Posted on March 13, 2015

em cảm thấy Hùng thiếu đi cái gọi là niềm tin vào người phụ nữ của mình… em rất thất vọng về điều này cũng như Hùng đang thất vọng về em vậy…
_ Chị nghĩ bé nên suy nghĩ kỹ hơn để tìm ra phương án giải quyết khác thay vì cứ đi theo chiều hướng tiêu cực này…
_ Em biết mà chị, ngay thời điểm này thì em mang cảm giác đó nhưng rời khỏi đây em sẽ nghĩ khác ngay thôi, tình yêu này không thể dễ dàng mất đi một cách vô lý như vậy đúng hông chị ?
_ Uhm… bé nghĩ vậy thì tốt rồi, ngồi một lát nữa, bé về nhà nha, hôm nay chị phải sang bên nội có việc, chiều mai chị sẽ về…
_ Dạ…
Sự im lặng lại bủa vây lấy hai chị em cho đến tận khi chào tam biệt nhau ra về…
Cảm giác chán trườn cứ ráo riết đuổi theo khiến đôi chân thật năng nhọc để có lê bước về đến phòng, đèn trong phòng đang sáng, lẽ nào có ai đó đang chờ mình ư, nhanh chân hơn tiến hẳn vào trong tôi như sững người khi thấy Hùng ngồi bên trong, cảm giác buồn bực khi nãy vẫn còn đọng lại trái tim rõ nét khiến tôi không muốn nói bất cứ lời nào với người đang ngồi đó, cuối đầu lẳng lặng vào bên trong như không hề thấy sự tồn tại của Hùng nơi đây nhưng chỉ được vài bước chân đã bị Hùng kéo lại và đẩy hẳn xuống chiếc nệm một cách cứng nhắc với câu hỏi làm gia tăng thêm sự tức giận: Em lại đi hẹn hò với thằng Hiếu nên giờ mới về chứ gì ? không trả lời câu hỏi đó, quay sang một bên như kìm nén những giọt nước mắt có nguy cơ trực trào, tôi im lặng cả với những câu hỏi sau đó nữa, có lẽ sự im lặng chính là chất xúc tác khiến Hùng trở nên bức bối và hành động, ngồi bật dậy đóng chặt cửa và tắt hẳn đèn anh ôm tôi vào lòng thật chặt, trải dài những nụ hôn đến tất cả mọi nơi có thể, tôi thấu hiểu những hành động này không thể hiện chút gì của tình yêu Hùng dành cho mình mà đúng nghĩa nhất là những hành động này thể hiện cho sự bất mãn và muốn chiếm hữu. Đau đớn với điều này khôn tả nhưng ngôn từ lúc này như đã bay biến vào tận nơi nào đó xa thẳm khiến toi không thể thốt nên lời ngoài việc chỉ có thể rơi hoài những giọt nước mắt vô nghĩa, không một phản kháng dù là nhỏ nhất, tôi lặng yên phó mặc tất cả trong tay Hùng như một sự thách thức và khiêu chiến cùng anh trước cục diện này.

Trong bóng tối của những dục vọng dâng cao nơi Hùng, tôi thầm cầu mong có một phép lạ nào đó xuất hiện để đem tình yêu của anh trở lại trong lúc này, để anh biết tôn trọng người phụ nữ trong tay anh, nhưng tất cả chỉ là điều ước, bàn tay thô bạo của Hùng đã rủ bỏ dần những mảnh vải dư thừa trên cơ thể tôi cho đến khi tôi cảm giác cái lạnh từ từ xâm chiếm hoàn toàn từ tình thân cho đến thể xác, mặc cho những giọt nước mắt, mặc cho ánh nhìn chăm chú không rời… Tất cả những điều đó đều không đủ sức để Hùng dừng lại nữa, và rồi chuyện gì đến cũng nên đến… Anh như con ngựa hoang không thể tự chủ trước con mồi mà mình bắt được, còn con mồi đó, nó cảm giác mọi thứ như vỡ òa, những ký ức ngọt ngào mà ngày nào nó đã nắm giữ và chôn chặt trong lòng như một lẽ sống giờ đây đã hoàn toàn tan biến… Thay vào đó là sự tổn thương vô bờ bến trước cục diện này…
Bàn tay anh đã từ từ trải dài khắp cơ thể và dừng lại ở những vùng nhạy cảm nhất, nhưng tất cả đều không cho ra một cảm xúc hưng phấn nào, mọi sự dau đớn đang dần xuất hiện khiến tôi như muốn nổ tung và bùng phát khỏi anh, nhưng sao thế chứ, tôi vẫn lặng yên, vẫn mặc nhiên mặc dù tôi biết mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ nếu không được dừng lại, có lẽ tôi hiểu rằng mình không đủ sức để làm cho chuyện này dừng lại được nữa trước người đàn ông rất đỗi tầm thường hiện thời, lại là phó mặc nhưng lúc này đây không còn là sự thách thức mà là cam chịu, nỗi đâu thể xác không là gì cả so với trái tim đang rỉ máu từng cơn trong lồn (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) g ngực uất nghẹn, không một âm thanh phát ra từ tôi mặc dù Hùng đa cố gắng hết sức để đạt được điều đó bằng tất cả những gì anh có thể.
(Nếu bạn hỏi tôi có cảm xúc hay ham muốn trong lúc đó không ? tôi sẽ trả lời hoàn toàn chân thật rằng không, nhưng nếu bạn hỏi tôi dâm thủy có tồn tại không,, tôi sẽ trả lời bạn là có, đọc đến đây ai nói sẽ nghĩ rằng tôi đang mâu thuẫn nhưng thực tế thì đó không phải là sự mâu thuẫn mà là thực tế vốn tồn tại như vậy, dâm thủy xuất hiện không có nghĩ là người phụ nữ đó cũng đang cùng bạn nhìn về một hướng mà đơn giản là sự kích thích được nằm đúng chỗ tự khắc nó sẽ xuất hiện.)

Khoảng 15p trôi qua, sự kiên nhẫn trong Hùng không còn nữa, anh ngồi bật dậy khỏi tôi như một chiếc lò xo cực kỳ nhạy bén và rời khỏi phòng không quay đầu nhìn lại, tiếng cửa đóng ấm và mọi thứ theo đúng qui luật của nó chìm vào bóng tối, lúc này đây tôi cảm thấy tim mình đau như không thể đau hơn được nữa, một mình trong lúc này cái lạnh đã len lõi vào sâu trong cõi lòng và như đóng băng tất cả những dòng cảm xúc cùng thân thể trống trãi này lại. Là như vậy, tất cả đã chấm hết, chỉ với hành động điên cuồng vừa rồi của Hùng đã lấy hết tất cả những yêu thương và tình yêu tôi dành cho anh suốt thời giàn qua, tôi không biết bắt đầu từ ngày mai mình sẽ phải đối diện với anh thế nào, không biết mình có đủ bản lĩnh để ở lại đây thêm một giây phút nào nữa không, không biết sẽ phải ăn nói với chú ra sao về tình yêu vừa chớm nở này… rất nhiều cái không biết tồn tại làm nên chất xúc tác cho sự yếu đuối trong một người phụ nữ trỗi dậy, những cơn mưa nước mắt cứ thế tuôn trào trong vô định cho đến khi mọi thứ trở nên nhạt nhòa và tôi chìm sâu vào giấc ngủ trong mệt mỏi quay cuồng…

Chị Lý… chị Lý… có cảm giác ai đó đang kêu và dường như lay nhẹ cơ thể mình, tôi từ từ mở đôi mắt khó nhọc trong cơn buồn ngủ, là cô bé Thoa với nét mặt mang chút nghi ngờ cùng đôi mắt dò xét, nhìn nó tôi lên tiếng hỏi nhẹ:
_ Gì vậy bé… Mấy giờ rồi em……
_ Dạ 7h30 rồi, chị bị sao vậy, nãy em kêu chị quá trời mà không thấy chị lên tiếng nên em mới vào đây…
_ Uhm… chị mệt quá, có chuyện gì không bé…
_ Cô kêu em lên hỏi chị có biết anh Hùng đi đâu không ?, cô đang có chuyện quan trọng cần gặp anh Hùng mà gọi điện hoài không được…
_ Vậy à, thôi em xuống trươc đi, chị chuẩn bị xong sẽ xuống liền…
_ Dạ…

Lom cồm ngồi dậy trong sự mệt mỏi khôn cùng, giờ đây tôi mới thấy luống cuống và giật mình vì hiện trạng mình hiện tại, tôi đã ngủ thiếp đi với mọi thứ còn vương vãi khắp nơi trong căn phòng, hèn gì tôi có cảm giác bé Thoa nói chuyện với mình mà cứ như đang dò xét và nhìn lẫn quất xung quanh, cũng may là chiếc chăn được che phủ lên đến cổ vì vậy nó không thấy được thân thể trống trãi của tôi trong lúc này. Chuẩn bị thật nhanh để xuống nhà xem chuyện này đã được lan truyền đến đâu rồi từ cái con bé nhiều chuyện ấy, đặt chân xuống cầu thang mọi thứ vẫn bình thường, bé Thoa đang làm việc của mình và những đưa kia cũng chẳng mảy may có thái độ gì khác lạ, an tâm tiến về phòng cô, tôi hỏi khẽ khi vừa thấy cô thấp thoáng bên trong:
_ Cô tìm anh Hùng có chuyện gì vậy cô ?
_ Uhm… con có biết Hùng đi đâu không Lý, sáng giờ bên nhà phân phối gọi về liên tục kiếm Hùng mà cô không biết làm sao để liên lạc với nó nữa, chú thì lại không có nhà.
_ Dạ con cũng không biết anh Hùng đi đâu nữa, cô đợi con xíu để con gọi một vài người bạn Hùng thử xem sao ạ.
_ Uhm…

Trở ra bên ngoài với dòng suy nghĩ miên man, vậy là Hùng đã rời khỏi nhà đêm qua trong hơi men vẫn còn chiếm lĩnh và sự bực tức dâng cao trong lòng, điện thoại thì không liên lạc được, bao nhiêu lo lắng đang ồ ạt đổ về khiến lòng nặng trĩu bao nỗi niềm sâu lắng, những tổn thương đêm qua vẫn còn in hằn trong trí nhớ nhưng sự lo lắng hiện tại vượt xa và đầy lùi nó vào góc nhỏ nào đó, trong tôi ngay thời khắc này chỉ tồn tại mỗi một ý nghĩ đó là biết được anh đang ở đâu và có bình an không ? Tra tay trên bàn phím gọi đến tất cả những sdt có thể nhưng đều vô hiệu, chỉ mỗi một câu trả lời là không, dường như tôi đang rơi vào hoàn cảnh của cô bé Nhi cách đây vài ngày trước, Hùng đang làm gì thế này, chẳng lẽ anh muốn tôi phải khó xử và lo lắng như hiện tại thì mới khiến anh thấy hài lòng về tất cả những gì đã qua ư, ý nghĩ ấy cứ lẫn quẫn và xuất hiện liên tục làm nên một sự mâu thuẫn khôn cùng trong tôi hiện tại, muốn buông tay mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi, tôi không có lý do gì để phải lo lắng hay suy nghĩ đến anh làm gì thêm nữa cho mệt, nhưng mặt khác lại không thể làm được cái điều tưởng chừng đơn giản đó. Đứng ngồi không yên suốt cả ngày dài, cho đến tận 8h tối vẫn chưa thấy bóng dáng Hùng đâu cả, sự hoang mang bao trùm mọi thứ và tôi quyết định chạy thử sang Hiền xem thế nào, có lẽ chỉ có Hiền mới có thể giúp tôi trong lúc này… Nghĩ là làm không phân vân hay do dự, tôi phóng như bay sang chỗ Hiền, đầu óc bâng quơ và suy nghĩ thật nhiều nếu gặp anh tôi sẽ nói những gì, sẽ có cảm giác thế nào và sẽ phải đối mặt

Trang: 1 2 3 4 5
Thích »
« Chia sẻ nếu bạn cảm thấy hay! để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Lồn bà bầu có chửa bụng to , Hình sex của Lâm Tâm Như , Xec viet nam , Đụ đàn bà ế chồng , Hút thuốc bằng cái ấy

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu