Posted on March 13, 2015

quay lại: Ủa, sao em phân biệt chủng tộc vậy ta, Vương thì được em đưa về, còn anh thì sao không được nhỉ.
_ Tôi cười cho cái cách phân bì trẻ con của Hùng, và nhân ra một điều khi yêu người ta hay biến thành trẻ con như thế: Mệt anh quá, có nhiêu đó cũng ý kiến nữa, được rồi để em đưa anh ra cửa.
_ Mà phải cho ôm, rồi hôn nữa mới được nha, không là anh không chịu đâu đó.
_ Vậy thôi, miễn bàn, anh tự về đi he. Tôi nhanh chân bước vào trong bỏ lại Hùng nơi đó, quay lưng lại để nhìn xem thái độ anh thế nào, nhưng rất bình thường, anh đang tươi cười cùng bé Hải.

Sau nửa tháng tôi đã có thể trở lại quán làm việc, Hùng hẹn sẽ đến đón tôi vào 8h sáng. Hôm nay là chủ nhật nên anh Quang ở nhà, trong thời gian chờ đợi Hùng đến anh Quang thỏ thẻ:
_ Bé nè, anh rất mừng vì thấy bé trở lại như lúc trước, nếu mẹ mà biết bé như vầy chắc mẹ sẽ mừng lắm.
_ Em đã làm mẹ và mọi người phải lo lắng rất nhiều, em không muốn vậy đâu, nhưng em không làm chủ được cảm giác của mình, khi Hiếu đi em thật sự thấy rất đau khổ.
_ Còn Vương, em không đau khổ chút nào về Vương sao.
_ Nếu nói không thì không đúng, buồn chứ anh nhưng nếu đem so sánh với nỗi đau khi Hiếu đi thì thật là chẳng đáng chút nào.
_ Tình cảm của em, anh không muốn xen vào, nhưng theo anh, nếu đem Vương và Hiếu ra so sánh thì có lẽ Vương hơn Hiếu rất nhiều.
_ Ủa, sao em thấy anh cứ nhắc đến Vương hoài vậy, hai người họ giờ với em đã là quá khứ rồi anh ah, em không muốn nói đến họ nữa, mình nói chuyện khác nha anh.
_ Anh cười hiền, một cụ cười như tháo bỏ những ghánh nặng, ừa được rồi mà cho anh hỏi nè, anh thấy hình như em rất có cảm tình với Hùng phải không ?
_ Dạ phải, em không biết giữa em với Hùng sẽ đi được đến đâu, em vẫn chưa thể xác định em có thật sự yêu Hùng không, nhưng anh yên tâm, Lý của hôm nay sẽ không đau khổ vì bất kì ai nữa đâu.
_ Nói thì dễ lắm, anh biết là giờ em rất cứng cỏi, nhưng bất cứ sự thất bại nào cũng mang đến nhiều đau khổ hết bé.
_ Nếu em nói với anh, những gỉ đau khổ nhất em cũng đã nếm trải, khi Hiếu ra đi. Em dường như mất hết tất cả. Sự kiêu ngạo, sự tư tin, lòng tự trọng, tương lai và ngay cả điều cơ bản nhất đó là sự sinh tồn, em cũng đã từng nghĩ đến mình sẽ bỏ nó đi. Còn ai có thể lấy đi nhiều thứ của em đến vậy chứ, cái gì người ta đã trải qua một lần thì những lần sau sẽ chẳng đáng gì nữa đâu anh.
_Trong giây lát tư lự, anh Quang mới nói: Từ khi con nhỏ anh đã rất thích cách sống của bé. Bé luôn biết thích ứng ngay khi vấn đề xảy ra, luôn biết hòa mình vào cục diện và rất bình tỉnh, ba mẹ hay nói rằng bé chủ quan trong cách sống, vì vậy dẽ dẫn đến những mất mát sai lầm nhưng anh lại thấy khác, anh thấy bé rất bản lĩnh. Nói với bé những điều này để bé hiểu rằng, anh đã thất vọng về bé đến chừng nào khi bé vì chuyện của Hiếu mà bỏ đi tất cả. Suốt khoảng thời gian đó anh không hề về nhà, không hề hỏi thăm đến bé không phải vì anh không quan tâm em gái mình, anh rất thương nừa là đằng khác nhưng anh không muốn nhìn thấy sự thất bại của bé.
_ Từng lời anh nói cứ khiến tôi nghẹn dần nghẹn dần cho đến khi tôi nghe cay cay nơi khóe mắt, nước mắt đã có dấu hiệu tuôn trào, đây không phải là lần đầu tiên anh Quang và tôi nói chuyện về vấn đề cuộc sống nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên anh nói với tôi về Hiếu sau bao nhiêu chuyện xảy ra.
_ Anh Quang nè, em của hôm nay đã không giồng như hôm qua nữa, em sẽ suy nghĩ thất kỹ trước khi làm bất cứ điều gì, vì vậy anh đừng lo lắng cho em, còn chuyện em và Hùng em sẽ không vội vàng đâu anh.
_ Ừa, thấy em được như hôm nay rất mừng, mong là cô em bé nhỏ của anh không còn phải vất vả vì tình nữa.
_ Hì, anh này cứ nói xui xẻo hông àh, ủa mà hôm nay anh không chở em yêu đi chơi hả.
_ Ừa, anh chờ Hùng qua đón em rồi đi luôn.
_ Dạ vậy cũng được.

_ Ngồi ôn lại đôi chút chuyện thời thơ trẻ nữa, đúng 8h Hùng có mặt, sau phần chào hỏi tôi bước ra xe trước nhường chỗ cho hai người họ trò chuyện, không quá lâu Hùng đã ra với vẻ mặt mang chút gì đó tư lự, có lẽ anh Quang đã nói gì đó.
_ Ngồi sau xe Hùng tôi nghe lòng ấm áp, ôm anh thật chặt như gủi đến anh tình cảm đang lé lói trong tâm hồn, Hùng cũng siết chặt tay tôi đáp trả lại.

Xe bon bon trên đoạn đường khá xa Hùng mới lên tiếng:
_ Chân em hết hẳn chưa ?
_ Dạ rồi, giờ chạy đua với anh còn được nữa đó.
_ He… he… hôm nay hùng hồn ghê chưa, phải chi cái hôm mới bị mà thế này đã đỡ.
_ Nè, đề nghị đồng chí không được nhắc chuyện cũ nữa, nếu không tự nhiên thấy mình đo đất giờ.
_ Đừng tưởng ngồi phía sau là có lợi thế nha.
_ Thử đi sẽ biết liền ah.
_ He… he. he… Những tràng cười vang lên xóa tan đi khí trời oi bức của những ngày nắng nóng. Đến cửa nha, mọi người mừng rỡ khi thấy tôi đã trở lại, nhất là bé Liên và Thoa đon đả hơn hẳn, hỏi thăm đủ điều khiến tôi không tài nào trả lời kịp. Sau thủ tục chào hỏi cô chú tôi tiến thẳng lên phòng, chị Yến không có nhà, căn phòng ngăn nắp hẳn, một lọ hồng đặt ngay trên bàn khiến tôi thích thú vô cùng, lướt nhẹ qua những cánh hồng mỏng manh, tôi dịnh quay ra hỏi xem ai đã đặt nó vào đây thì chạm ngay Hùng.
_ Ủa anh, anh lên đây làm gì.
_ Chỉ tay vào lọ hoa anh hỏi: Em có thích không ?
_ Thích chứ, trong các loại hoa em thích nhất là Phong lan, sau đó là Hoa hồng và Lưu li. Là anh đặt nó ở đây hả.
_ Chứ còn ai vào đây nữa, hôm trước anh đọc tin nhắn mà em đưa, anh nghĩ ngay đến phải làm cho em bất ngờ.

Tiến đến gần anh, không biết phải làm gì để nói hết sự xúc động đang dâng cao trong lòng, tôi chỉ có thể ôm anh trong vòng tay nhỏ bé, tựa đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, không một lời nói nào cho không gian lúc này, hai trái tim đang dâng cao cảm xúc, anh như lần mò tìm kiếm bờ môi của người phụ nữ đang ôm mình, không để anh phải chờ đợi lâu cũng như không để sự khao khát của mình dâng cao thêm nữa, tôi ngước lên đồng tình để tìm kiếm cảm giác ngọt ngào hôm nào, vẫn là nó, nụ hôn ấm áp và đầy thách thức. Đảo lộn, kích thích cuối cùng nó cũng kết thúc trước sự đê mê vẫn còn đó. Rời khòi nụ hôn, tôi đối mặt nhìn thẳng vào anh chỉ để nói: Em cảm ơn anh.
_ Sao lại cảm ơn anh
_ Không biết nữa, em chỉ biết là mình muốn cảm ơn anh thôi ah. hiihi
_ Thôi nào, em nghỉ ngơi đi anh xuống đi công việc với bố, để bố chờ.
_ Ah anh… , từ nãy giờ em không thấy Hiền.
_ Chuyện này tối về anh nói em nghe được không?
_ Dạ được. Hùng đã khuất bóng sau hành lang, tiếng bước chân xa dần đến khi mật hẳn, bước hẳn ra ban công, ngắm nhìn những cánh hồng còn sót lại sau những ngày thiếu nước, chợt thấy chạnh lòng vì sự héo tàn của chúng.

Thoáng chút chạnh lòng, nhanh tay cầm lấy chiếc kéo tỉ bớt những cành lá đã úa tàn tránh lây lan sang những cành khác, chăm chú và đam mê, tôi cứ như là một người thợ lành nghề, trong chốc lát tôi thấy bóng bé Thoa từ từ xuất hiện, và nhảy phốc lên bậc than cuối cùng cũng vừa lúc nó lên tiếng.
_ Chị có cần em giúp không ?
_ Thôi đi cô, lâu nay không thèm tưới gì cho nó để nó tàn hết trơn rồi, còn giả bộ làm người tốt nữa.
_ Em có tưới đó chứ, mà tại nó cứ tàn em biết làm sao. Sau câu nói nó chạy sát lại bên tôi mà thì thầm như sợ ai nghe thấy: Chị, ông Lâm đang nhìn chị kìa, sao chị cứ lỡ đễnh vậy.
_ Nghe nó nói, phản xạ tự nhiên tôi nhìn ngay sang căn nhà đối diện, đúng là ông ta đang nhìn, một người đàn ông đứng tuổi với cặp mắt buồn xa xăm và sâu thẳm, ánh mắt ấy vẫn không tỏ chút ngần ngại khi chạm phải tôi mà còn nhếch mép cười cười như là giữa tôi và ông ấy rất quen thuộc. Lãng tránh ngay sau cái nhìn, tôi giao lại chiếc kéo cho bé Thoa:
_ Chị vào trong tắm chút, em làm nốt việc còn lại đi nha.
_ Nó nhìn chăm chú như không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng tôi đã bỏ lại nó và khuất dạng vào bên trong.

Tiếng chuông tin nhắn cũng vang lên ngay khi tôi vừa đặt chân đến phòng, là của ông ta: một tin nhắn trống rỗng không có bất cứ ngôn từ nào, đặt nó xuống và chui vào tolet, cũng thoáng chút suy nghĩ về ông ta nhưng chỉ một lát sau, tôi hoàn toàn quên tất cả, bước xuống nhà sau khi đã tỉnh táo hẳn tôi bắt tay vào công việc của mình.

Không gian nơi quầy rất ngăn nắp và sạch sẽ, mọi vật dụng và sự sắp sếp lúc trước của tôi vẫn giữ nguyên hiện trạng không có gì thay đổi. Đảo mắt một vòng, tôi phát hiện ra có đến 3 cô bé, trong số đó có một cô bé rất đáng yêu với chiếc răng khểnh và nụ cười duyên dáng. Sắp sếp lại một lần mọi thứ tôi nhanh chân tìm kiếm cô như để hỏi xem ba cô bé đó từ đâu đến, nhưng cô đi vắng, bé Liên và mấy con bé cũ cũng đi đâu không thấy, len lõi đến chiếc ghế đá dưới góc bàng, tôi

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Con gái khi nứng sẽ như thế nào! , Hút thuốc bằng cái ấy , Download phim sex về máy tính , Hình ảnh địt nhau , Làm chuyện ấy khi vợ chưa đồng ý

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu