Posted on February 17, 2015

bạch đầy xác thịt của cái bụng bự của ông Phú đập vào bụng cô. Thu Hương cố tránh không dám nhìn vào khuôn mặt thoả thuê đầy vẻ dâm đãng của ông xếp, đầu óc cô giằng xé với những mâu thuẫn, cô vừa không dám làm gì quá đáng với ông xếp của cô vừa cảm thấy không muôn chấp nhận sự thật là cô đang làm tình với một người đàn ông ngoài chồng mình. Cô như muốn rên lên: trời ơi, anh Trung, em đã có lỗi với anh rồi. Trong khi Thu Hương đang bối rối giằng xé với những suy nghĩ như vậy thì ông Phú thoả thuê tận hưởng cơ thể đàn bà nõn nà của cô. Có lẽ ông Phú đã ham muốn cô lâu rồi nhưng nay mới có dịp thoả mãn ham muốn của mình, ông làm tình một cách cực kỳ hưng phấn. Sự mạnh mẽ của ông khiến chiếc giường sang trọng vững chắc của khách sạn phải rung lên, hơi thở ông phì phò dồn dập, mặt ông đỏ bừng vì khoái cảm. Bất chấp sự chống cự mang tính chất hình thức theo lương tâm của một người vợ đức hạnh hơn là thực tế quyết liệt chống cự, ông Phú chơi Thu Hương càng lúc càng nhanh hơn mạnh hơn với tiếng gừ gừ khoái trá. Bị đẩy dịch lên dần theo nhịp du lên du xuống khi ông Phú chơi, đầu Thu Hương cụng cả vào đầu giường. Thu Hương thấy dương vật ông xếp cô phồng to hết cỡ trong âm đạo cô. Cùng với một tiếng kêu ậm ự trong cổ họng của ông ta và một cú thúc sâu lút, cô cảm nhận được từ đầu dương vật ông xếp cô một tia chất lỏng ấm ấm phọt thẳng tưng vào tận đáy âm đạo cô…và nó cứ phọt ra liên tục theo nhịp giật giật của cái dương vật đó.. Vừa xuất tinh ông Phú vừa nhìn thẳng vào mắt Thu Hương đầy vẻ hả hê, cuối cùng ông ta cũng đạt được điều ông ta mong ước …giật giật phải đến hơn chục cái, dương vật ông Phú mới thôi phọt tinh trùng và bắt đầu mềm xuống xìu xuống. Ông ta vừa cười vừa nằm phủ xuống người Thu Hương trìu mến thì thào vào tai của cô:
– Tuyệt vời quá … cám ơn Hương nhé.

Cô đẩy ông Phú lăn xuống một bên rồi vùng dậy. Cô không biết phải nói gì trong lúc này nữa. Cô vội nhảy xuống giường nhặt quần áo dưới sàn lên để mặc lại. Lúc cô đứng mặc lại quần áo, tinh trùng trào từ trong người cô ra chạy dọc theo làn da trắng muốt của đùi cô. Ông Phú dán mắt vào nhìn có vẻ thích thú khiến cô càng xấu hổ hơn. Nằm trên giường ông Phú tỏ ra quan tâm an ủi động viên cô, nhưng quá xấu hổ Thu Hương không nói một lời, mặc quần áo xong là cô cúi gằm mặt chạy vội về phòng mình.

Về đến phòng khách sạn của mình, Thu Hương vội vào buồng tắm bật vòi tắm kỳ cọ thật sạch. Cô không muốn tin vào cái cảm giác nhớp nháp nơi âm đạo của mình. Cứ nghĩ đến việc cô vừa để cho một người đàn ông không phải là chồng mình giao hợp với mình mà nước mắt cô lại trào ra vì hối hận.

Tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn đồng hồ đã 10 giờ. Cô chợt nhớ là trước khi đi đã hứa gọi điện về cho chồng và con. Thu Hương vội nhấc phone gọi về nhà. Trong khi nói chuyện với chồng, cô phải cố lắm mới tỏ ra bình thường được, đầu óc cô không thể gạt bỏ được những gì vừa diễn ra trước đó giữa cô và ông xếp của cô. Miệng cô nói những lời yêu thương với chồng mà con tim cô nhói đau. Nếu mà chồng cô biết được cô vừa dạng chân ra cho một người đàn ông khác làm tình thoả thuê rồi xuất tinh ào ạt vào người cô thì chắc cô chết vì xấu hổ mất. Sau khi nói chuyện với chồng và nựng con mấy câu xong, Thu Hương bỏ phone xuống và tắt đèn đi ngủ. Cô cứ nằm trằn trọc suy nghĩ mãi về những gì vừa diễn ra. Càng nghĩ cô càng cảm thấy bối rối khó xử. Cô hiểu là để xảy ra chuyện vừa rồi là cô đã cực kỳ có lỗi với chồng, nhưng nếu cô không chiều ông Phú thì rất có thể .ông ta sẽ tức giận mà đuổi việc cô. Cô không thể để mất công việc hiện nay của cô nhưng chẳng nhẽ một người phụ nữ đoan trang từ trước đến nay cực kỳ phản đối chuyện ngoại tình như cô lại có thể chấp nhận cho ông xếp của cô làm cái chuyện thiêng liêng mà chỉ dành cho người chồng yêu quí của cô… Cô cứ suy nghĩ mãi không biết phải làm thế nào cho phải… mãi đến hai ba giờ sáng cô mới chợp mắt được.

Sáng hôm sau, lúc xuống ăn sáng ở phòng ăn ở khách sạn gặp ông Phú, Thu Hương chỉ lí nhí chào mà không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta. Ông Phú thì vẫn tự nhiên cười nói như không. Lúc ngồi cùng ăn ông ta không hề đá động gì chuyện hôm qua cả mà chỉ ân cần hỏi cô có ngủ được không, có mệt lắm không… Ông Phú hỏi những câu thăm hỏi sức khỏe rất bình thường như mọi khi, nhưng Thu Hương thì lại cảm thấy như ý ông muốn hỏi sau chuyện ân ái hôm qua cô có mệt không, má cô tự nhiên hồng lên vì xấu hổ. Suốt bữa sáng, hầu như Thu Hương chỉ cúi mặt ngồi ăn và dạ vâng những câu hỏi han của ông xếp. Lúc ăn xong đứng lên, ông Phú nói với cô:
– Anh biết em đang suy nghĩ nhiều về chuyện tối qua…bây giờ chúng ta đi làm việc đã, chiều anh em mình sẽ ngồi nói chuyện thẳng thắn với nhau, em có đồng ý không?

Khẽ gạt mái tóc sang bên, Thu Hương khẽ gật đầu. Suốt sáng hôm đó họ đi làm việc với đối tác. Đến tận 3 giờ chiều công việc mới xong. Chia tay với đối tác xong. Ông Phú quay sang bo cô lên xe đi với ông. Đến một quán cafe yên tĩnh, ông ta đưa Thu Hương lên tầng 2 của quán. Vào giờ này, trên tầng 2 của quán cafe không có một ai khác ngoài họ. Gọi mỗi người một ly cafe xong, đợi người phục vụ đi xuống gác, ông Phú đi thẳng vào vấn đề với Thu Hương. Ông phân tích rất dài là chuyện này vô hại, cả hai bên cùng vui vẻ, không ảnh hưởng gì đến hạnh phúc gia đình nếu chồng cô không biết và anh ta cũng không thể biết được nếu như Thu Hương không thú nhận. Hơn nữa nếu Thu Hương chấp thuận thì cô sẽ rất có lợi, ngoài chuyện tăng lương, trước mắt ông Phú sẽ đưa cho cô ngay một khoản tiền lớn để cô đổi xe máy như mơ ước của cô. Ông cũng nói thẳng là nếu cô không đồng ý thì ông đành phải cho cô thôi việc. Thu Hương ngồi im lặng hồi lâu nghe ông Phú nói. Cô không biết phải trả lời như thế nào? thực tình thì cô cũng không phản đối hoàn toàn những gì ông Phú nói, đêm qua cô đã suy nghĩ mãi rồi, cô không dám nghĩ đến việc bị đuổi việc, nhưng cô cũng không thể mở miệng trả lời là cô chấp nhận ân ái với ông ta được. Thực ra ông Phú cũng là một người tốt trên nhiều phương diện, chỉ có điều ông ta có nhu cầu về khoản đó, hơn nữa ông lại ở vị trí thuận lợi để có thể thoả mãn cái ham muốn đàn ông của mình. Điều này thì cũng không có gì là trái tự nhiên có. Như hiểu được sự khó xử của cô, ông Phú bảo cô không cần phải trả lời ngay là đồng ý hay không đồng ý mà cứ im lặng là đủ rồi. Sau đó họ về khách sạn. Ông Phú bảo anh lái xe cứ về nhà họ hàng ở Hải Phòng, để xe cho ông tự lái, đến chiều mai thì đến khách sạn để về Hà nội. Đợi anh lái xe đi rồi, ông ta quay sang bảo Thu Hương sắp xếp hành lý trả phòng khách sạn để đi Đồ Sơn với ông. Thu Hương ngơ ngác:
– Em tưởng chúng ta ký xong hợp đồng rồi cơ mà.
Ông Phú cười bảo cô:
– Anh là giám đốc của em phải không? thế thì anh bảo em đi xuống đó có việc với anh thì em cứ đi. Anh đảm bảo an toàn tuyệt đối cho em.

P2

Thu Hương hơi ngờ ngợ chuyện xuống Đồ Sơn này có vấn đề nhưng cô ngậm ngùi gật đầu chứ không hỏi gì thêm. Họ lên đường đi Đồ Sơn. Chỉ chưa đầy một tiếng là họ đã xuống đến nơi. Mặc dù mới vào đầu hè, nhưng bãi biển đã bắt đầu có khách đến nghỉ. Xe chạy dọc theo con phố song song với bờ biển. Luồng gió biển mát rượi, hơi mặn mặn mùi muối khiến Thu Hương thấy đầu óc sảng khoái tỉnh táo hẳn lên. Thu Hương thích biển lắm nhưng đã mấy năm nay rồi gia đình cô không có điều kiện để đi nghỉ mát ở biển. Ông Phú cho xe tấp vào một khách sạn tư nhân rất đẹp. Rất tự nhiên, ông Phú lấy một phòng đôi trên gác cho hai người như một cặp vợ chồng vậy. Tuy không nói ra, nhưng cô đã có quyết định ngầm trong lòng khi đồng ý đi Đồ Sơn với ông xếp. Cô cảm thấy mình là người vợ đốn mạt, lòng cô đau nhói vì cảm giác tội lỗi nhưng cô vẫn im lặng ngoãn ngoãn theo ông Phú xách hành lý lên gác. Căn phòng không rộng lắm nhưng khá đẹp, giường ngủ trải ga trắng muốt ngay dưới chiếc cửa sổ rộng nhìn thẳng ra bãi biển xanh ngắt. Sắp xếp đồ đạc xong, Thu Hương thèm được tắm một cái cho sạch sẽ sau cả một ngày làm việc. Cô đang định lấy quần áo để tắm thì ông Phú lại vào buồng tắm tắm trước, nên cô ngồi xuống giường đợi….Ông Phú đang có vẻ rất vui, vừa tắm hoa sen ỳ oạp, ông vừa ngêu ngao hát rất buồn cười…Tắm xong, trong bộ quần sóc áo phông, ông Phú đi ra phòng và bỏ cô có muốn tắm thì tắm còn ông xuống dưới nhà uống cốc bia cho đỡ khát…..Thu Hương vào buồng tắm….tia nước lạnh khiến cô cảm thấy sảng khoái hẳn…..Thu Hương đứng hơi dựa lưng vào tường, để cho nước lạnh xối dọc theo người, hai tay cô tỷ mẩn chậm rải xoa khắp người….. Cô say sưa tắm rất lâu cho đến khi cô chợt liếc vào gương thấy ông Phú đứng ngoài đang say sưa ngắm nhìn cô qua cánh cửa buồng tắm hé mở. Giật mình Thu Hương vội vã lấy chiếc khăn tắm quấn tạm vào người. Ông Phú bước hẳn vào buồng tắm, mỉm cười nói với cô:
– Người em đẹp lắm Hương à, có gì mà phi xấu hổ, thực sự anh chưa thấy một người phụ nữ nào có

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Anh sex vú to lồn bự đẹp nhất thế giới , Uống nước dâm thủy có sao không? , Sục cu lấy sữa , Xec viet nam , Xem lồn trẻ con

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu