Posted on March 13, 2015

kết thúc, tôi không có vấn đề gì để giải thích với em nữa.
_ Nhưng em chưa muốn kết thúc, em còn muốn hỏi anh một câu, suốt khoảng thời gian vừa qua, có bao giờ anh từng yêu em không ?
_ Vậy em cũng cho tôi hỏi, em nói em yêu tôi nhưng xin thỉnh giáo em, đó có phải là tình yêu không, hay chỉ là sự chiếm hữu và luôn muốn chứng tỏ mình là người chiến thắng sau cùng. Em đừng tưởng tôi là một thằng khờ, dù em có bản lĩnh đến đâu, có sắc xảo đến đâu cũng chỉ có thể lừa được những ngưởi xung quanh thôi.
_ Anh nói đúng, em từng như vậy thật, nhưng hiện tại thì không, thực sự em đã yêu anh.
_ Em không hề yêu tôi, mà chẳng qua là vì cục diện hiện tại đã không còn dễ dàng như trước nữa nên đây là nước cờ cuối cùng em tung ra để dành chiến thắng thôi.
_ Anh tin cũng được, không tin cũng được, em không còn gì để nói nữa, anh cứ từ từ suy nghĩ lại những gì đã diễn ra đi rồi hãy trả lời, em vẫn sẽ ở lại đây cho đến khi anh đã thực sự tỉnh táo và có sự dứt khoát cho chuyện này, em nghĩ rằng đừng làm tổn thương thêm một cô gái nữa, có lẽ hiện tại anh thấy thích Lý nhưng chưa chắc gì đó là tình cảm thật đâu, đừng làm cho người ta yêu mình rồi mới nhận ra thì đã quá muộn, như vậy là anh đang làm khổ người ta đó.
_ Chuyện của tôi không cần em bận tâm, tôi làm gì tự tôi biết. Nghe đến đây tự nhiên thấy bản thân bị coi thường kinh khủng, lời nói của Hiền với Hùng như là một người làm phước cho tôi vậy, Hiền đang xin Hùng đừng làm tôi phải đâu khổ, phải chẳng vì như vậy tôi nên cảm ơn Hiền nhưng sao tôi lại không có cảm giác muốn cảm ơn Hiền mà chỉ muốn chạy thẳng ra đó để khẳng định với Hiền rằng, tôi chắc chắn sẽ không biến thành nạn nhân của Hùng và mong rằng từ giờ về sau hai người đừng nhắc đến tên tôi nữa. Nghĩ là vậy nhưng chân vẫn chôn tại chỗ, tôi biết rằng mình không nên lộ diện trong lúc này, nếu không sẽ làm cho mọi chuyện càng trở nên rắc rối, tôi đặt mình vào chiếc mệm êm ái nhìn xung quanh căn phòng, chỉ toàn là bóng tối bảo phủ, tôi cần có một ai đó chia sẻ nhửng điều này, những cái rối ren trong tâm trí, dù nó chẳng liên quan gì mình cả nhưng sao vẫn có cảm giác gì đó khó chịu, bên cạnh tôi chiếc điện thoại đang run lên từng chập, tôi nhanh tay chọn nút nghe vì sợ âm thanh phát ra sau 3 hổi run sẽ làm cho hai người họ chú ý. Áp sát chiếc điện thoại ;
_ Alo, tiếng Alo vang lên rất lâu sau đó mới có người trả lời
_ Là Tâm đây, Lý khỏe không ?, trong phút chốc bất ngờ
_ Trời, là Tâm sao, lâu nay thấy im hơi lặng tiếng mất tăm luôn he.
_ Không phải, nhiều lần Tâm muốn gọi Lý lắm, nhất là những lúc có chút hơi men, nhưng Tâm sợ Lý không muốn nghe điện thoại Tâm, lúc nãy Liên có gọi cho Tâm và nói mọi chuyện rồi, nên Tâm mới dám gọi Lý.
_ Làm gì mà dám với không dám chứ, Tâm làm như Lý là bà cô khó tính hông bằng, bên kia đâu dâu tôi nghe rõ tiếng cười rất sảng khoái của Tâm.
_ Đây mới là Lý nè, nói câu nào là nghe thấy có sức sống câu đó, Lý dạo này thế nào.
_ Lý vẫn khỏe, và mọi chuyện coi như ổn, giờ mình nói chuyện của Thúy đi, khi nào gặp nhau cho Tâm tha hồ mà hỏi.
_ Ừa, giờ Lý tính thế nào, còn thằng Thái, Lý có sdt nó không ?
_ Tạm thời thì Lý không có số của Thái, nhưng Lý sẽ tim đến một người bạn thân nhất của Thái thời còn đi học hỏi thăm xem sao, Lý nghĩ một người tham vọng và toan tính như Thái sẽ trụ lại sài gòn này để phát triển chứ không về quê đâu.
_ Vậy giờ Tâm làm gì ?
_ Ngày mai, Lý sẽ sáng bên đó, mình gặp nhau ở quán cũ nha, để Lý hẹn mọi người.
_ Thôi để Tâm gọi cho, tạm thời Lý đừng nói gì hết, để Tâm liên lạc tụi nó, Lý đến tụi nó mới bất ngờ.
_ Bất ngờ nỗi gì chứ, chắc là má Liên má gọi hết mọi người rồi, không đến lượt Tâm hay Lý đâu.
_Kaka, ừa he, bà đó vốn nhiều chuyện mà.
_ Thôi được rồi vậy nha.
_ Cuộc gọi kết thúc, bên ngoài cũng yên ắng hẳn, có lẽ ai đã về phòng người nấy, tôi mở hé cửa nhìn ra ngoài, và định thần sẽ bước ra nhưng kịp dừng lại vì vẫn còn bóng người, là Hiền, Hiền đang ngồi gục đầu trên chiếc bàn đá.
_ Quay về phòng mở máy và lướt những trang web coi một vài thông tin, sau đó là hộp Email lâu ngày không chạm đến, hộp thư đến chưa đầy những mẫu tin chưa đọc, tôi lần lượt mở chúng, toàn là của những người bạn, đa số là của Tâm, tôi được biết thêm một vài thông tin qua hộp thư là Hoa đã có chồng và cũng đang mang thai, Hoa lấy chồng và hiện vẫn ở sài gòn, còn Tuấn thì hiện đang làm việc cho gia đình có chị nhánh tại thành phố, tất cả mọi người đều đã ổn định, tự mỉm cười như để chúc mừng cho họ, tôi bắt đầu trả lời từ thư một và đặt tay viết một đoạn ngắn đăng trên blog, cái blog đã quá là lâu chưa chạm đến, những bản hàng xóm kêu réo ì xèo.
_ Cuối cùng một ngày cũng kết thúc, vẫn còn mệt, lại công thêm rất nhiều chuyện xảy ra hôm nay khiến tôi thấy như mình được tiếp nhận quá nhiều việc, tôi chìm vào giấc ngủ cho đến khi tiềng chuông báo thức reo lên liên hồi, sửa soạn chưa bước ra đến cửa đã gặp bé Thoa chạy lên kêu réo ầm trời.
_ Chị Lý ơi, có người kiếm nè, lẹ lên bạn chị đang chờ đó, tôi cứ đinh là nó nói dối vì tụi nó vẫn thường như vậy, nên vẫn để nguyên trạng thái thong thả đó, nó giục lớn hơn, lẹ lên, có ông nào kiếm chị đó.
_ Nhìn vào mắt nó tôi biết nó không nói dối, nhưng ai lại đi kiếm mình giờ này chứ, nhìn đồng hồ mới 8h sáng, mà mình có quen ai đâu mà lại đến tận đây kiếm, nghĩ thì phải nghĩ nhưng chân thì cứ phải bước, tôi như đứng sựng lại, miệng ú ớ khi thấy người mà bé Thoa gọi là khách đó. Là Vương, không thể tin vào mắt mình được, tôi cố gắng nhìn rõ hơn, Trong thoáng chốc cố giữ nguyên sự bình tỉnh tôi bước đến trước mặt anh, và ngồi đối diện. Bé Thoa lúc này đon đả chị uống gì em làm cho nè, ừa giúp chị một ly café sữa nóng nha, cảm ơn em.
_ Quay sang anh, tôi ngạc nhiên không nói nên lời, ngồi một lát sau khi bé Thoa đã đặt cafe xuống và rời khỏi đó tôi mới lên tiếng:
_ Sao anh biết em đang ở đây mà đến, có ghé cũng phải gọi báo em một tiếng chứ.
_ Anh định gọi cho em, nhưng anh sợ nếu gọi em sẽ tránh mặt vì vậy không còn cách nào khác anh sang hỏi anh trai em, ảnh cho anh địa chỉ, sáng nay anh có khách hàng bên này nên sẵn ghé thăm em luôn.
_ Dù mình không trở thành người yêu thì cũng có thể làm bạn mà, anh hà tất phải suy nghĩ em tệ vậy, dạo này anh làm ăn sao rồi, hai bác vẫn khỏe chứ.
_ Anh thì vẫn bình thường, ba mẹ cũng vậy, có điều ba anh hay nhắc em, kêu anh hôm nào rảnh chở em qua chơi. Vài câu hỏi vu vơ cho qua câu chuyện, tôi biết anh đang muốn nói gì đó nhung khó mở lời, tâm trạng tôi hiện tại thì không có gì phải thắc mắc, nó hơi bất ngờ khi thấy sự xuất hiện của anh thôi, còn lại không hề có chút cảm xúc nào, chỉ như hai người bạn hết sức bình thường, gặp cũng như không gặp.
_Tôi và anh chìm trong im lặng khá lâu sau những câu hỏi thăm thông thường, cũng là lúc này Hùng đang ngoài cửa bước vào, có lẽ cả đêm qua Hùng đi nhậu, nhìn Hùng thật hốc hác và đáng thương, thay vì rẽ vào trong và trở về phòng bằng con đường gần hơn Hùng lại tiến thắng đến con đường ngay tôi và Vương đang ngồi để vòng sang cầu thang như để tôi thấy là Hùng đã nhìn thấy tôi.
_ Bóng Hùng khuất dạng vào trong, và tiếng Vương cũng vang lên: Anh đó là ai vậy em
_ Àh, ảnh là Hùng, con trai của cô, có gì không anh ?
_ Không có gì, chỉ là anh thấy anh ta nhìn em ra trùi khó hiểu thôi.
_ Ảnh là vậy đó, thấy người lạ nên để ý vậy mà, câu chuyện cứ lùi dần vào sự nhàm chán, tôi có cảm giác chẳng còn gì để nói với anh, chẳng biết phải hỏi thăm về vấn đề gì, vì cái ranh giới nào dành cho cuộc gặp gỡ này đây. Khuôn mặt anh có vẻ suy tư, nhấp (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) từng ngụm café và kéo một hơi thuốc thật dài như lấy thêm can đảm, anh bắt đầu đều đặn
_ Lý nè, anh…a… anh,
_ Anh sao vậy, lớn hết rồi muốn gì anh cứ nói đi, em với anh cũng đâu phải xa lạ gì nữa chứ, em đang nghe đây, anh cứ thẳng thắn nói những gì anh muốn đi.
_ Em vẫn như xưa, vẫn thắng thắn và dứt khoát, có lẽ chính vì những cái này mà hôm nay anh mới lấy hết can đảm để ngồi đối diện với em. Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã làm tổn thương em, anh không muốn sự việc lại đi đến mức độ như hôm đó đâu.
_ Anh còn gì để nói nữa không ?
_ Anh đã suy nghĩ rất nhiều, suốt thời gian qua không lúc nào anh không nghĩ đến em, cho đến hôm nay anh nghĩ mình phải gặp em để nói rõ chuyện này. Anh có thể có thêm cơ hội không Lý.
_ Tính đến thời điểm này không nhiều cũng gần nửa năm rồi đó Vương, anh có nghĩ đã quá muộn không, còn với em thì đã quá muộn Vương ạ.
_ Em cho là muộn thì là muộn, em cho là không thì là không, cái đó là do mình thôi Lý àh.
_ Nãy giờ em đâu có

Trang: 1 2 3 4 5 6
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Xem lồn to nhất thế giới , Áo dài thủ dâm , Download phim sex về máy tính , Anh sex choi tec lon , Truyen bo chong va nang dau dit nhau

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu