Posted on November 27, 2014

– Rốt cuộc thì người đau khổ nhất cũng vẫn là cái thằng khờ khạo đó, nó cứ nghĩ vì nó mà anh hai nó chết! – Bà nội Kha nhìn lên bàn thờ, nơi có nụ cười khoan dung của anh hai Kha.

– Anh ấy tên gì ạ? – Linh bật ra thắc mắc, vì nó chợt nhớ ra là chưa nghe Kha nói đến tên anh hai mình bao giờ.

– Kha.

– Dạ? – Linh quay lại nhìn nội Kha. Nó không hiểu lắm.

– Cả hai đứa đều tên Kha. Thằng anh là Minh Kha, thằng em là Nhật Kha.

Đúng lúc đó Kha bưng đĩa mứt dừa từ nhà sau đi lên, câu chuyện chấm dứt, nhưng Linh vẫn chưa thể thoát ra khỏi nỗi bàng hoàng. Hai anh em có cùng tên, điều đó cũng bình thường thôi, nhưng với Kha, nó cảm thấy cái tên giống như một sự nhắc nhở về nỗi đau, Kha không thể quên đi dù chỉ một phút.

Linh nhìn vào mắt Kha, đọc thấy trong màu tối một cái gì đó đau đớn. Trong giây phút đó, nó không muốn gì hơn là xoa dịu vết thương mà Kha đang mang trong lòng. Nó muốn thấy nụ cười thật sự của Kha. Nó phải làm gì bây giờ?

Bữa cơm trưa thoải mái và đầm ấm. Kha vừa ăn vừa nhìn sang Linh. Cậu nhóc ăn có vẻ ngon miệng. Hắn khẽ cười. Thật sự hắn thấy rất vui vì cậu nhóc đã đi cùng hắn hôm nay. Chỉ cần sự hiện diện của cậu thôi đã đủ làm hắn ấm áp hơn rất nhiều.

Bà nội gắp đồ ăn cho hắn. Cảm thấy mình đang thuộc về một nơi gọi là “gia đình”, đó là lý do mà hắn rất thích ăn chung với người khác. Và như một lực hút vô hình, mắt hắn lại dừng ở chỗ nhóc Linh, lâu đến mức cậu nhóc buộc phải lên tiếng:

– Lo nhìn tui không lo ăn, lát than đói là tui cho một trận à!

Kha đỏ bừng cả mặt. Lần nào cũng bị cậu nhóc bắt gặp hắn đang nhìn cậu, thiệt là xấu hổ chết đi được. Và bây giờ thì ngay cả bà nội hắn cũng đang nhìn hắn đầy thắc mắc. Hic, chết hắn rồi!

~~~~~~~~~~~

Hắn kéo vòi nước lên sân thượng để tưới cây. Mặc dù vườn nhà rất rộng nhưng bà hắn vẫn giữ thói quen tận dụng mọi thứ. Sân thượng là một trong những thứ đó. Chẳng biết bà hắn tìm đâu ra cả đống hạt giống hoa đủ loại, bây giờ sân thượng nhà hắn đã là cả một vườn hoa rồi.

– Tưới hoa à? Siêng nhỉ?

Tiếng nhóc Linh bất chợt vang lên làm hắn hết hồn, cái vòi nước bật khỏi tay và bắn tung tóe lên người hắn. Linh nhíu mày:

– Làm gì thấy tui mà như thấy ma vậy hả?

– Hơ… không… không có gì! Cậu rãnh thì tới đây tưới hoa với tui luôn đi!

– Xì, đồ lười! Có chiêu đó cũng không tự làm được.

Tuy nói thế nhưng nhóc Linh vẫn bước đến giúp hắn. Có vẻ như cậu nhóc tưới hắn nhiều hơn tưới cây. Khi hắn lên tiếng phản đối thì bị cậu quát khẽ:

– Giỏi thì đi tìm một cô bạn gái rồi bảo cô ta giúp cho! Nhiều chuyện!

Mọi việc xong xuôi, hắn ngồi xuống sàn dựa lưng vào tường. Những cây hoa ướt đẫm nước trông rất hả hê sau trận tắm mát quá mức cần thiết. Mà bây giờ thì hắn cũng ướt chẳng kém gì mấy cái cây đó.

Nhóc Linh, quần áo nhỏ nước long tong đến ngồi cạnh hắn. Lúc ấy hắn đang săm soi một cái chậu cây bỏ không. Trong chậu cây đó có mấy cái vỏ kẹo. Thấy Linh nhìn mình thắc mắc, Kha cười hiền:

– Thói quen từ nhỏ rồi!

– Tui không nghĩ là anh thích kẹo đấy! – Linh ngạc nhiên – Mà sao toàn là kẹo bạc hà không vậy?

– Thì thích mà!

– Ngộ nhỉ? Cay vậy mà thích á?

– Hồi nhỏ anh em tui sống ở đây – Ánh mắt Kha chợt xa xăm – Tui hay nghịch phá, mỗi lần bị mắng đều trốn lên đây, và lúc nào cũng thấy có kẹo giấu đâu đó trong mấy cái chậu cây bỏ không. Nhiều loại kẹo lắm nhưng tui chỉ thích kẹo bạc hà, chắc vì nó giống tính cách của tui chẳng ai ưa được.

– …

– Kẹo đó là anh hai mua. Anh biết tui thích chỗ này. Sau này biết ý tui rồi, anh toàn mua kẹo bạc hà thôi.

– Ưm… anh hai anh với anh cùng tên hả? – Linh hơi ngập ngừng. Nhưng điều bà nội Kha nói lúc nãy làm nó thắc mắc không chịu được.

– Ừ… – Kha thở nhẹ – Mọi người thường gọi tên hai chữ luôn. Đôi khi cũng có người gọi anh hai là Minh, gọi tui là Nhật, nhưng tui thích được gọi tên hơn.

– …

– Cậu đang thắc mắc ba mẹ tui thì sao hả? Hồi trước thì gọi cả tên của hai anh em, còn từ lần đó về sau thì gọi tui là Nhật. Tui nghĩ cái tên Kha chắc chỉ thuộc về anh hai thôi.

– Đừng có nói tầm bậy! – Linh nói giọng không hài lòng, nhưng lại chẳng tìm ra lý lẽ để nói tiếp đành im lặng.

– Có biết sao tui phải cố gắng học không? – Kha chợt quay qua nhìn Linh. Nó lắc đầu. Kha hơi cười – Vì anh hai tui học rất giỏi. Tui muốn làm tiếp những gì ảnh có thể làm mà lại bị tui phá hỏng.

RÀOOOOO!!!!!

Kha ngồi sững sờ sau khi bị dội cả một xô nước lạnh vào người – dội nước lạnh theo đúng nghĩa đen của từ này.

– ANH CÓ NGỐC THÌ CŨNG VỪA PHẢI THÔI!!! – Linh quát, gương mặt tức giận. Lần đầu tiên nó giận đến thế. Mặt nó lúc này y hệt bà chị mỗi khi nổi cơn tam bành – TẠI SAO ANH CỨ PHẢI ÔM LẤY CHUYỆN ĐÓ NHƯ VẬY? ANH ĐÒI HỎI NGƯỜI KHÁC THA THỨ, CHẤP NHẬN ANH TRONG KHI ANH LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ, CHẤP NHẬN CHÍNH BẢN THÂN MÌNH NGHĨA LÀ SAO HẢ???

– Tui…

– CHO DÙ TUI MUỐN THÔNG CẢM VỚI ANH NHƯNG ANH CỨ TỰ ĐẨY MÌNH RA XA, BẢO TUI PHẢI LÀM SAO CHỨ?

– …

– MỖI NGƯỜI CHỈ CÓ MỘT CUỘC ĐỜI ĐỂ SỐNG, NẾU ANH CỨ SỐNG THAY CHO ANH TRAI THÌ CUỘC ĐỜI ANH ĐỂ CHO AI?

– …

– TỰ MÀ SUY NGHĨ LẤY ĐI! ĐỒ NGỐC!

Vứt cái xô xuống sàn tạo ra một tiếng xoảng kinh hoàng, Linh hậm hực bỏ đi. Cửa sân thượng đóng lại thật mạnh.

Kẹo bạc hà? Ai bảo người ta không thích cay???

[13]

Mùa hè đã đặt những bước chân đầu tiên lên cây phượng nằm ngay sát dãy phòng học mới xây của trường Kha. Hắn chẳng hề chú ý đến điều đó, mãi sáng nay thấy nhỏ Quyên vén tà áo dài trèo lên bàn, thò tay ra cửa sổ ngắt lấy một trong những cái bông đầu mùa, hắn mới chợt ngớ ra. Mấy hôm nay mải lo học các môn thi tốt nghiệp, hắn thấy khờ cả người. Lú lẫn mất rồi.

– Hi mày! – Nhỏ Quyên cười toe toét chào hắn và chìa cho hắn coi cái bông phượng như một đốm lửa rực rỡ trong tay nhỏ.

– Biết thi tốt nghiệp có môn Sử với môn Lý nên mày phởn lắm phải không? – Hắn xì một tiếng. Gì chứ môn Sử là kẻ thù không đội trời chung với hắn, bài nào bài nấy dài dằng dặc, đầy nghẹt chữ, chỉ nhìn thôi cũng đủ hoa mắt chứ nói chi học thuộc. Thế nhưng nhỏ Quyên lại cực kỳ mê môn này, và với mớ kiến thức lịch sử uyên bác của mình, nhỏ trở thành học trò cưng của thầy dạy Sử vốn nổi tiếng khó tính.

– Hehe, lúc nào mà tao chẳng yêu đời! – Mắt nhỏ Quyên lóe lên thật kinh dị – Chứ tao đâu có “Nhớ ai bổi hổi bồi hồi – Như đứng đống lửa như ngồi đống than” mày há?

– Mày… mày nói vậy là ý gì? – Mặt hắn nóng bừng lên, và nếu mà soi gương thì cầm chắc hắn sẽ thấy mặc mình đỏ không thua gì mấy bông hoa phượng đung đưa ngoài cửa sổ.

– Hí hí! – Quyên phe phẩy cây quạt giấy cầm tay, che miệng cười. Ôi trời hình như con nhỏ vừa mọc thêm cái đuôi với đôi cánh màu đen thì phải. – Chứ mấy tuần nay mày không gặp “người ta”, không nhớ thật à?

– Người ta nào? – Hắn giả ngu. Quyên che quạt ngang miệng, cười nham nhở:

– Thằng Linh. Không phải từ cái hôm về nhà nội mày đến giờ, mày với nó không gặp nhau nữa sao? Không nhớ nó hả?

– Đừng có nói tầm bậy!!! – Hắn vung tay loạn xạ, mặt đỏ lên như tương cà. Quyên bò ra cười lăn lộn.

– Ờ tao nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tùm la à nha!

Hắn cứng họng hết cãi được. Dù sao chưa bao giờ hắn cãi với nhỏ Quyên mà thắng hết. Với lại, nhỏ nói cũng đúng thì bảo sao hắn cãi bây giờ. Hắn đúng là thấy nhớ cậu nhóc khó chịu đó. Từ hôm đó đến nay, hắn chưa gặp mặt nhóc Linh. Chuyện học hành đã cuốn lấy hắn. Nhưng mấy đêm thức khuya học bài, nhìn cái thơm để trên cái kệ sách ngay trước mặt, hắn chợt thấy trong lòng một chút nhói lên khó chịu. Là nhớ, có lẽ vậy. Ngoài anh hai, đây là lần đầu tiên hắn thấy nhớ một người nhiều thế. Một cái gì đó cứ ngọ nguậy trong tim hắn. Cái nét mặt lạnh tanh đó. Cái giọng nói ngang phè đó. Hắn chẳng biết từ lúc nào con người bướng bỉnh ấy đã bước vào tim hắn và làm tổ luôn trong đấy. Hắn chịu, không làm gì được. Dù sao thì chuyện tình cảm vốn vượt ngoài khả năng hiểu biết của hắn mà.

– Mày im lặng vầy tức là thừa nhận hả? – Quyên nháy mắt trêu. Hắn tặc lưỡi né tránh ánh nhìn của nhỏ bạn:

– Có gì đâu mà thừa nhận?

– Mày biết rõ hơn tao mà?

Mặt hắn lại được dịp đỏ lên. Hắn mở cặp vờ lục tìm cuốn đề cương toán, nhưng chủ yếu là để che giấu sự lúng túng của mình. Quyên khụt khịt mũi cố nén cười.

– Nam nhi đại trượng phu phải dám đối diện sự thật chứ! Khai thiệt đi, mày thích thằng em tao rồi đúng không?

– Liên… liên quan gì mày? – Khỉ thật, tự dưng hắn mắc chứng nói lắp. Quyên cười cười:

– Mày là thằng bạn thân nhất của tao, nó là đứa em trai duy nhất của tao, vậy mà không liên quan hả?

– …

– Trả lời nhanh lên, thích hay là không? Nên nhớ mày chịu mọi trách nhiệm liên đới với câu trả lời của mày đó nha.

– Ưm… thì… – Hắn thiệt tinh mong muốn sàn nhà dưới chân sẽ thủng một lỗ để hắn chui xuống, à không lọt xuống mới đúng (đang ở trên lầu 2 ^^) – có… hơi hơi…

– Hơi hơi thôi á? – Quyên lại che quạt ngang miệng, đôi mắt gian tà kinh khủng thấu suốt tim hắn.

– À thì… thích một chút!

– Một chút? Cỡ hạt cát không?

– Tao… thì là…

– Sao?

– Tao… th… ưm… – Trông hắn bây giờ y hệt con gà nuốt phải cọng dây thun. Mặt đỏ gay, đầu hết lắc lại gật, còn tay thì vung loạn xạ vì không biết để đâu cho hợp. Mãi hắn mới sắp xếp được từ ngữ trong đầu – Tao thích… ừm… thích nhóc đó… ưm… là vậy đó… – Hắn lí nhí.

– What? Tao nghe không rõ!

– Tao… thích nhóc Linh… – Vẫn lí nhí.

– Không nghe.

– MỆT MÀY QUÁ! TAO THÍCH LINH, ĐƯỢC CHƯA?

Im lặng.

Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.

………….

……

– Waaaaaaaaaaaaa, tự thú trước bình minh nha!

– Trời ơi hotboy dự bị lớp mình đã tìm được người trong mộng.

– Linh nha, đáng ganh tị nha!!!

Hắn mếu máo trước mấy chục cái miệng đang chĩa vào mình. Nhờ ơn nhỏ Quyên mà hắn hét lên trước cả lớp cái câu nói “bất hủ” đó, và bây giờ có bốn cặp mắt long lanh của bốn đứa con gái và một cặp mắt kinh dị của thằng lớp phó kỷ luật được âu yếm ném về phía hắhan.

Chẳng là, lớp hắn có đến năm đứa tên Linh.

Hắn gần như chết đứng giữa lớp.

Quyên thì ứa nước mắt.

Đó là hiệu ứng của việc nhỏ cố nín cười nãy giờ.

– Áhahahahhahaha!!! Hức… ực… hahahahah!!!!

Đã 5 phút trôi qua mà nhỏ Quyên vẫn đang ôm bụng cười rất khí thế, mặc cho những tiếng nấc cụt lại thi thoảng xen vào giữa tràng cười của nhỏ. 4 nhỏ con gái tên Linh cùng hàng chục đứa ham hố khác thì vây lấy hắn.

– Mày nói Linh nhưng mà là Linh nào vậy? – Thằng Tuấn cận nhìn hắn lom lom.

– Ê trừ tui ra đi nha! – Vân Linh, nhỏ con gái với mái tóc dài ngang lưng ngúng nguẩy – Tui theo chủ nghĩa độc thân.

– Ơ… hưm… – hắn lâm vào tình trạng dở khóc dở cười – thiệt ra là… tui đâu có nói Vân Linh.

– Ờ, vậy thì tốt! – Nhỏ Vân Linh phẩy tay rồi đi về chỗ ngồi.

– Vậy cũng đừng hy vọng gì ở tụi này nghe! – Thủy Linh và Hà Linh cùng lên tiếng – Tụi này chỉ có Lee Jun Ki trong tim thôi hà!

Và hai nhỏ kéo nhau đi mất tiêu. Chỉ còn lại Mỹ Linh bà bà, nhỏ này thì dù cho hắn cả núi vàng khuyến mãi thêm đống kim cương châu báu hắn cũng không dám đụng tới. Chỉ nhìn bản thành tích võ thuật cùng với thân hình cao to của nhỏ hắn đã dư biết tương lai mình đen tối cỡ nào rồi. Cho nên hắn thốt ra lời nói mà nghe miệng cứng đơ:

– Hơ… mình… mình cũng không có ý nói Mỹ Linh…

– WHAT?????

Mấy chục cái miệng cùng la lên thảng thốt. Nhỏ Quyên vẫn cười lăn lộn, trong khi cường độ nấc cụt càng lúc càng tăng. Hắn dở khóc dở cười.

– Không phải mấy bạn kia, chẳng lẽ là… – Một đứa lấp lửng.

– Kha, không phải là… ý tao là mày…

– Há há há há há!!!!…. – Tràng cười của nhỏ Quyên xen ngang làm mọi thứ càng thêm náo loạn. Mọi nỗ lực của thằng lớp phó kỷ luật nhằm lập lại trật tự đều vô tác dụng, nếu không muốn nói sự góp mặt của nó càng làm mọi chuyện rối tung lên. Cụ thể là, mọi mũi dùi đều đang chĩa vào nó:

– Linh, mày thấy sao? – Một đứa con gái hớn hở. Hắn thấy lạ vì con nhỏ lại hớn hở với một chuyện như thế này.

– Chẳng sao cả! – Linh cau có – Tụi mày trật tự giùm đi, sắp tới giờ vô học rồi đó.

– Nhưng có người bảo là thích mày, sao mày vẫn tỉnh bơ vậy? – Nhỏ con gái không chịu thua – Còn nói trước cả lớp nữa chứ.

– Nói gì thì kệ người ta, mày làm như trên thế giới này chỉ có mỗi 5 đứa lớp mình tên Linh thôi á!

– Nhưng nếu Linh mà nó thích không phải trong lớp mình thì nó tuyên bố trước lớp làm gì?

– Chuyện đó làm sao tao biết mà hỏi tao? – Bạn lớp phó kỷ luật đã bắt đầu nổi nóng. Nếu không phải lúc ấy tà áo dài giáo viên đã thấp thoáng ngoài hành lang thì chắc cả lớp đã phải gánh cơn thịnh nộ của thằng này chứ chẳng chơi.

Nhưng con nhỏ đã hỏi những câu đáo để đó, trước khi bỏ về chỗ ngồi, dường như chưa cam tâm nên còn quay lại phán một câu:

– Tao không biết thằng Kha thì sao, nhưng cái kiểu đỏ mặt của mày nãy giờ, tao hiểu lầm thì mày cũng đừng trách tao nhá!

Thế mới biết, ngoài nhỏ Quyên ra lớp hắn còn có một tiểu ác quỷ khác nữa.

Có vậy cuộc đời mới bớt tẻ nhạt đi. Chỉ khổ cho những đứa như hắn – và thằng lớp phó kỷ luật thôi.

~~~~~~~~~~~

Tan học, nhỏ Quyên hăm hở đi ra nhà xe. Vẻ mặt phấn khích lộ liễu của nhỏ khiến Kha cảm thấy bất an khủng khiếp. Bao nhiêu năm làm bạn với con nhỏ đáng sợ này cho hắn một kinh nghiệm quý giá: chuyện làm con nhỏ này vui tuyệt đối không phải là một việc bình thường, nếu không muốn nói là sẽ gây ra tai họa gì đó cho một hoặc một số người nào đó.

Linh cảm rằng con người sắp sửa gánh chịu tai ương sẽ không phải là ai khác ngoài mình, Kha gom tập vở vào cặp rồi chạy vội theo nhỏ bạn. Hắn bắt kịp nhỏ khi nhỏ đang dắt xe ra cổng.

– Gì vậy mày? – Quyên tròn mắt ngây thơ.

– Ừm… giờ mày về nhà à? – Hắn gãi đầu, cảm giác bất an càng lúc càng tăng.

– Ờ, không về nhà chứ tao đi đâu? Chiều tao còn đi học vẽ nữa. Với lại… – Quyên ngừng nói quan sát Kha một hồi rồi che miệng cười gian – … tao nóng lòng muốn kể cho thằng em tao nghe về tấm lòng của mày, hô hô!!!

– Trời, mày điên à? – Kha hoảng hốt – Nói với nhóc đó làm gì?

– Mày thích nó, không nói với nó không lẽ tao đi nói với cục đá? – Quyên chớp mắt.

– Nhưng mà…

– Không nhưng nhị gì hết. Mày rãnh thì cứ việc đi theo canh chừng tao đi. Hehe.

Kha lắc đầu khổ sở. Ôi ông trời đã sinh ra hắn sao lại để cho hắn gặp con nhỏ này vậy không biết. Mà con nhỏ lại còn là chị của người hắn lỡ thích nữa chứ.

Rốt cuộc hắn theo nhỏ Quyên về nhà nhỏ. Chả biết để làm gì, hắn đâu có trông chừng nhỏ mọi lúc mọi nơi được. Nhưng hắn thật sự không muốn nhỏ nói cho nhóc Linh biết là hắn thích cậu nhóc. Bởi vì đó chỉ là tình cảm một chiều từ phía hắn, của riêng hắn mà thôi. Nhóc Linh chỉ mới học lớp 8, mới 14 tuổi, chẳng có lý do gì để cậu nhóc phải bận tâm về chuyện tình cảm hết. Và hắn cũng có một niềm tin vững chắc được dán bằng keo Con Voi là nếu biết chuyện này thì cậu dứt khoát sẽ không bao giờ nhìn mặt hắn nữa.

Nhỏ Quyên dựng xe bước vào nhà, hắn thấp thỏm theo sau. Nhóc Linh đang bưng tô cơm ngồi coi ti vi, quay ra nhìn bà chị rồi nhìn qua hắn. Cặp chân mày thanh khẽ nhíu lại thành một cái nhìn khó chịu.

– Anh đến đây làm gì?

Hắn chưa kịp mở miệng thì nhỏ Quyên đã bay tới để cốc đầu nhóc Linh. Nhưng thằng nhóc đã được huấn luyện nhuần nhuyễn nên đã nhanh chóng né qua một bên.

– Mày nói chuyện với bạn tao cái kiểu gì vậy hả?

Bị Quyên nạt mà Linh cứ tỉnh queo không nói gì. Nó đã nhất quyết sẽ không thèm dính dáng gì đến “ông già khó ưa” tên Kha nữa nếu Kha không tỉnh người ra mà tự sống cho bản thân mình. Cho nên lâu lắm không thấy Kha qua nhà chơi, nó cũng cứng đầu không hỏi bà chị lấy một tiếng mặc cho trong lòng khó chịu chết đi được. Hôm rồi nghe bà chị về tắc lưỡi bảo “ông đó” sáng nào mặt mũi trông cũng như cú mèo, nó thấy trong lòng xót xót nhưng mặt thì vẫn tỉnh như ruồi. Không hiểu sao bà chị nhìn mặt nó như vậy lại cười nhỉ?

Kha nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Linh, đoán chắc cậu nhóc vẫn còn bực hắn chuyện hôm lần trước ở nhà nội. Sau hôm đó hắn cũng suy nghĩ rất nhiều. Đúng là hắn không tốt thật ^^ , chỉ vì không muốn quên anh trai mà cứ tìm mọi cách tự dằn vặt chính mình, lúc nào cũng cho rằng vì mình mà anh trai chết. Nhưng vì hắn cứ mãi co cụm trong nỗi đau của riêng mình nên không nhận ra mình đã làm cho những người quan tâm lo lắng cho mình mệt mỏi và khó chịu đến thế nào. Cũng nhờ xô nước của nhóc Linh, tuy lạnh thiệt nhưng có hiệu quả ^”^.

– Ừm, Linh nè… – Hắn đến đứng trước mặt cậu nhóc, gãi gãi đầu trong khi mặt mày cứ thế mà đỏ lựng lên – Chuyện hôm bữa ở nhà nội tui á, tui… tui xin lỗi.

– Ai có dư lỗi đâu mà cho anh xin? – Linh quay mặt đi hướng khác. Hắn dở cười dở khóc.

– Tui biết tui sai thiệt mà >”< .

– Ừ, biết sai thì tự đi mà sửa sai, báo cáo với tui làm gì? – Linh lạnh lùng đứng dậy. Thực chất nó đang rất cố gắng kiềm nén một nụ cười an tâm. Nó tin rằng cái mặt thành thật ngô ngố của Kha diễn tả cho một sự biết lỗi thật sự. Nhưng mà nó lại không thích trưng nụ cười của mình cho Kha thấy. Thành ra nó cứ mím mím môi, chuẩn bị chuồn xuống bếp bới thêm cơm.

– Linh, mày chờ chút! – Nhỏ Quyên lao tới nắm cổ áo Linh kéo lại – Tao có chuyện hệ trọng muốn nói với mà…

– Quyên! – Kha phóng đến đưa tay bịt miệng Quyên, và liền đó chó nhà hàng xóm đua nhau sủa trước tiếng hét của hắn – Áaaaaaaaaaaaa! ĐAU! SAO MÀY CẮN TAO?

Hắn vẩy vẩy ngón tay còn in nguyên dấu răng của nhỏ bạn thân. Con nhỏ này sao răng bén quá, hic hic.

– Đừng có cản trở người thi hành công vụ chứ mày! – Quyên lườm hắn cười nham nhở. Thiệt là thảm cho hắn.

– Tao không muốn mày nói mà Quyên!!!

– Sao lại không nói? – Quyên nghiêm mặt – Không lẽ những lời đó của mày chỉ là đùa cợt sao?

– Tất nhiên là tao nói thật! – Hắn vọt miệng, mặt đỏ bừng – Nhưng tao không hề có ý nói với… với…

Hắn nhìn nhóc Linh. Trông cậu nhóc có vẻ như hết sức bực mình.

– Chị hai! – Linh vùng ra khỏi tay Quyên đang túm chặt cổ áo nó – Đau em! Nói gì nói lẹ đi cho em đi bới cơm nữa.

– Là vầy! – Không đếm xỉa gì tới gương mặt tội nghiệp của Kha, Quyên khoái chí bắt đầu câu chuyện – Sáng nay ở trong lớp, thằng Kha đã làm một việc gây sốc.

– Quyên ơi là Quyên ~~ !!! – Kha chỉ biết than trời trong khi nhóc Linh nhìn hắn dò xét theo kiểu “Anh lại gây ra chuyện gì nữa rồi???”.

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu