Posted on January 22, 2015

chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa!
Em: Vâng
Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu…
Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu!
Tôi: Để anh chụp cho…

1 cái, 2 cái, 3 cái… 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng…

Em nói : chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa!
Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ!

1,2,3 …Ok rồi em!

Em: cái này đẹp này!
Tôi: Bắn sang máy cho anh đi
Em: Ko…
Tôi: sao lại ko?
Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi…
Tôi: Ừ…(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy)
Em: Chúng mình đi tiếp nhé anh!

Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ…tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi…

Em:”Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi”
Tôi :” Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào” (Mình nghĩ bậy bạ đây)
Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó…
Tôi thực sự cũng rất mệt rồi…
Tôi: Ừ, vậy cũng đc…
Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ…
Tôi mừng thầm…
Em: Thích quá còn sĩ diện…
Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi
Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà…!

Tôi chủ động cầm tay em và đi…
Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại…

Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm…

Về tới khách sạn…
Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho…
Tôi: Còn em?
Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc?
Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy..
Em: Thôi nhanh lên anh…
Tôi: Ừ, đợi anh một chút…
Em: Em ngồi giường đợi…

Thay xong tôi bước ra…

Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt : Sao anh gầy thế nhỉ?
Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi…
Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó…
Suy nghĩ về những gì em nói…về tình cảm của tôi dành cho em…liệu nó có phải tình yêu?
Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu?
Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều…

Nằm đó một lạt chưa đầy 1 tiếng thì em cầm quần áo đưa tôi và khé kiễng người nói vào tai tôi:”giờ em cũng biết anh mặc màu gì rồi nhé”

Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại :”Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?”
Em:”Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu”

Tôi ko còn biết nói gì nữa…đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra…

Em nhảy lên giường và nói : Ngủ thôi chồng yêu!
Tôi: ? Ngủ với em á?
Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau!
Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo …
Tôi: bảo gì?
Em: bảo yêu nhiều rồi!
Tôi: Anh còn nguyên tem…
Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã!
Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa…
Em: lên đi mau…
Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất…
Em: ko thích! Lên mau (quát tôi)
Tôi: Nhưng mà…
Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị)
Tôi: Ừ, anh biết rồi…
Tôi khẽ ngồi lên giường…
Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống…và đè lên người tôi…
Tôi : Em…em làm gì thế?
Em lại cười lớn: Trông anh kìa…
Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng…
Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em…
Tôi thở phào… ôi suýt chết…
Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ…
Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy…
Thật đẹp…
Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi…
Có lẽ nào tôi đã yêu em?

Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết…
Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi…rôi giậy mình bật dạy, phía đầu giường có 1 tờ giấy

“Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy…
Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh…
À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt…em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi…usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó
Anh này, hãy quên chuyện tối qua và quên em đi nhé!
Em đi đây…đừng cố tìm em!
Em sẽ yêu anh suốt đời!”

Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây? Tay run run cầm tờ giấy…một cảm giác hụt hẫng vô cùng…sụp người xuống…im lặng một lúc lâu…

Tôi vội bậy dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân…
Tìm mọi cách hỏi đồng nghiệp, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em nhưng cuộc đời là vậy…một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn….
Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi…
Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ….
Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào?

Thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi…

Bước chân ra khỏi khách sạn…một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má…
Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn…trước mắt là dòng xe cộ tấp lập…

*Tiếng nhạc chuông*

Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại….(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em…)

Trên màn hình hiện lên chữ “Quỳnh ST” – (Cô em nhận của tôi ở TT)
Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi…tôi liền bắt máy
Tôi: Alo, anh đây!
Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt!
Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe!
Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế!
Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ…
Quỳnh: Về nhé, cả nhà sẽ đợi anh về ăn trưa cùng…
Tôi: Ừ, anh biết rồi…

Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại…rồi…
Lại có điện thoại…
“Dung ST” (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT – Cô này là cô chị)
Tôi: Alo, anh đây!
Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về?
Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà!
Dung: Anh về nhé, hôm qua bố em mong anh suốt. Về đi nhé, em đợi anh về chiến cờ vua )
Tôi: Ừ, anh biết rồi!

Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em!
Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất…
Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà…
Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa…
Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về…
————————————————————————————-

Cho tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó…
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau…nhưng sau cơn mưa – khi trời bừng sáng…cũng là lúc em rời xa tôi…
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa…tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em – người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất…
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây…sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi…
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em…và tôi hiểu rằng nó cũng sắp cướp đi sinh mệnh của em ko lâu nữa…nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ…em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình…
Có một sự thật là tôi ko thể quên em…mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em…
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :”Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?”
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em…và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!

Và cho tới giờ, điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :”Anh yêu em” cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi…

Trang: 1 2 3 4 5
Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Bú cu nhóc 14T , Phim anh sex gai gia u30 , Làm tình với em cùng công ty , Ảnh lồn gái khi đang chảy nước , Đụ nhau cả ngày không chán

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu