Posted on March 13, 2015

đầy dục vọng, lúc thì lại cứng đầu cằn cỗi, vậy thì đâu mới là bản thân thật sự của anh, phần nào trong con người anh tỷ lệ phần trăm hơn cả, đầu muốn nổ tung lên nhưng vẫn không tìm ra đáp án, trong sự tìm tòi của quá khứ bỗng có cảm giác gì đó ấm áp ở đôi chân, mở hé mắt nhìn xem là gì thì ra đó là chiếc áo của anh, anh đã dùng nó đắp lên đôi chân đang thắm dần cái lạnh của tôi, cũng là khi đó tôi anh choàng tay ôm hết cơ thể tôi thật chặt, áp sát mình vào anh tôi nghe rõ từng nhịp tim bấn loạn, có thể do hơi men gây ra, nếu là nơi nào khác có lẽ cái ôm này sẽ rất giá trị và tôi sẽ chỉ im lặng để nó trải dài nhưng nơi đây thì không thể, tôi không muốn giống như họ, tôi có quan điểm sống của bản thân mình, sau vài giây phân vân tôi đẩy anh ra như trong cơn mê vừa tỉnh dậy, liếc nhìn thật sâu vào đôi mắt anh, tôi thấy nơi đó ẩn hiện điều gì tiếc nuối, muốn nói cùng anh câu gì đó nhưng trong không gian quá ư là ồn ào này tôi không thể làm gì hơn được ngoài sự im lặng, cũng từ giờ phút này tôi thấy anh nâng ly nhiều hơn và dường như khí thế hơn rất nhiều.
Buổi tiệc kết thúc khi tất cả bước thấp bước cao lê chân rời khỏi, Hùng cũng không hơn gì họ nhưng có điều Hùng có thể tự đi được không cần phải dìu dắt như họ, ra đến bãi xe, khi tất cả đã đông đủ một người trong số họ lên tiếng trò chuyện với Hùng:
_ Mày sao rồi, có về nổi không ?
_ Không nổi cũng phải nổi vì tao còn phải đưa người đẹp của tao về.
_ Hay mày nghỉ lại khách sạn đi mai rồi về
_ Đưa mắt nhìn sang tôi như chờ đợi điều gì đó, nhưng tôi đã kịp quay đi như không để tâm đến những gì họ đang nói. Yên tâm tao vẫn còn đủ tỉnh táo mà, còn Hiền và Lâm, hai người có về cùng không ?
_ Lúc này Hiền mới buông anh chàng mình đang ôm thật chặt ra và lè nhè nói: Thôi anh về đi, hôm nay nghỉ lại Bình Dương, mai em về sớm.
_ Đến đây tôi không muốn nghe thêm những gì họ bàn cãi nữa, vì với tôi nó không quan trọng, tôi lê bước tiến dần ra phía trước và dừng lại nơi những bông Hoa Sứ vừa ngắm nghía chúng vừa chờ đợi Hùng, chỉ một lát Hùng đã thắng thật nhanh ngay trước mặt tôi.
_ Cô em, có thể lên xe được rồi. Câu nói vừa kết thúc cũng là lúc tôi yên vị đằng sau anh.
_ Xong rồi
Những tiếng rú ga phía sau khiến tôi thấy kinh hoàng quay ngược lại, thì ra đó là tốp bạn Hùng, họ chạy như bay ra khỏi quán, tôi có cảm giác như chỉ là một cơn gió lướt qua, và Hùng giờ đây cũng đang muốn tranh đua cùng họ, toi bắt đầu có cảm giác sợ hãi với tốc độ này, ôm thật chặt anh và hét lớn lên để anh nghe thấy:
_ Hùng, em sợ lắm, anh giảm tốc độ đi. Một tiếng ừa vang lên cũng là lúc tốc đô được chậm lại, đi được đoạn đường khá ngắn tôi thấy tay lái anh bắt đầu có vấn đề, dường như thiếu đi sự kiểm soát tỉnh táo nên nó cứ ẻo lả liên tục, cảm giác bất an buộc tôi phải bắt anh dừng lại, nhưng thiết nghĩ nếu cứ kêu anh dừng lại mà chẳng có lý do nào thuyết phục thì đúng là không thể.
_ Hùng, em muốn đi tolet, anh ngừng một lát đi, dường như anh ta đang đắn đo suy nghĩ về yêu cầu khá đột ngột này, chạy được một đoạn nữa anh ta mới dừng hẳn:
_ Được rồi chỗ này khá kín đáo, em vảo đó đi để anh canh cho.
_ Xuống xe tôi đứng ngay trước mặt anh và nói như ra lệnh. Em không mắc tolet nhưng nếu không nói vậy dễ gì anh dừng chứ, bây giờ anh lùi về sau, em không muốn giao sinh mạng mình cho anh, em sẽ chở anh về, ok.
_ Ánh mắt long lên vì cú lừa này, anh ta nhìn đăm đăm: e nghĩ mình có thể chở anh về ah còn đến hơn 20km nữa, em chạy được không ?, mà nếu được thì em nghĩ anh có thể để em chở chắc, em có biết ngồi sau lưng con gái là điêu cực kỳ nhục không hả ?
_ Đó là chuyện của anh, nhưng em nghĩ anh không còn đủ tỉnh táo để điều khiển nữa, còn không anh có thể ghé lại nhà nghỉ nào đó ngủ, một minh em sẽ về, như vậy sẽ không nhục nữa. Tiện cả đôi đường.
_ Anh không ghé nhà nghỉ một mình, nếu có ghé phải cùng ghé, sẽ thuê hai phòng, ok.
_ Không ok gì hết, một là anh ghé nhà nghỉ một mình, hai la để em chở về.
_ Nhìn xăm soi một lát anh lại tìm được yếu điểm của tôi, em nhìn lại thử xem nếu với cái váy này mà em chở thì sẽ sao đây.
_ Sao là sao, bình thường và rất bình thường thôi.
_ Nhưng anh thấy không bình thường, làm ơn để anh có chút sỉ diện của thằng đàn ông đi, sao e lúc nào cũng thích làm khó anh vậy.
_ Nghe câu nói như van lơn, tôi trùng ngay ý định mình muốn lại, không nói thêm gì nữa lặng lẽ trở về bị trí của mình.
Tôi đã thật sự thấy thấm mệt, đặt mình dựa vào bở vai khá rộng của anh, tôi nhắm hẳn đôi mắt lại cảm nhận thử điều gì đó từ anh, dường như không có gì cả, tôi không cảm thấy bất cứ điều gì vì hành động này, thả hồn vào hư ảo, cho đến khi tôi thấy điều gì đó bất thường, và… và… ầ a ầm. ngay chính lúc nhìn thấy được những gì đang diễn ra cũng là lúc tôi cảm nhận cơ thể mình đang từ từ rơi xuống.
_ Cái va đạp mạnh xuống lề đường chân tôi bị quét một đường thật dài xuống những viên đá, cảm giác đau buốt khiến tôi phải ôm lấy nó mà bóp thật mạnh để những mạch máu khong thể lưu thông mà dằn hạ cơn đau lại, chưa kịp xem xét xem Hùng có sao không thì đã thấy Hùng ngồi quỳ xuống ngay bên cạnh, anh ta dường như là không vấn đề gì, mặt anh thể hiện rõ sự lo lắng và hỏi liên hồi:
_ Em có sao không, em có sao không Lý, Tôi không thể nói được với trạng thái này, chỉ có thể ôm lấy chân ngồi gục xuống và cắn thật chặt đôi môi như để dằn cơn đau lại, cố gắng hết sức để kìm nén nhưng cũng không thể ngăn được những giọt nước mắt trãi dài. Những người dân hiếu kỳ đang vây quanh chờ đợi, xì xào tứ phía, tôi biết Hùng đang sốt ruột vì chuyện vừa xảy ra nhưng không cách nào để trấn an anh.
_ Dùng hai tay nâng cơ thể đang gục xuống của tôi trở dậy, anh lắc lắc nhẹ bờ vài, Lý đừng làm anh sợ, Lý em lên tiềng đi Lý.
_ Lau vội những giọt nước mắt và: E… e… em không sao, anh đừng lo lắng.
_ Thật không ?, em đứng lên anh coi coi. Nói rồi Hùng đỡ tôi đứng dậy, thật cố gắng nhưng cũng phải ngã quỵ xuống vì dường như sự va chạm đã sâu đến những đường gân, nó khiến bàn chân không thể chạm đất được, tôi ngồi hẳn xuống đường xoa bóp nó đôi chút và cố trấn tĩnh lại, anh cũng ngồi hẳn xuống ngay bên cạnh:
_ Em ổn không, cố gắng đi, anh đưa em qua bệnh viện. Dù rất đau, rất giận anh vì đã không nghe lời mình nhung cũng không thể trách anh dù là một câu đơn giản nhất, vì sự lo lắng, ân cần đang hiện tõ trên gương mặt anh.
_ Em không sao, Hùng bế em lên xe đi, em không thể tự đứng lên được. Máu từ chân vẫn cứ đang chảy dài, nhưng lúc này đây tôi không hề có cảm giác sợ hãi, thao tác hoàn tất, anh dùng chiếc áo khoác của mình, quấn quanh từ phần bụng trở xuống để phần nào che đi cô thể tôi trong tư thế ngồi này.

Cẩn thân đặt chân tôi lên, anh từ từ ngồi vào vị trí và cho xe rơi khỏi nới đó, anh đã tỉnh hẳn, mùi hơi men vẫn còn nhưng chắc chắn rằng qua sự việc này anh đã hoàn toàn tỉnh táo, anh cho xe lướt thật êm trên con đường đầy rẫy những chướng ngại.

Tôi cảm nhận được cái siết nhẹ đôi bàn tay mình như truyền thêm sức mạnh để có thể chịu đựng trong lúc này. Áp sát vào bờ vai anh, mắt nhìn mông lung những vì sao đang tỏa sáng, chưa bao giờ tôi lại thấy gần gũi khi ở bên Hùng như hiện tại.

_ Em còn đau nhiều không Lý, để anh coi có phòng khám tư nhân nào còn mở cửa không ?
_ Chắc không đến nỗi đâu anh, em có làm anh sợ không ?
_ Ừa, lúc em khóc, anh rối lắm, anh không biết phải làm sao nữa, anh giận mình sao lúc nãy không nghe lời em.
_ Giờ anh mới biết không nghe lời em là tai hại sao, nhưng mà lạ ghê, đáng ra kẻ bị nạn là anh mới phải.
_ Anh cũng hi vọng là anh đó Lý, nhìn thấy em bị vậy anh đau lòng lắm.
_ Trời chắc hôm nay bão lớn, Hùng biết quan tâm đến Lý.
_ Sao em lúc nào cũng nghĩ xấu về anh vậy, mà nè, giờ em thấy thế nào rồi, nói anh nghe.
_ Em đau buốt, có thể là không di chuyển nó được mất, nói xong cũng là lúc cái chân bắt đầu hành hạ, những dường gân đang co kéo như tê liệt cả những khớp xương, còn bao lâu nữa về tới nhà anh.
_ Khoảng 15km nữa, em còn chịu nổi không.
_ Em không sao, anh đừng lo, tập trung mà chạy đi kìa, vừa dứt câu xe có chiều hướng chậm dần và dừng hẳn. Thoáng chút nghi ngờ tôi lại nhớ đến tình cảnh hôm sinh nhật cô, lẽ nào trong tình hình này mà Hùng còn có ý muốn gì nữa sao.
_ Anh sao vậy, sao tự nhiên dừng.
_ Anh không biết, chắc là do va chạm lúc nãy nên bị gì rồi, nói rồi anh đề them một vài lần nữa, vẫn không có tác dụng, dù thao tác anh rất thật nhưng cũng không thể khiến tôi không nghi ngờ.
_ Không phải anh đang có ý đồ gì mờ ám giống hôm sinh nhật cô

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Lồn phụ nữ chảy nước , Anh lon con gai 14 tuoi , Hiep dam vo ban trong nha bep , Con dit me roi co con voi me , Hinh sex gai thai thoi ken

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu