Posted on November 27, 2014

– Tui…

– Nếu vậy thì không cần đâu. Đúng là hồi trước tui nói dối là không thích cậu, đúng là tui còn tình cảm với cậu rất nhiều, nhưng nếu không ở cạnh cậu nữa, nếu không gặp nhau thì chắc từ từ tui cũng sẽ quên được cậu thôi.

Kha nói vậy rồi khẽ cười. Linh tức phát khóc trước nụ cười đó, nó cảm thấy mình bị tổn thương ghê gớm. Quên một người mà mình thích, điều đó dễ dàng đến vậy sao? Từ bỏ đơn giản vậy sao? Đã buông tay là không có hy vọng gì níu giữ? Nó mím môi đứng yên. Thiệt chỉ muốn đập Kha một trận cho đỡ tức mà không được.

– Mà như vậy cũng tốt cho cậu nữa. Cậu không có tình cảm với tui mà, chắc sẽ mau quên thôi.

– Anh mà nói nữa là tui đánh anh đó! – Linh lừ mắt ngó Kha. Nó có cảm giác chỉ thêm một giây thôi là thứ nước ấm và mặn sẽ tràn ra từ khóe mắt đang dần nóng lên của nó – Sao anh suy diễn kỳ cục vậy? Anh thích tui mà sao lúc nào anh cũng tự mình quyết định mọi chuyện, không chịu nghĩ cho cảm giác của tui? Nếu muốn biết tui nghĩ gì về anh, sao không hỏi thẳng tui nè? Anh như vậy làm sao tui nói được là… tui…

Linh chỉ nói tới đó rồi im bặt. Thấy Kha sững người chăm chăm ngó mình có ý chờ đợi phần tiếp theo, nó lại càng lúng túng, mặt mày đỏ lựng lên. Làm sao bây giờ…Nếu đúng như bà chị ác ma của nó nói, nếu thật lời khẳng định của nó sẽ khiến Kha thêm vững vàng, thì chắc nó nên thừa nhận phứt cho xong. Nhưng nó không biết Kha có tin nó không, có tin lời khẳng định của một đứa nhóc sắp lên lớp chín? Từ trước đến nay nó chưa bao giờ quá băn khoăn về khoảng cách bốn tuổi giữa mình với Kha, tại anh ta nhiều khi trẻ con kinh khủng luôn. Nhưng bây giờ thì Kha đã là sinh viên còn nó vẫn chỉ là một cậu học sinh cấp hai, và khi nó buộc phải kiên quyết nhìn nhận một cái gì đó, nó lại thấy cái khoảng cách đó sao mà quá nhiều…

Mà, kệ, nói thì nói. Chậc, nói gì đây trời !!? Nó cố khoác lên mặt mình một vẻ tỉnh như không, dù tim nó đập không khác gì một dàn trống được đánh hết mình.

– Tui… tui thật sự thích những lúc ở cạnh anh như hồi trước. Những lúc như vậy, ưm, tui nói chung là thấy rất vui.

Linh nói xong, chờ đợi một phản ứng nào đó từ Kha nhưng tất cả những gì Kha làm là đứng im như tượng, một lát sau lại đưa tay lên vò vò tóc và trưng ra một bộ mặt ngố hết cỡ. Nó chán nản:

– Anh… bộ anh không hiểu ý tui hả?

Kha không trả lời nhưng ngó cái mặt ổng là nó đủ hiểu. Trong lòng chỉ muốn kêu trời nhưng nó ráng kiềm chế, tìm cách nói nào đơn giản hơn, sát “nghĩa đen” hơn. Chủ yếu là nó thấy nói thẳng ra thì mất mặt quá.

– Anh là người rất quan trọng đối với tui. Nói vậy hiểu không?

– … – Hai phút im lặng. Cuối cùng Kha lên tiếng – Vì tui đã giúp cậu học Toán hả?

Choáng váng. Hai tay Linh nắm chặt lại, nó ngạc nhiên là nấm đấm của mình chưa bay vô mặt Kha. Trời ơi tức quá mà, đồ đầu đất này. Nói đến vậy mà vẫn khờ khạo suy diễn trật chìa nghĩa là sao chứ. Muốn nó tăng xông máu chết à??? Hết kiềm chế nỗi, nó nhắm mắt và nói mà như hét:

– Tui thích anh đó, hiểu chưa đồ ngốc????

– … – Khi Linh chịu mở mắt thì Kha đang đứng như trời trồng, mặt ngu ra. Thế giới quanh hắn trong phút chốc bỗng trở nên trắng xóa, mọi màu sắc và âm thành biến mất. Hắn có cảm giác như đang nằm mơ.

Hoặc là lỗ tai hắn có vấn đề, hoặc là cái đầu nhóc Linh không tỉnh táo.

– Cậu… vừa nói gì vậy? – Hắn thận trọng hỏi lại, lạ lẫm khi nghe giọng của chính mình đang chầm chậm trôi vào lỗ tai hắn. May mà còn lên tiếng được.

– Tui đã nói rồi, anh cũng nghe rồi, miễn hỏi lại – Linh lạnh lùng. Mặt Kha đỏ bừng:

– Nhưng mà… tui…

– Tin hay không tùy anh! – Nó khịt mũi, cố che giấu sự ngượng ngùng của mình. Chẳng bao giờ nó tưởng tượng được có ngày mình phải mở miệng “tỏ tình” với một ông ngốc như vầy. Cứ nghĩ ít ra phải cấp ba rồi mới thích một người nào đó, ai mà ngờ đâu…

Năm phút sau, thấy Kha vẫn ngây người như cục đá, Linh đâm bực. Nó tặc lưỡi:

– Nè, tính sao? Tin hay không cũng phải trả lời tui một tiếng chớ?

Kha bối rối gãi đầu mà vẫn không nói tiếng nào. Linh thấy hơi buồn. Bộ tình cảm của nó làm ổng thiếu tin tưởng đến vậy sao? Đồng ý là trước giờ nó có cố tỏ ra thờ ơ thật nhưng ngoài chuyện đó ra, nó có làm gì có lỗi với Kha nữa sao? Sao không chịu tin nó chứ?

– Anh cúi xuống một chút coi! – Nó nhích lại gần Kha hơn, cảm thấy muốn độn thổ ngay lập tức nếu Kha nghe được tiếng tim nó đang đập như điên.

Kha nhìn Linh, đôi mắt đầy dấu chấm hỏi. Nhưng hắn vẫn nghe lời cậu, cúi người xuống. Linh khẽ mím môi rồi choàng tay qua vai Kha. Nó ôm Kha thật chặt, nhưng cũng thật nhẹ nhàng. Chẹp, ít nhất thì làm thế này anh ta sẽ không thể thấy gương mặt đỏ như trái cà chua chắc là hết sức buồn cười của nó.

– Tui nói thiệt. Làm ơn tin tui được không?

– … – Kha như hóa đá trong vòng tay Linh, chút ý chí phản kháng cuối cùng của hắn cũng nhanh chóng bốc hơi. Ấm áp và hạnh phúc quá, đến mức hắn chẳng nói được gì.

– Hay anh coi tui là con nít nên không thèm tin lời tui? – Linh giận, tuy là nó vẫn không buông Kha ra. Nhưng rất nhanh, cơn giận của nó xẹp xuống khi nghe Kha cười nhẹ rồi cũng vụng về ôm lại nó. Kha lí nhí:

– Tui tin mà. Xin lỗi nhiều vì đã không hiểu và làm cậu buồn.

– …

– Tui thích cậu.

Kha nói vậy rồi hôn lên tóc Linh. Nó không nói gì, cũng không phản ứng. Nó không muốn thừa nhận, nhưng mà nó rất vui khi nghe Kha nói thích mình. Cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ được nghe anh ta nói lại ba chữ đặc biệt đó nữa chứ.

Ở sau chậu cây phát tài to, xanh um đặt ở góc hành lang cách đó không xa, nhỏ Quyên, thím út và bà nội Kha hí hửng ngó nhau cười. Hiển nhiên là từ sáng đến giờ mọi người rất lo ngại trước thái độ xa cách của hai đứa, nhưng giờ thì có thể thở phào rồi. Người vui nhất có lẽ là Quyên, nhìn hai đứa này hạnh phúc là cách duy nhất nhỏ có thể giữ lại cho mình chút tin tưởng vào tình cảm con người. Và nói thiệt là nhỏ sung sướng phát điên lên khi từ nay, cơ hội chọc ghẹo hai đứa này cũng mở ra rạng rỡ. Tụi nó công khai thừa nhận rồi còn gì, hehehe.

Ôi, đời sao mà tươi sáng!

Cả bà nội và thím út Kha đều quay sang Quyên:

– Sau này con nên lập một văn phòng dịch vụ mai mối và tư vấn tình yêu hôn nhân gia đình đi. Con có khiếu lắm đó.

Cơn gió nào bỗng tràn qua mát rượi. Chắc hẳn ông trời cũng đang khen ngợi Quyên rồi.

Đã hơn một tuần trôi qua nhưng đôi lúc Kha vẫn cảm thấy chuyện đó cứ như một giấc mơ. Linh thích hắn sao? Thiệt là vậy hả? Vậy mà trước giờ cậu có cho hắn hy vọng gì được đâu, tại cậu lúc nào cũng tỉnh bơ, lạnh lùng mà.

– Anh hai ơi, em không biết làm sao nữa.

Hắn nhìn tấm hình anh hai trên mộ đang mỉm cười dịu dàng với mình, bối rối gãi đầu. Mặt hắn đỏ ửng lên khi nhớ tới cái ôm bất ngờ của nhóc Linh hôm trước. Đó có lẽ là giây phút hạnh phúc nhất mà hắn từng có từ trước tới giờ. Chỉ là hắn không tưởng tượng được nhóc Linh mà cũng có lúc như thế, dễ thương và nhiều tình cảm, làm hắn lúc đó không muốn mềm lòng cũng không được. Tận trong lòng hắn sung sướng nghẹn ngào khi thật sự có được cậu cạnh bên mình. Ngay lúc đó, hắn đã tin tưởng rằng tình cảm của mình dành cho cậu sẽ là mãi-mãi và không-bao-giờ-thay-đổi.

– Hôm nào em sẽ dẫn cậu ấy ra đây.

Hắn khẽ cười rồi đặt bó hoa cát tường lên mộ. Cho đến giờ hắn vẫn không hiểu sao anh hai lại thích loài hoa mong manh này. Mà nhìn mấy cái bông tự dưng lại nhớ anh ghê. Hồi nhỏ, hắn học không giỏi thiệt nhưng lại làm được nhiều thứ linh tinh khác, như làm chỉ huy đội hay là vẽ vời này nọ, nên mỗi khi có tổ chức thi thố mấy thứ râu ria không liên quan đến học hành đó, hắn thường được thầy cô cử đi. Biết là với ba mẹ, mấy thứ đó chẳng có ý nghĩa gì nên hắn cứ im im mà làm chẳng thèm nói với ai. Vậy mà anh hai vẫn biết. Anh động viên hắn, bỏ ngoài tai những lời hắn càu nhàu bảo rằng anh lắm chuyện. Hắn đi thi thì anh đi theo cổ vũ, thiệt là phiền chết đi được, chưa kể tới việc anh xuất hiện ở đâu là đám con gái ở đó loạn cả lên. Chỉ được mỗi cái vì có mặt anh, hắn tự ái nên thành ra phải cố gắng hết sức mình, rốt cuộc lần nào hắn đi thi cái gì mà có anh đi theo là y như rằng hắn thi đậu. Mà đậu thì phòng hắn lại thêm vài thứ linh tinh cùng với đống kẹo bạc hà anh mua cho làm quà thưởng.

Hồi đó hắn thấy bực, nhưng bây giờ mới biết mình đã yêu quý những ngày đó như thế nào. Bởi vì chẳng phải anh đã luôn là người trân trọng hắn nhất đó sao?

– Anh hai, em thương anh lắm… – Hắn ngắt một nhánh cúc dại, thấy lòng dịu đi khi nhìn những cánh hoa trắng bé xíu đung đưa nhè nhẹ trong cơn gió chiều thoảng qua. Anh hai của hắn cũng có cái cười nhẹ như gió vậy.

– Cảm ơn anh đã cho em cuộc sống, nhờ vậy mà em mới gặp được Linh.

Giờ hạnh phúc, lại thấy nhớ anh quá đi.

– Mày giỏi lắm, dẫn tao qua đây rồi bỏ tao một mình với mấy con gà!

Quyên liếc Kha một cái sắc lẻm, bốc một nắm thóc từ cái lon mà nội Kha đưa lúc nãy rải cho lũ gà ăn. Kha gãi đầu cười:

– Nội tao đâu rồi?

– Đi chùa thắp nhang tạ ơn trời vì mày được hạnh phúc vẹn tròn, hehe!

Quyên cười ranh mãnh. Biết thừa con nhỏ đang chọc mình nhưng Kha không thèm cãi. Tưởng Quyên sẽ chọc thêm nhưng thật nhạc nhiên, nhỏ chỉ nói một câu thế thôi rồi ngồi im ngó mấy con gà đang hăng say mổ thóc. Hắn đến ngồi kế bên, vuốt tóc nhỏ bạn:

– Mày sao vậy?

– Không sao – Quyên khẽ cười, rải thêm một nắm thóc nữa. Nhưng Kha biết rõ, nhỏ đang có chuyện. Vì từ người Quyên tỏa ra mùi thơm từ một món quà nhỏ nhận được. Kha đã ngửi thấy nó lần đầu tiên khi Quyên còn chơi với Bảo. Thỉnh thoảng khi Quyên mang món quà đó theo bên người, tức là đã có chuyện gì đó xảy ra.

– Mắt mày đỏ kìa. Khóc hả? Bảo lại làm gì cho mày buồn đúng không?

– Tại tao ngốc thôi – Quyên tựa hẳn người vào Kha, thở dài – Cứ kiểu này chắc tao bị Bảo ghét mất. Mà trong mắt Bảo, có khi tao còn chẳng tồn tại để mà ghét nữa…

– Cố quên chuyện đó đi, mày giữ trong lòng chi cho khổ tâm vậy? – Kha nhìn bàn tay lem nhem màu của Quyên đang ôm lấy cánh tay mình. Dường như tay Quyên chẳng bao giờ không dính màu này màu nọ. Quyên từng nói nếu không vẽ hay làm gì đó thì chắc nhỏ sẽ chết chìm trong cái vòng xoáy hàng đống cảm xúc của chính bản thân mình. Hoa khế rụng đầy tóc hai đứa, tím lấp lánh trong ánh nắng chiều. Quyên là thế, có những lúc yếu đuối và dễ thương như một con mèo con.

– Hứ, mày cũng đâu quên được chuyện cũ mà nói tao. – Quyên dụi mắt và nhanh chóng cất cái vẻ mặt buồn rầu đi. Nụ cười của cáo lại nở trên môi nhỏ. – Mà sao từ hôm đó đến nay không thấy mày đến tìm Linh? Không nhớ nó sao mà tỉnh bơ hay vậy?

Quyên chuyển đề tài lẹ quá làm Kha trở tay không kịp. Hắn gãi đầu ấp úng:

– Thì… tao thấy ngại. Đâu phải muốn gặp là gặp được. Linh đi học lại rồi còn gì.

– Cũng phải ha, tội nghiệp mày, chắc là nhớ nó lắm – Quyên gật gù ra chiều thông cảm, nhưng quả thật chỉ có trời mới biết đằng sau vẻ mặt hiền lành đó đang ẩn chứa cái gì.

– Mà mày ơi… chuyện nhóc Linh nói thích tao ấy… Sao tao cứ có cảm giác là mình nằm mơ – Kha bối rối. Quyên cười nham nhở:

– Mày nói vậy nó nghe được là nó giận đó. Con người ta tỏ tình đàng hoàng mà mày dám nói đang nằm mơ!

– Thì… nhưng mà…

Ngó thằng bạn đang lúng túng cực độ, Quyên nén cười thầm nghĩ “Dễ thương gì đâu. Nó thế này biểu thằng Linh không thích cũng không được. Hấp dẫn chết người thế kia mà, há há há!”. Nhỏ vỗ vai Kha:

– Yên tâm đi, nó thích mày thiệt. Tao là chị nó, tao nói không sai đâu.

– Ừ. – Kha cười ngượng nghịu. Gió chiều mát rượi thổi tung mái tóc hai đứa. Quyên cứ ngồi im lặng, Kha biết bạn buồn nênn cũng không nói gì nữa. Quyên thật sự nhạy cảm hơn cái vẻ lạnh lùng bên ngoài nhiều lắm.

Không biết nghĩ gì mà một lúc sau Quyên chợt nhìn Kha cười:

– Nói gì thì nói, mày cũng nên gọi điện cho nó đi nha. Không thôi nó lại nghĩ mày không chấp nhận lời bày tỏ của nó thì mệt, hì hì.

-o0o-

Linh ngần ngừ đi qua đi lại quanh chỗ để điện thoại, trong lòng bị dằn xé ghê gớm bởi cái suy nghĩ có nên gọi điện cho Kha hay không. Cả tuần không gặp, thật ra thì nó cũng thấy không thoải mái lắm. Nhưng giờ nếu gặp thì nó lại thấy ngại kinh khủng, thành ra đến giờ này cũng chưa có can đảm nhấc điện thoại gọi cho ông già đó. Biết vậy không thèm bày tỏ làm gì, thiệt khổ ơi là khổ mà.

– Linh! – Quyên rời mắt khỏi bộ phim sướt mướt trên ti vi, liếc nhìn thằng em bằng ánh mắt gian xảo. Nhưng thằng nhóc hình như đang bận suy nghĩ nên chẳng trả lời trả vốn gì.

– Linh! Nghe tao kêu không vậy? – Quyên gào lên. Linh giật ình quay lại ngó bà chị đang phè phởn nằm dài trên ghế salon, trông y như tú bà thứ thiệt.

– Gì chị?

– Mày tỏ tình xong rồi bị lãnh cảm luôn hay sao vậy? Không thấy mày nhắc gì tới nó hết, cũng không gặp hay gọi điện luôn! – Quyên nhíu mày rồi cười nham nhở. Linh lạnh tanh:

– Kệ em. Em bận học nên không có thời gian.

– Xạo – Quyên tỏ ra mình không thể bị thuyết phục bởi cái lý lẽ chỉ gói gọn trong một câu nói ngắn ngủn như vậy. Nhỏ nghiêm mặt nhìn nhóc em, dò xét – Hay là mày chỉ chọc nó thôi chứ thật lòng mày không thích nó? Nói thiệt đi!

– Chị… chị đừng có nói tào lao! – Linh tức mình, mặt đỏ lên. Nhưng Quyên vẫn làm bộ như không nghe gì.

– Chẹp, tội nghiệp thằng Kha, sáng nay nó còn nói là nhớ mày…

– Em thiệt tình mà, tội nghiệp gì chứ! – Linh nói mà như hét. Quyên phớn phở cười, chưa kịp lên tiếng đáp trả thì chuông điện thoại reo. Nhỏ nhìn Linh, lúc đó đang mang vẻ mặt căng thẳng hết sức tức cười. Nhún vai theo kiểu “không liên quan tao”, nhỏ quay về với bộ phim đang dang dở. Linh đành phải bắt máy.

– A lô?

– Ưm… Linh hả? Tui nè – Linh giật mình. Kha? Sao ông già đó linh dữ vậy ta, nó đang nghĩ tới ổng thì ổng đã gọi cho nó trước rồi.

– Ừ, có gì không? – Nó trả lời bằng cái kiểu còn lạnh hơn nước đá, mặc dù thật lòng nó rất vui. Nhưng mà dù sao nó cũng hoàn toàn không có ý định cho Kha biết cái niềm vui mà theo nó là ngốc hết sức đó.

– À… không. Tui… chỉ là muốn nghe giọng cậu vậy thôi. – Linh nghe tiếng Kha khẽ cười, có vẻ hơi buồn. Tự nhiên thấy lo. Nó khịt mũi:

– Ê, sao giọng anh buồn vậy? Ở nhà một mình nên lại suy nghĩ lung tung rồi phải không? – Hỏi thăm mà nó nói nghe y như đe dọa. Kha quýnh quáng trả lời:

– Hông có. Đâu có nghĩ gì đâu.

– Vậy thì tốt.

– Linh nè.

– Gì?

– Tui nhớ cậu. Nhiều lắm.

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Anh sex choi tec lon , Âm đạo co bóp khi sung sướng , Anh khoa than tran truong , Phim sex Võ Tắc Thiên xinh đẹp nhất Tàu khựa , Hình sex liên minh huyền thoại

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu