Posted on October 10, 2016

Thuộc thế hệ 7x, tôi sinh ra ở vùng quê nghèo Ninh Bình. Đến năm lớp 1 thì ba mẹ chuyển ra thị xã Ninh Bình ở (bây giờ là Thành phố). Nhà tôi ở mặt đường, 2 tầng, 1 gác xép. Mọi chuyện hồi nhỏ không có gì đáng kể, ba mẹ tôi chỉ có duy nhất mình tôi nên ngay từ nhỏ tôi đã có phòng riêng để ở và gác xép là nơi tôi dùng để học. Lúc bé cũng chỉ mấy trò trẻ con như rình xem đàn bà phụ nữ tắm, theo các anh lớn đi rình đôi… Câu truyện của tôi bắt đầu từ hè năm lớp 7 lên lớp 8 năm 1991 lúc đó tôi 14 tuổi. Năm đó tôi nhớ đầu hè vừa đi đánh khăng với chúng bạn về nhà tôi thấy nhà ồn ào. Vào trong nhà thì mới biết hai vợ chồng bác Hùng ở quê lên. Vợ bác Hùng và mẹ tôi là 2 chị em con chú con bác. Đi cùng hai bác là chị Thanh, nhà tôi và nhà bác rất thân nhau do bố tôi và bác học với nhau từ nhỏ hai nhà cùng xóm và cùng sang bên ngoại tôi ở xóm khác lấy vợ lại họ hàng nên càng thân. Về quê, tôi hay ở nhà bác nên tôi và chị Thanh khá thân. Đặc biệt tôi hay gửi truyện về quê cho chị mỗi khi về quê (ngày xưa truyện hơi hiếm nên rất quý chị Thanh thì rất thích đọc truyện). Nói về chị, Chị Thanh vừa tốt nghiệp lớp 12 chị hơn tôi 5 tuổi, chị nhỏ nhắn, trắng, tóc dài nói chung con gái nông thôn thuần khiết. Nhà bác cũng thuộc diện khá giả bác làm cán bộ huyện, bác gái là chủ nhiệm hợp tác xã nên chị Thanh cũng được ăn, mặc đầy đủ. So với con gái ở quê chị sáng sủa và khá xinh, ăn mặc so thời bấy giờ khá mốt. Do ngày xưa con gái chỉ 17, 18 ở quê là bắt đầu yêu nhau nên chị cũng dính vào việc này (vì thanh niên ở quê tầm tuổi chị hặc hơn tuổi ai cũng muốn tán chị). Vì vậy học xong lớp 12 do học cũng không khá nên chị không thi đại học, chỉ đi thi cao đẳng trung cấp nhưng cũng trượt. Bác Hùng biết không thể cố gò chị vào việc học và cũng muốn con mình có tý nghề nghiệp chứ làm nông nghiệp thì cực khổ nên đưa chị lên nhà tôi nhờ bố mẹ tôi cho chị đi học may để về nhà làm thợ máy (hồi đó làm thợ may ở quê cũng kếm được). Bố mẹ tôi đồng ý và xin cho chị học may ở thị xã gần nhà tôi (chú đó nghe nói là thợ may giỏi học từ Sài Gòn ra nên đông người học và có tiếng ở thị xã). Chị Thanh từ nhỏ cũng có khiếu thêu thùa may và đã nhiều lần đi thi tay nghề ở xã nên cả nhà cho là định hướng tốt. Chị ở nhà tôi nửa năm để học việc và do nhà tôi chỉ có 1 phòng cho bố mẹ, 1 phòng cho tôi và gác xép nên chị ở gác xép. Tôi rất vui vì từ đây nhà có thêm người mà tôi và chị vốn thân quen từ nhỏ.

Tôi mở mắt dậy thì đã thấy ánh nắng chan hoà. Một sự khoan khoái xâm chiếm toàn bộ cảm giác của tôi lúc này. Tôi tự hỏi mình đang mơ hay thực. Cả ngôi nhà im ắng, thỉnh thoảng mới thấy tiếng xe đi ngang qua. Tôi tự hỏi không biết chị Thanh đâu rồi. Tối hôm qua mặc dù nói chuyện với chị rồi nhưng sao bây giờ người tôi sợ gặp nhất là chị. Tôi ngồi thần ra ở gác xép một lúc rồi cũng dậy gập chăn màn và đi xuống vệ sinh. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 7h sáng. Sáng nay tôi không phải đi học, sau khi vệ sinh xong ra phòng khách tôi thấy sao nhà im ắng thế. Đi lên phòng thím thấy thím vẫn đang nằm, tôi hỏi thím thì mới biết bố mẹ đã đi làm còn chị Thanh thím nghe nói chị về quê. Từ phòng thím xuống nhà đầu óc tôi cứ rối tung lên hàng loạt câu hỏi hiện ra. Hay là chị giận tôi chị bỏ về quê, bố mẹ biết chuyện của tôi với chị và đuổi chị về quê,… . hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Cả buổi sáng ở nhà tôi nóng như lửa đốt. Đến 11h kém mẹ tôi về. Bà lẳng lặng vào trong nhà chuẩn bị ăn trưa cho cả nhà. Bình thường mẹ tôi ít nói nhưng sao hôm nay tôi thấy lo quá. Một lúc sau khi cơm chuẩn bị xong, mẹ tôi gọi tôi mang cơm cho thím và khi tôi xuống nhà thì bố tôi đã về. Ông trầm ngâm lặng lẽ hơn bình thường. Với không khí này tôi hoảng thực sự, chỉ cần một hành động gì của bố và mẹ mạnh phát ra tiếng động là tôi giật mình. Đến 12h tôi vội vã lên nhà chuẩn bị sách vở và dắt xe đạp ra đi học. Cả buổi chiều tôi như người mất hồn, bình thường không trò gì là tôi không tham gia nhưng sao hôm nay không còn hứng thú gì cả. Tụi bạn hỏi thì tôi nói tôi bị ốm. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua mà lòng như lửa đốt. Ngày xưa đọc sách có câu “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” viện vào hoản cảnh tôi lúc này sao đúng thế. Rồi tiếng trống hết giờ cũng vang lên. Như bình thường tôi mải móng về nhà ngay sau đó đi đá bóng. Nhưng hôm nay tôi lại sợ về nhà thế. Tôi nghĩ chắc bố mẹ biết hết truyện rồi đợi tối về xử lý tôi. Tôi sợ quá không về nhà ngay mà đi ra phía đê gần cầu Non Nước ngồi gần 1 tiếng mới về.

Nói qua về tôi, kể từ khi có chị đến ở nói thật cũng có xao xuyến (tuổi đang lớn, tuổi này bố nào chả tò mò) nhưng không giám có bất kỳ hành động lỗ mãng nào cả. Nhà tắm nhà tôi không có cách nào nhòm được vì được xây ngay cạnh bếp trong nhà rất kín đáo nhưng có thể quan sát từ nhiều phía nên tôi hoàn toàn không có ý tưởng nhìn trộm trong hoàn cảnh như vậy. Tuy nhiên không phải không nhìn được những hoàn cảnh nhạy cảm. Sáng ra tôi đi học hay vào lấy sách vở tại gác xép nên nhiều lần thấy chị thay quần áo buổi sáng. Có lần đã được nhìn thấy toàn bộ cơ thể chị từ phía sau. Không giám miêu tả nhiều tựu chung trong một chữ đẹp rất phụ nữ Việt Nam (dáng, da, tóc đẹp, mặt dễ nhìn). Cái vấn đề nhìn thấy không quan trọng bằng thái độ của chị khi tôi bắt gặp cảnh nóng đó. Chị vẫn thực hiện việc đó bình thường tuy nhiên tốc độ nhanh hơn, ngoài ra sau khi xong chị còn ra bẹo má chí đầu tôi. Còn tôi mặt đỏ ửng. Tôi nhớ năm lớp 9 cả lớp đi chơi rừng Cúc Phương khi tôi đẩy cửa vào phòng các bạn nữ đang thay quần áo kêu ré lên vơ vội quần áo chạy lung tung chắc trong diễn đàn nhiều bạn đã gặp hoàn cảnh đó. So sánh với thái độ này của chị sau này tôi thấy đúng là bất bình thường có lẽ mọi việc cũng theo lẽ tự nhiên thôi.

Quay lại truyện chính, nếu bác nào ở Ninh Bình thì sẽ đều biết việc nhà máy nhiệt điện rú còi xả hơi nước. Chuyện của tôi và chị cũng liên quan đến việc này. Tôi và chị ngủ với nhau ở gác xép. Từ xưa đến nay không ngủ ở gác xép tôi không biết, khi ngủ ở đây mới phát hiện ra ánh sáng đèn đường phía đối diện thông qua các lỗ thông gió của nhà chiếu lên gác xép 6 ô sáng. Nếu ban đầu mới tắt điện thì cũng tối bình thường, nhưng khi mắt đã quen với bóng tối thì mọi thứ nhìn cũng rõ ràng là nhờ ánh đèn đó. Nói chung chị Thanh khi ngủ rất bình thường, quần áo chị khi ngủ là áo sơ mi cũ và quần dây chun có chấm hoa đỏ hoặc hoa xanh. Không có gì khiêu gợi cả. Vì vậy tắt điện đi ngủ là tôi cũng khò luôn, mấy buổi đầu nói chung không có gì xảy ra, hai chị em nằm ngủ ngon lành cho đến sáng. Vì biết chị hay thay quần áo vào buổi sáng nên thú thất tôi có giả vờ ngủ thêm một chút để xem trộm. Ngày hôm đó tôi nhớ lúc đó phải hơn 11h đêm, còi nhà máy nhiệt điện rú. Cả tôi và chị giật mình tỉnh dậy, hai chị em sau khi tỉnh dậy lại không ngủ được. Ban đầu chỉ lăn lộn sau đó tôi thấy chị cù tôi và hỏi

Truyện xưa giờ mới thổ lộ

Bạn đang đọc Truyện sex – Truyện xưa giờ mới thổ lộ tại http://vgat.net

– Chưa ngủ à.

– Tôi trả lời: Vâng tỉnh dậy khó ngủ quá.

Thế là hai chị em rù rì kể chuyện ngày xưa. Một lúc chị bảo tôi dậy khoá cửa lại không đánh thức thím dậy. Hai chị em nói chuyện một lúc thì tôi nhờ chị gãi hộ lưng, chị gãi hộ vừa gãi chị vừa hỏi.

– Sao Q hay nhìn trộm chị vậy.

– Tôi cãi : Lúc nào

– Chị nói sáng nào mà chả ti hí chị biết thừa.

Tôi không giám nói gì nằm im để chị gãi lưng cho. Được một lúc, chị bảo chị gãi lưng cho tôi thì tôi gãi lại cho chị. Tôi vâng và gãi cho chị nhưng chỉ gãi ở bên ngoài áo. Gãi một lúc chị bảo:

– Em thò hẳn tay vào trong gãi lưng cho chị gãi vậy thì khó chịu lắm.

Tôi thực hiện như cái máy, nói thật anh em lúc này quá hồi hộp một phần vì bà bóc mẽ phần nữa hôm nay bà tắm bằng cái gì mà mình thất thơm thế. Tay tôi sờ vào làn da chị hơi run run, bà này phát hiện ra ngay bà hỏi luôn:

– Sao làm gì tay run thế.

– Tôi nói lần đầu tiên em sờ vào người con gái như thế này không hiểu sao em run thế.

Chị chỉ cười không nói gì mà chỉ bảo tôi gãi lên hay gãi xuống. Tôi làm theo chị một lúc chị lại nhơ tôi:

– Em ngồi lên ấn lưng cho chị luôn nhé.

– Tôi ngồi lên đang không biết ngồi thế nào thì bà bảo ngôi lên mông chị.

Lúc đầu nói thật tà dâm của mình chưa có nên không nghĩ ngọi gì đến khi ngồi lên mông bà thì bỏ mẹ hàng bắt đầu cứng. Tôi thấy mình cứ khó thở làm sao, lực ấn vào lưng chị không được mạnh bà bảo em nhổm hẳn dậy mà ấn cho mạnh. Chắc bác nào thuộc tuổi của tôi mà ở quê làm sao có khái niệm quần sịp. Và thằng em khó bảo bị lộ diện không thương tiếc. Tuy nhiên do chị nằm úp nên không nhìn thấy nhưng cảm nhận được nó thì chắc chắn vì có tình huống oái oăm. Tôi sau khi ấn thắt lưng của chị ngồi xuống và đấm lưng cho chị do phải ngồi dịch lên để đấm

Phần tiếp theo của truyện ở phía dưới :twisted:, bắt đầu đọc từ Phần 1 nhé 😥

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Mẹ nhìn coi trai thủ dâm , Truyện sex mẹ và chị thi nhau hành hạ tôi , Anh lon con gai 14 tuoi , Đưa vợ mình cho thằng khác chơi , Bướm non bướm múp xinh

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu