Posted on March 13, 2015

người quay vào câu chuyện:
_ Hôm nay mình nằm vầy ngủ luôn nha ?
_ Yến: Không được đâu, sẽ lạnh cóng mất, chưa gì mà chân tay đã tê cóng rồi nè.
_ Khang: để anh xuống dưới lấy mấy chiếc chăn lên nha.
_ Hé hé, được đó anh Khang, nằm đây ngủ thì còn gì bằng nữa chứ, anh Hùng quả là cao kiến đó nha.
Khang nhanh chân tiến thẳng xuống nhà không nói thêm gì nữa, lát sau quay lên trong tay là 2 chiếc chăn thật dày, có lẽ phải lê lếch lắm mới có thể đem được đến đây, mỉm cười cho sự khổ sở của Khang tôi lên tiếng như xót xa:
_ Tội nghiệp ghê, ai biểu già rồi mà còn ham vui chi.
_ Nè nè cô, tôi già tuổi nhưng mà tâm hồn vẫn còn trẻ cơ mà. He… he…

Cả đêm bên nhau, mỗi con người chạy theo ý nghĩ của riêng mình, cảm nhận mọi thứ theo cảm xúc của riêng mình, nhưng một điều chắc chắn cả 4 con người đều có chung một niềm hạnh phúc của sự xum họp hôm nay. Cái lạnh của Đà Lạt quả là làm người ta rét mút đến tận xương tủy, nếu không phải là đang nằm giữa và được ôm người đàn ông mình yêu thương thế này thì có lẽ sẽ chẳng gì có thể xua đi được sự giá rét, tạm nhắm mắt khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ, tôi mơ màng về một tuyệt tác cho khoảng trời của tương lai, hi vọng rằng giữa hai người họ sẽ có được một kết cục đẹp như 3 chúng tôi từng mong ước, còn tôi và Hùng sẽ đi được đến đâu còn chờ vào chữ duyên của tạo hóa. Mỉm cười lần cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ tôi cảm thấy lòng lân lân bao nỗi niềm khó tả…

Mở mắt khi trời vừa chạm sáng, lướt mắt xem mọi thứ diễn ra xung quanh mình, tôi bắt gặp hơi sương đang phủ kín bầu trời và những hạt sương tý tách đọng lại trên cành lá xung quanh, mọi người vẫn ngon giấc, có lẽ họ đã quá mệt vì chuyến đi dài, còn Hùng có lẽ cũng không kém phần mệt mỏi, tôi nhẹ nhàng đặt chân xuống để chuẩn bị bữa sáng cho mọi người sau khi thức giấc.

Bàn chân vừa chạm đất tôi nghe như lạnh giá truyền tải khắp mọi ngõ ngách trong cơ thể, đúng là rất lạnh, một cái lạnh thấu cả da thịt, do dự trong chốc lát cuối cùng cũng quyết đình sẽ dậy, tôi nhanh chân thả mình vào cái lạnh và dợm bước xuống dưới nhà, không gian trong nhà ấm cúm hơn rất nhiều, đồng hồ đã điểm hơn 6h, người phụ nữ ấy đã dậy tự bao giờ, đang sắp sếp mọi thứ mà hôm qua chúng tôi đã bày biện. Chị để em phụ chị nha
_ Không cần đâu, sao em dậy sớm vậy, không ngủ thêm lát nữa cho khỏe.
_ Dạ, em dậy chuẩn bị bữa sáng, nhà mình còn gì không chị nhỉ ?
_ Em muốn nấu gì để chị đi mua đồ cho, chứ trong tủ chắc cũng không còn nhiều.
_ Dạ, thôi em thấy ngoài đầu ngõ mình có bán quá chừng để em đi cho.
_ Trời rất lạnh, em không quen sẽ không chịu nổi đâu, em ghi ra giấy đi để đó chị đi nhanh lắm, àh mà tối qua giờ ai gọi điện mà chị nghe dt reo quá chừng em xem coi.
_ Trên tay chị là hai chiếc điện thoại, một của Hùng và một của Khang, hai cái ông này lơ đễnh đến nỗi bỏ ngang chú dế lăn lóc, chắc là tối qua say quá nên mới vậy, nghĩ vậy tôi đưa tay nhận lấy chúng từ tay chị: Em cảm ơn, thôi để em ghi đầy đủ phiền chị mua giúp em nha.
Chị đã đi, 3 người họ chắc vẫn còn ngủ, óc tò mò tôi tra tay cầm chiếc điện thoại của Khang, bấm mở khóa xem có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ và có cuộc nào ở nhà gọi không, nhưng không có, tức là của Hùng, có đến gần 10 cuộc gọi nhỡ, và một vài tin nhắn, số điện thoại không lưu, định thần sẽ đặt nó xuống và không tìm hiểu xem là ai đã nhắn tin những ngay khi đó lại có cuộc gọi đến, lại là số điện thoại trong danh sách báo nhỡ, có lẽ người này có chuyện rất quan trọng cần gặp Hùng vì vậy mới kiên trì như vậy, nghĩ là vậy tôi bấm nút nghe xem có giải quyết được vấn đề gì không.
_ Alo… Alo đầu dây bên kia lặng thinh, hồi lâu mới có tiếng đáp trả
_ Chị là ai, sao lại cầm điện thoại anh Hùng.
_ Ah tôi là bạn anh ấy, chị có việc gì gấp cần tìm anh Hùng không để tôi gọi anh ấy, còn không thì khoảng 1h nữa chị gọi lại nha. Trả lời đầu dây bên kia xong tôi mới ngờ ngợ giọng nói này khá quen thuộc, lúc tôi phát hiện ra thì người phụ nữ ấy cũng đã lên tiếng cho tôi đáp án chính xác.
_Chị Lý hả, em là Hiền đây, vậy mà nãy giờ em tưởng ai chứ.
_ Ừa là Hiền àh, Hiền kiếm anh Hùng có gì quan trọng không ?, anh ấy vẫn đang ngủ, có gì lát Lý nhắn lại với anh ấy cho nha.
_ Dạ không cần đâu để lát em gọi lại được rồi, ah mà chị cầm điện thoại anh ấy từ lúc nào vậy, vậy là những tin nhắn em nhắn có lẽ chị đã đọc rồi, chị đừng hiểu lầm nha, anh ấy vẫn yêu chị nhất.

Kết thúc cuộc gọi, tai vẫn còn văng vẳng tiếng nói của Hiền về những tin nhắn, có lẽ cô ta cố tình nói để tôi xem chúng, có khi đọc xong lại vướng vào cái bẫy do cô ta giăng ra, nghĩ là vậy cố gắng không nhìn đến chúng, tôi bỏ nó lại và bước nhanh xuống bếp như chốn chạy và đưa nó vào quên lãng.
Ngồi suy tư nơi góc bếp, chỉ một thoáng sau chị đã mua đồ về, tôi nhanh chóng nấu bữa ăn và hoàn tất trong 30’, họ vẫn chưa dậy, khoảng thời gian trống trải một mình tôi lại nghĩ đến chiếc điện thoại của Hùng, và giờ đây sự tò mò đã đẩy cao cực độ, tôi không thể buộc mình dừng lại được nữa, mở từng tin một, có đến 5 tin trong đó 4 tin là của Hiền. Tim đánh trống liên hồi và uất nghẹn dần theo từng lời nói, vậy là anh và Hiền vẫn bên nhau không gì thay đổi, họ vẫn quan hệ bình thường từ đó đến nay, Hiền nhắn nhủ gặp anh chỗ cũ, và cái đêm anh đi không về ấy là đi cùng cô, 4 tin nhắn cho tôi biết được những sự thật trêu người ấy, trong tìm thức suy tư bấn loạn tôi đã nhen nhóm ý nghĩ anh không bao giờ ép buộc tôi khi tôi không muốn, không phải là vì anh cao thượng mà là vì anh đã có Hiền, một vài ý nghĩ đen tối cứ dần dà đi sâu vào bộ não khiến tôi như muốn phát điên lên, quăng chiếc điện thoại lên bàn với tin nhắn mở sẵn để anh biết rằng tôi đã xem nó.

Tiến dần ra cửa khi trên người chỉ mỗi bộ quần áo phong phanh không một phụ trang kèm theo, tôi tiến dần ra phố và đi thẳng đến ngôi thánh đường ngay đầu phố, xung quanh tôi là những bông hoa trầm ổi dày đặc, nó cũng là hoa, cũng mang danh là loài hoa nhưng lại le lói bên vệ đường và đượcliệt vào những loài hoa dại, nó không có được diễm phúc như những loại hoa kiêu sa được mọi người chiêm ngưỡng và ngước nhìn mỗi khi lướt qua, nhưng ít ai biết được nó mang một hương thơm vô cùng quyến rủ và sắc hoa nhè nhẹ đẹp mắt nếu chịu để ý sâu và hơn hết nó dẻo dai rắn rỏi trước mọi thời tiết khắc nghiệt, là vậy cũng giống như loài người, sự phân cấp giàu nghèo và quyền lực kéo con người thành những tầng lớp khác nhau, đâu đó trong tìm thức le lói một sự so sánh vô thường.

Dừng chân nơi một tảng đá cao cao, xung quanh là đồi thông tuyệt đẹp, ngồi nơi đây có thể chiêm ngưỡng mọi thứ xung quanh và có thể nhìn thấy được căn nhà của Khang ngay tầm mắt. Tôi đã lặng lẽ nơi đó khá lâu, có lẽ mọi người đang đi tìm mình, giờ đây mới cảm nhận thấy cái lạnh xâu xé tâm can, nó biến chân tay tôi thành những tảng băng di động, khung cảnh thanh bình này làm cho người ta thấy dễ chịu hơn hẳn, không đồng hồ, không điện thoại, tôi không biết mình đã ra ngoài bao lâu, thoang trong suy tư tôi thấy bóng đáng Hùng ngay bên dưới lề đường, mắt Hùng đang dõi theo mọi con đường như tìm kiếm và rồi như một phản xạ tự nhiên anh cũng thấy tôi, đảo mắt sang nơi khác như không thèm để ý đến anh tôi lặng thinh nhưng trong tim đang đập liên hồi cho đến tận khi Hùng ngồi ngay bên cạnh, tôi vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được bản thân trước cảm xúc tức giận đang dâng cao trong lòng.
_ Anh cũng im lặng, sự im lặng của hối lỗi chăng ?, nghĩ là vậy tôi dịu dần xuống và lên tiềng hỏi anh như khơi mào cho câu chuyện được chính thức bắt đầu: Anh dậy rồi àh, đã ăn sáng chưa ?
_ Anh ăn rồi, sao em dậy sớm vậy, em đang giận anh sao ?
_ Vẫn là câu nói cũ, đặt anh vào em anh có giận không, rồi hãy tiếp tục hỏi.
_Nắm lấy bàn tay lạnh cóng do khí trời, anh đưa lên thổi những làn hơi nóng bỏng vào nó như xoa dịu phần nào sự lạnh giá trong tim tôi: Anh không biết phải nói thế nào để em hiểu nhưng em phải tin anh, tình yêu anh dành cho em là hoàn toàn chân thật.
_ Vậy cái mà anh dành cho Hiền là gì ?, chẳng lẽ hai người chỉ đến với nhau bằng tình dục sao ?, Chẳng lẽ Hiền lại chấp nhận một người đàn ông lúc nào cũng yêu một người phụ nữ khác sao ? Vẫn là giọng nói điềm đạm tôi từ tốn từng lời một.
_ Hiền chấp nhận, anh cũng đã nói với Hiền anh yêu em, đúng như em đã nói, giữa anh và Hiền chỉ có tình dục mà không hề có tình yêu, sự thỏa mãn tình dục mà anh mang đến cho Hiền và Hiền mang đến cho anh là thật, anh không chối cãi điều đó.
_ Hung đang ở trước mặt tôi cho tôi một đáp án quá ư là khó hiểu, với quan niệm của bản thân tôi tình dục chỉ thực sự phát huy hết tác dụng khi tình yêu đi cùng nhưng với hai người họ, làm sao có

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Xem lồn to nhất thế giới , Âm hộ đã ẩm ướt nhiều nước , Truyện sex mẹ và chị thi nhau hành hạ tôi , Ngoại tình với con dâu khi con trai đi làm , Cách đút cu vào lồn bạn gái

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu