cắn.

– Mẹ cứ hỏi là sao tết mà không thấy A lên chơi?
– Úi, A làm gì dám đi

Trang: 1 2 3 4 5
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Đụ nhau trong giờ làm việc , Làm chuyện ấy khi vợ chưa đồng ý , Lồn không lông chảy nước muốn địt , Phim sex Phi công trẻ lái máy bay Bà già , Vợ chồng địt nhau thế nào sướng nhất

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu