Posted on November 27, 2014

Mà coi bộ, Kha thích nó thiệt ha?

–o0o–

–o0o–

Tiếng chuông báo hết giờ môn thi cuối cùng vang lên, cả phòng thi đồng loạt thở phào. Hắn buông cây bút chì và gục đầu xuống bàn nghỉ ngơi vài giây trong khi chờ tên mình được gọi lên để nộp bài. Vậy là đã xong kỳ thi tốt nghiệp, chỉ còn thi đại học nữa thôi. Một tháng nữa, ôi trời, nghĩ tới mà thấy ngán ngán.

Nộp bài ký tên xong, hắn xách cặp đi xuống sân, ra cổng. Ở đây phải đi hai chuyến xe bus mới tới nhà nội được. Hắn đã dặn Quyên không cần đến đón, nói cho cùng thi mấy bữa nay cũng làm phiền nhỏ bạn quá nhiều rồi.

Mà không biết nội hắn có ý gì khi bảo hắn dẫn nhóc Linh về chơi. Sáng nay thấy Linh không thích nên hắn cũng không nói gì thêm, mắc công chọc giận cậu ta thì mệt lắm.

– Dễ thương quá! Con trai mà trông dễ thương thế nhỉ?!!

– Ừ, nhìn muốn nựng ghê gớm!

– Hehe… Học sinh cấp hai hay sao ấy, sao lại đứng trước cổng trường mình làm gì ha?!

Tiếng bàn tán của mấy cô nữ sinh lọt vào tai hắn. Tự dưng tim hắn đập dồn lên. Hắn đi nhanh ra cổng trường. Bộ mặt cau có vì bị dòm ngó của Linh chìa vào mắt hắn:

– Chịu ra rồi đấy à? Chậm như rùa!

– Tui thi ở trên lầu ba lận đó! – Hắn phân bua, nhưng sự vui mừng khiến giọng hắn nghe như đang khoe là “tui được thi ở trên cao” ấy – Cậu… sao lại… ?

– Chớ hồi trưa này ai nói là muốn tui đi chung về nhà nội hử? – Linh chau mày. Hắn chợt cảm thấy hình như lỗ tai mình đang có vấn đề:

– Cậu chịu đi hả?

– Không đi tui tới đứng đây làm kiểng chắc! – Linh nhún vai, băng qua đường để đến trạm xe bus. Hắn ngỡ ngàng rồi vội vã chạy theo.

–o0o–

Xe bus không đông nên cả hai tránh được cảnh phải đứng. Hắn ngồi phía ngoài vì ghét máy lạnh còn Linh ngồi phía trong sát cửa sổ. Đang nhìn bâng quơ ngoài đường, chợt Linh lên tiếng:

– Anh có buồn không?

– ? – Hắn nhướng mắt nhìn Linh, không hiểu câu hòi.

– Thì… anh thi tốt nghiệp mà… phải ở nhà một mình… – Nó ngập ngừng, thấy hơi ngại khi hỏi như vầy. Hình như thẳng thừng quá. Nhưng nó lại không biết cách quan tâm nào nhẹ nhàng hơn.

– Đâu có gì! ^^ – Hắn gãi đầu cười khì – Hồi thi tốt nghiệp cấp hai tui cũng ở nhà một mình, nên có kinh nghiệm rồi. Hồi đó đi thi về là ăn mì gói rồi học bài, chứ đâu có ai nấu cơm cho như lần này đâu ^^ …

Hắn bỏ lửng câu nói, mặt đỏ bừng. Linh khịt mũi, im lặng không thèm hỏi nữa. Vì nó tin nó mà hỏi thêm thì sẽ đào hố chôn mình luôn. Chẹp.

Nhà nội Kha tiếp tục làm Linh sốc khi nó thấy một bầy gà lục tục chạy qua chạy lại trên khoảng sân vuông rồi kéo cả ra bãi đất trống gần chỗ lu nước bới đất tìm giun. Kha ghét mấy con vật trơn nhớt bò loằng ngoằng lắm nên hắn không dám nhìn đám gà luôn chứ đừng nói chi là đến gần. Linh khều khều tay Kha, cười hỏi:

– Anh sợ gà hả?

– Không phải gà! – Kha ấp úng – Mà là… cái thứ tụi nó ăn kìa.

– Nói thẳng ra là con sợ mấy con giun chứ gì?

Bà nội Kha từ trong nhà bước ra, bộ áo bà ba trắng trông sáng hẳn lên trong ánh nắng chiều. Thấy ánh mắt nghiêm nghị của bà cứ nhìn mình chăm chăm, Linh bối rối cúi đầu:

– Thưa bà con mới đến.

– Thưa nội con mới về! – Kha nắm nhẹ tay Linh rồi cũng cúi đầu chào theo. Bà nội cười hiền hậu hỏi Kha:

– Con làm bài thi thế nào rồi?

– Dạ tốt. – Kha trả lời, ngượng ngùng thả tay Linh ra. Cậu nhóc đang lơ đãng nhìn đàn gà, một con trong số chúng dường như đã tóm được một con giun thì phải. Bà nội Kha quay sang phía Linh:

– Nghe nói con đã chăm sóc Kha trong thời gian nó thi. Cảm ơn con.

– Dạ đâu có! – Linh giật mình – Con có chăm sóc gì đâu.

Nói thế thôi chứ mặt nó cũng bắt đầu nóng lên trước ánh mắt cảm ơn của Kha.

Ngồi một lát, Kha đứng dậy nói là ra thăm mộ anh hai. Linh muốn đi theo nhưng nhìn vào mắt Kha, nó biết là không được. Có vẻ như Kha vẫn muốn giữ riêng khoảng không gian của hai anh em, không chia sẻ cho ai, kể cả nó. Nghĩ tới đây tự dưng nó thấy hơi tức, và cũng tự thấy mình vô duyên hết sức. Nó là gì của Kha mà đòi hỏi biết hết mọi chuyện về Kha chứ.

Bà nội Kha bưng cho Linh một ly nước dừa mát rượi. Thấy nó cứ nhìn miết theo bóng Kha đạp chiếc xe đạp cũ ra khỏi cổng, bà cười nhẹ nhàng. Ở cái tuổi xưa nay hiếm, bà đã từng trải đủ để hiểu được tâm tư của lũ con cháu. Điều làm bà ngạc nhiên chỉ là “Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm thật!”

– Con học lớp mấy rồi Linh? – Nội Kha phá tan bầu không khí yên lặng. Linh để ly nước dừa xuống bàn, thoáng ngập ngừng không hiểu bà hỏi thế để làm gì.

– Dạ, năm sau con lên lớp chín! – Linh len lén quan sát bà. Hai bàn tay nó cứ xoắn xoắn vào nhau.

– Lớp chín… – Nội Kha lại cười và phải nói là Linh bắt đầu thấy sợ kiểu cười đó – Con có biết là con còn nhỏ lắm không?

– Dạ? – Linh tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng nội Kha vẫn chậm rãi uống từng ngụm trà, không để ý gì đến cái nhíu mày thắc mắc của Linh. Một lát sau, bà mới giải thích:

– Dù còn nhỏ nhưng con đã làm được một việc rất tốt. Đối với bà, Kha hạnh phúc là điều quan trọng nhất nên bà rất cám ơn con và bà sẽ ủng hộ con! – Bà nội Kha cười hiền hậu – Nhưng con sẽ gặp nhiều khó khăn đó. Con hãy cố lên nghe chưa?

– Dạ cố cái gì hả bà? – Linh vẫn không hiểu, nhưng bà không nói gì nữa. Nó cố suy nghĩ xem bà nói thế với mình là sao, nhưng nghĩ hoài không ra nó thôi không thèm nghĩ tiếp, ngó ra sân và tự nói với mình “Kha đi đâu mà lâu ghê”

Rồi nó lại nghĩ: ôi trời, còn đi Đà Lạt nữa. Chả biết bà chị nó lại bày ra trò gì nữa đây. Haiz!!! Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm ^^!

-o0o-

Sau khi ăn tối, mẹ hắn với ba mẹ Linh rủ nhau đi chơi, vì hôm nay là chủ nhật nên ở khu vực gần khách sạn có làm phố đi bộ, nghe đâu khu đó có nhiều cửa hàng rất hay ho. Nhỏ Quyên ham hố cũng dắt bé Khánh đi theo. Còn hắn thì không hề hứng thú gì với vụ phố đi bộ lẫn mua sắm nên quyết định ra Hồ Xuân Hương đi dạo. Hồi cấp 1 hắn từng đi Đà Lạt với cả nhà. Buổi tối anh hai rủ hắn đi xe đạp đôi, thật ra là một mình anh hai è cổ ra đạp vì hắn không biết đi xe đạp. Rồi còn ra chợ Đà Lạt ăn bánh nướng, uống sữa đậu nành nóng. Anh biết hắn thích ăn vặt nên cho dù hắn không đòi anh cũng phăng phăng đi mua. Giờ nghĩ lại hắn mới thấy hắn đã rất được cưng chiều. Vậy mà lúc nào hắn cũng tỏ ra ghét anh. Hắn thật là một đứa em hư phải không nhỉ?

Hắn dừng lại bên bờ hồ. Mặt hồ lấp lánh ánh đèn từ hai bên đường rọi xuống. nhớ hồi nhỏ hắn ngu ngơ hỏi anh hai là ở dưới đó có ông rùa hay ko…

– Hắt xiìi!! Một đợt gió thổi qua và hắn rùng mình. Lạnh quá, biết vậy hồi nãy hắn đã mặc áo khoác cổ cao hơn một chút. Nhỏ Quyên có dặn ban đêm trời hay trở lạnh đột ngột, nhưng lúc nãy ở trong khách sạn có máy điều hòa ấm quá nên hắn quên béng mất. Hậu quả là hiện răng hắn bắt đầu đánh bò cạp và hai tay thì lạnh cóng lại luôn. Thời tiết gì kì vậy nè trời!!?

– Ê, đầu óc anh có vấn đề hả? trời lạnh vầy mà chỉ mặc cái áo khoác vậy là xong sao?

Hắn giật mình quay lại. Nhóc Linh quăng cho hắn cái áo gió. Hắn ngạc nhiên:

– Sao cậu biết tui ở đây?

– Có biết đâu! – cậu nhóc nhún vai – tui đi loanh quanh hôi. Tại lúc nãy ra khỏi phòng thấy anh không đem theo áo lạnh, vừa ăn cơm xong là anh biến mất luôn. Tui cầm theo phòng hờ, gặp thì đưa, không thì thôi.

Hắn mặc áo gió vào, thấy ấm hơn được một chút. Gì chứ chịu lạnh thì hắn dở ẹc. Đó, bằng chứng là bây giờ mỗi khi có gió thổi qua là hắn lại run lên.

– Đây, quàng cái này vào!

Nhóc Linh bước đến gần và gỡ cái khăn đang quàng ra để quàng cho hắn. Mái tóc cậu lướt nhẹ qua mặt hắn, để lại một mùi hương thoang thoảng. Tim hắn bắt đầu nhảy tăngo. Hắn ấp úng.

– Cậu…không lạnh hả?

– Áo gió của tui có cổ cao! – Linh tỏ vẻ thờ ơ – Với lại tui cũng không chịu lạnh dở như ai kia đâu.

– Đừng trêu tui nữa mà! – Hắn khổ sở. Nhóc Linh quay người bước đi, không quên tặng cho hắn câu hỏi xanh rờn:

– Đi dạo tiếp hay là đứng đây cho lạnh chết hả?

Hai người đi song song với nhau. Hắn len lén quan sát cậu nhóc. Cái áo gió cậu đang mặc hơi to quá nên nhìn cậu “đã bé càng bé hơn”, đã vậy cậu còn kéo cái nón trùm lên đầu nữa chứ. Nói ra thì dễ ăn đập chứ lúc này nhìn cậu ra con trai được chết liền.

– Khăn len này…đan tay hả? Hắn phá tan bầu không khí im lặng giữa cả hai. Cậu gật đầu.

– Ừ.

– Cậu hay chị cậu đan? Hay là được tặng?

– Không phải được tặng. Và anh nghĩ bà chị tui có thể làm nổi thứ này sao?

– Ừ ha. Nhỏ đó mà đụng vào mấy thứ này chỉ có phá tan nát thôi!

Hắn vừa cười vừa nhớ lại giờ ngoại khóa hồi lớp mười. Năm đó lớp hắn diễn kịch. Tấm màn sân khấu lủng một lỗ nhỏ và nhỏ đem kim chỉ khâu lại. Kết quả là cây kim rớt đâu mất tiêu, chỉ thì rối thành một cục quấn cả vào tay nhỏ còn lỗ rách thì rộng ra gấp đôi. Chỉ còn cách hắn phải xuống phòng y tế mượn kim chỉ, may mà có, rồi hì hục khắc phục hậu quả do nhỏ bạn gây ra. Thiệt tình, đôi lúc hắn nghi ngờ giới tính nhỏ bạn mình ghê gớm.

– Hắt xìi…!!

Hắn xoa hai bàn tay lạnh cóng vào nhau. Bây giờ tay hắn tê đi đến mức hắn chẳng còn nhận thức được đâu là ngón tay mình nữa.

– Anh lạnh à? – Nhóc Linh khịt mũi – Mặc áo quàng khăn kín mít thế kia mà vẫn lạnh là sao?

– Tui…hắt xì!!

– Muốn về khách sạn không?

– Không. Còn sớm mà! – Gì chứ khoảng cố chấp thì Kha không thua bất kì ai. Linh cũng biết thế nên nó chỉ lắc đầu.

– Bó tay. Lạnh mà còn ham hố. đưa tay anh đây!

Nó gỡ cái bao tay ở tay trái ra và đeo vào cho Kha. Và khi Kha còn đang ngỡ ngàng thì nó đã nắm lấy tay còn lại của Kha bằng bàn tay không đeo găng của mình.

– Như vầy thì được rồi chứ?

– Ơ…tui không…không có ý đó! tui…

– Tui có nói gì anh đâu! – Linh bực – Tay lạnh ngắt vầy mà không chịu về. ham chơi quá vậy.

Hắn cãi không được nên chỉ biết cười trừ. Linh thấy thế cũng thôi cằn nhằn. Bây giờ hắn cũng đã hết trơn cảm giác lạnh, trái lại cả người cứ nóng bừng. Hắn siết nhẹ tay Linh. Cậu nhóc quay nhìn hắn nhưng không nói gì. Hắn thấy cậu hơi cười.

– Ấm quá. Cảm ơn.

– Hừ tại tui quen với một ông ngốc! – Linh ngó lơ, trong ánh mắt có nét gì đó thật hiền. Hắn đỏ mặt khi nhận ra một vài người đi đường đang ngó hai đứa, và vài lời bình luận lọt vào tai hắn:

– Nhìn kìa, có một đôi đang đi dạo. Lãng mạn há, mỗi người đeo một cái găng tay kìa.

– Ừ, nhìn dễ thương ghê.

– Chắc là trốn gia đình hẹn hò đây!

Tay nhóc Linh ngọ nguậy, nhưng không buông tay hắn ra. Hẳn nhiên là mọi người đang tưởng nhầm nhóc Linh là con gái và hai đứa là một cặp, và hắn biết rõ điều đó làm cậu nhóc hết sức khó chịu. Hắn len lén quan sát gương mặt cậu, thấy đôi chân mày thanh mảnh khẽ nhíu lại. Cậu lầm bầm vẻ không vui.

– Mấy cái người này thiệt là dư hơi!

Cả hai đi dạo thêm một vòng nữa quanh hồ Xuân Hương. Đây là một nơi hẹn hò lý tưởng nên khó trách có rất nhiều cặp tình nhân cặp kè nhau, và họ nhìn hai đứa theo kiểu nhìn “đồng loại”. Linh khó chịu ra mặt vì điều đó, nộ khí tỏa ra ầm ầm làm Kha phải vội vàng đưa ra quyết định đi bộ xuống chợ uống sữa đậu nành nóng.

Cả hai im lặng ngồi cạnh nhau, găng tay đã cởi ra để có thể áp cả hai tay vào ly sữa cho ấm. Linh nhấm nháp từng muỗng sữa, tận hưởng cái vị ngọt ấm áp lan tỏa khắp người. Khi nó ngẩng lên, nó bắt gặp ánh mắt Kha đang dán chặt vào mình. Ánh mặt dịu dàng và xa xăm buồn. Nó khịt mũi:

– Anh làm gì mà nhìn tui dữ vậy? Chưa thấy ai uống sữa bằng muỗng bao giờ à?

– À không, tui… – Kha bối rối quay ra hướng khác – Tại thấy cách cậu uống sữa ngộ quá nên…

– Ngộ? Ý anh là sao? – Linh có vẻ phật ý. Kha cười nhẹ:

– Ừa, thì tại cậu uống từng muỗng một giống y anh hai tui, chỉ khác là ảnh làm lẹ lắm, loáng một cái là hết sạch luôn.

– Anh từng đi Đà Lạt với anh hai anh hả?

– Ừm, cả ba mẹ nữa chứ. Hồi tui học lớp bốn.

Thấy Kha buồn Linh cũng không hỏi thêm nữa. Nó hối Kha uống nhanh để còn đi về, sau một ngày ngồi xe mệt mỏi giờ nó chỉ muốn ngủ sớm. Mặc dù còn ham hố nhiều thứ như là ăn bánh tráng nướng mỡ hành, rồi còn trò đi xe đạp đôi mà chị hai nó đã hứa, nhưng thôi để mai vậy, với lại nó thấy Kha có vẻ còn đuối hơn cả nó, kiểu gì cũng phải lôi ổng về đi ngủ thôi.

Hai người gặp Quyên ở trước cửa khách sạn. Quyên chìa cho Kha một hộp bánh thơm lừng, cười gian manh:

– Ghê nha, hai đứa mày đi đâu mà giờ này mới ló mặt về đây hả?

– Tao…

– Cũng phải thôi, đêm Đà Lạt thơ mộng là thế mà! Thiệt là thích hợp cho cái việc nắm tay nhau đi dạo há! – Quyên cười cười, cố tình nhấn mạnh hai chữ “nắm tay”. Mặt Kha lập tức đỏ bừng lên thay cho lời thừa nhận. Nhỏ lại nhìn qua Linh. Thằng nhóc mím môi:

– Em đi lên phòng trước.

Rồi chẳng để cho Quyên lẫn Kha kịp nói gì, Linh vội vàng bỏ đi mất tiêu. Kha cằn nhằn Quyên:

– Mày thôi cái trò chọc ghẹo ấy đi cho tao nhờ!

– Ơ, sao phải thôi? Mày hết thích em tao rồi hả? – Quyên tròn mắt ngây thơ. Kha ngập ngừng một lúc rồi tặc lưỡi trả lời:

– Tao thích Linh, nhưng nhóc đó thì không thích tao. Với lại mày nên nhớ em mày mới có mười bốn tuổi thôi đó. Đừng có mà dụ dỗ con nít.

Kha nói xong cũng bỏ lên phòng, quên cả bịch bánh Quyên mua cho, bỏ lại nhỏ bạn đứng nghệt mặt ra vì tự dưng bị lên án gay gắt. Nhưng nhỏ không giận Kha, nhỏ hiểu rõ cái sự quân tử của bạn mình, rằng Kha nghĩ rằng nhóc Linh còn nhỏ và không muốn làm thằng nhóc khó xử. Hehe, thật xứng đáng để nhỏ gửi gắm đứa em trai yêu dấu, Quyên nghĩ thế rồi vừa hát vu vơ một bài hát vui nhộn vừa nhảy chân sáo lên phòng.

Khi Kha lên phòng thì Linh vừa từ nhà tắm bước ra. Nhà tắm nằm gần cửa ra vào, mà Kha thì đang đứng ngay cửa nên có thể nói khoảng cách giữa hắn và Linh đang rất gần, và vì gần nên hắn có thể ngửi thấy mùi xà bông thoang thoảng tỏa ra từ người cậu. Hắn cười, buột miệng:

– Cậu thơm quá!

Nói xong mới nhận ra mình thật là vô duyên, hắn đỏ lựng cả mặt y như quả gấc. Nhóc Linh trố mắt nhìn hắn một hồi, mặt cũng hồng lên. Cậu làu bàu:

– Anh ấm đầu hả? Đừng nói tào lao nữa, đi tắm đi!

Hắn cười ngượng nghịu, đi lại phía tủ lấy đồ. Nhóc Linh không biết nghĩ gì mà lại bồi thêm một câu:

– Sau này mà còn phát biểu linh tinh như thế nữa thì coi chừng tui à!

Nghe câu đó, Kha thoáng rùng mình. Lâu nay hắn đã quên mất thằng nhóc bạo lực này một cao thủ karatedo và judo. Trời ạ, hắn thảm rồi.

–o0o–

Chắc ai từng đi chơi xa và ở khách sạn đều biết phòng đôi là gì. Hiểu một cách đơn giản, phòng đôi được thiết kế dành cho hai người, trong phòng đôi có hai đôi dép và tất nhiên, một cái giường đôi, trên cái giường đôi đó có hai cái gối và một cái mền. Còn hiểu theo kiểu của pervert đại nhân như nhỏ Quyên nhà ta thì phòng đôi là một công cụ tuyệt với để phục vụ âm mưu đen tối của nhỏ.

Tối đó, bé Khánh nói nhỏ vào tai chị:

– Có phải anh ba với anh Kha sẽ ngủ chung giường như ở nhà mình hồi trước không?

– Ừ, tất nhiên rồi! – Nhỏ cũng thì thầm lại vì ba đang ở trong phòng – Khánh này, em có nghĩ chị hai độc ác như bà phù thủy khi để cho anh ba và anh Kha ở chung phòng không?

– Dạ không! Mẹ xếp vậy mà. Chị hai là người tốt nhất trên đời! – Khánh hùng hồn tuy vẫn thầm thì – Em cũng thích anh ba với anh Kha mà! ^^!

– Ừ Khánh ngoan! Ui chị hai yêu Khánh lắm nhé! – Quyên hét toáng lên rồi ôm chầm bé Khánh một cách sung sướng. Ba nhỏ nhìn hai cô con gái dễ thương, lắc đầu cười. (vâng, giá mà ba biết hai cô con gái dễ thương đang nói chuyện gì ^^!)

Quay lại cái giường đôi ở phòng Kha và Linh. Cả hai người lẽ ra phải nằm lên đó lúc này vẫn đang ngồi ở mép giường với vẻ mặt siêu kỳ cục, mà phải nói là ai nhìn vào cũng thấy giống hai vợ chồng mới cưới. Là bởi cái giường này nhỏ hơn cái giường của Linh hơi bị nhiều, đồng nghĩa với việc hai người sẽ nằm hơi sát nhau. Và nó lại không-có-gối-ôm nữa chứ. Linh thầm rên rỉ vì điều đó. Nó không quen ngủ mà không có gối ôm.

Còn Kha thì ngượng đến mức cả người đỏ chín lên như tôm luộc. Hắn không tưởng tượng nổi cái việc sẽ ngủ chung với Linh một lần nữa. Hắn sợ mình lỡ đụng chạm gì thì Linh sẽ nghĩ là hắn có ý xấu, rồi thế nào hắn cũng mềm xương cho coi. Mà đâu phải chỉ hôm nay thôi đâu, còn những hai đêm nữa chứ ít gì. Hic.

– Làm gì mà mặt anh đỏ bừng vậy? Ngủ chung thôi mà, có gì đâu! – Linh nói giọng thản nhiên, lấy cái remote chỉnh cho nhiệt độ trong phòng ấm lên thêm một chút, rồi quay qua nhìn Kha – Đi ngủ ha.

Kha gật đầu, đứng dậy tắt đèn. Linh bật đèn ngủ, để chế độ ánh sáng yếu rồi chui vào mền. Nó cố ý nằm nép qua một bên để chừa nhiều khoảng trống cho Kha, vì biết Kha ngượng. Kha nằm xuống giường, quay lưng về phía Linh và kéo mền lên đắp. Linh càu nhàu:

– Đừng có kéo hết mền của tui chứ!

– Đâu có đâu.

– Mắc gì nằm tuốt ngoài đó vậy, sao đắp đủ. Còn rộng đó, xích vô chút đi.

– …

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Anh khoa than tran truong , Con gái khi nứng sẽ như thế nào! , Anh sex vú to lồn bự đẹp nhất thế giới , Ca nhac nguoi mau khong mac gi , Uống nước dâm thủy có sao không?

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu