Posted on March 18, 2015

mỳ vừa mua ở căn tin, nhớ đến những sự việc tối qua không tự chủ được than thở một hơi. Vương Huân Vũ bên cạnh thấy vậy hỏi:
– Mày làm gì mà than thở thế?
– Có chút việc thôi.
Hắn ha hả cười nói:
– Không phải liên quan đến cái đĩa DVD lần trước chứ?
Đương nhiên cái đĩa DVD đó cũng không phải thứ lành mạnh gì, hơn nữa tôi còn chưa có time thưởng thức hết, ai ảo bây giờ trong nhà lại thêm một người nữa…
Đột nhiên phía sau có một giọng khe khẽ gọi tôi:
– Em Nhân…
Chỉ thấy cô giáo núp ở bên cạnh một phòng học vẫy tay gọi tôi. Tôi đi đến thì cô cúi đầu xuống đáng thương nói:
– Em Nhân, cho cô vay 200 được không?
– Í… có thật nghèo đến vậy không?
WTF, thật không thể tin được trên người cô đến hai trăm cũng không có.
Cô giáo ủ rũ nói:
– Ừ, hướng tới các thầy cô khác vay cũng rất khó khăn, nhưng mà bụng cô lại đói rồi.
Tôi cũng không còn cách gì nói với cô:
– Em cũng chỉ đem đủ tiền ăn trưa của em thôi.
Tôi nhìn chiếc bánh mỳ trên tay nói tiếp:
– Chiếc bánh mỳ này, nếu cô muốn em sẽ cho cô.
– Thật không vậy? Có thể không?
Cô mặt ngây thơ cười nói:
– Thật vui quá, cảm ơn em nha.
Nhìn nụ cười đáng yêu của cô giáo khiến mặt tôi lại đỏ lên. Như vậy cũng tốt, xem ra cô giáo rất vui vẻ…

lồn (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) **

Thời gian một tuần lễ rất nhanh trôi qua. Cô giáo giống như đã ở hẳn trong nhà tôi, sau khi từ trường học về nhà cô chỉ ngồi đợi ăn cơm.
– Bụng đói lắm rồi, cơm đã được chưa vậy?
Cô ngồi xem tivi hỏi tôi.
– Chịu khó đợi chút nữa, sắp được rồi.
Cái kiểu đối thoại này đã thành thông lệ cho mỗi ngày. Cũng may tay nghề của tôi cũng không tệ, cho nên có thể miễn cưỡng nuôi sống được đứa bé to xác này.
– Cô qua đây đi. Hôm nay ăn món trứng ốp.
Tôi đem cơm và thức ăn bỏ lên chiếc bàn ngoài phòng khách.
– Wow, trứng ốp.
Cô giáo vui sướng nhìn mấy món trên bàn. Sau đó cô cặm cụi ăn, giống như chết đói năm 95.
– Cô ăn từ từ thôi, gấp gì chứ.
Đúng là đứa bé lớn xác. Buổi tối đi ngủ cô cũng ngủ trên giường của tôi, khiến tôi liên tục ngủ trên ghế sa lông đã 7 ngày. Không biết những ngày tháng như vậy sẽ tiếp tục diễn ra đến bao giờ nữa. Nhưng mà kiểu sinh hoạt này… tôi thấy cũng không phải ghét lắm, nhưng có một vấn đề không được thoải mái…
Một hôm hết tiết Tạ Văn Nguyên bên cạnh tôi nói:
– Sống cùng với chị cũng đã được tuần rồi, mặc dù tôi và chị đều vui vui vẻ vẻ, nhưng mà có một vấn đề, đó là chị lúc nào cũng ở bên cạnh nên không thể “quay tay” giải quyết sự bức xúc.
Chuyện là vậy: ‘Bố mẹ của Tạ Văn Nguyên cũng không ở cùng với hắn, vì vậy hắn cùng chị hắn mướn một phòng nhỏ để ở’. Tôi cười nói với hắn:
– Hé hè hè, nói cũng phải thôi, tôi cũng rất hiểu rõ vấn đề này.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nói:
– Cái loại cảm giác này con gái đại khái cũng có biết đâu nhỉ?
Tôi nghĩ mấy ngày sinh hoạt vừa qua nói:
– Đúng thật như vậy, nên làm thế nào nhể?
– Ý! Cái gì cái gì? Không có đề tài nào hấp dẫn hơn sao?
Chỉ thấy cô giáo hướng bên cạnh hai người chúng tôi đi tới.
– Cô Lâm!
Tạ Văn Nguyên không biết làm sao chỉ nhìn cô. Cô đi đến bên cạnh tôi dựa vào tay tôi nói:
– Thì ra là vậy sao, em Nguyên cùng sống với chị gái nên không biết làm thế nào để “xử lý” cái phiền não!
Tôi nhìn chằm chằm vào cô hỏi:
– Cô ở bên cạnh nghe bao lâu rồi?
Cô cũng không thèm trả lời tôi tiếp tục nói:
– Bảo chị em giúp em như này có phải là xong không…
Vừa nói tay trái cô làm đang nắm hờ hờ trạng thái, sau đó đưa lên đưa xuống.
– Như vậy thì… ái, đau…
Tôi vỗ một chưởng xuống trán cô giáo nói:
– Đây là lời cho một cô giáo nói hay sao?
– Cái gì vậy! Đây là thứ thực tế nhất mà!
Cô giáo liền phản bác, nói xong cô giáo cười chạy đi. Tôi lắc đầu nói:
– Cái gì mà thực tế chứ?
Tạ Văn Nguyên nhìn bóng lưng cô mỉn cười nói:
– Thấy tâm tình cô dạo này rất tốt, không biết cô gặp chuyện vui gì đây?
– Chắc là kiếm được chỗ ở miễn phí, còn có thêm 3 bữa cơm nữa!
Tạ Văn Nguyên buồn bực nói:
– Có thật vậy không?
– Hình như… đúng như vậy!
Trong đầu tôi lại nghĩ “đúng quá đi còn gì nữa, mỗi ngày phải hầu bà ta 3 bữa cơm, mệt gần chết. Sẽ có ngày ông xơi lại”.

Đêm đó về đến nhà, cô giáo có vẻ trầm mặc dị thường. Chén cơm tối xong, lúc tôi ngồi trên bàn ăn làm bài tập cô giáo ngồi trên ghế sôpha cứ nhìn chằm chằm vô tôi.
– Cô có việc gì không ạ? Cô cứ nhìn em như vậy, làm em không thể chú tâm vào được.
Tôi quay lại mỉm cười nói với cô. Cô nhìn vào mắt tôi nói:
– Ừ thì… cô có một chuyện muốn hỏi em.
Trong lòng tôi nghĩ “hẳn nào cô hôm nay lời nói lại khách khí như vậy”.
– Vâng, cô cứ hỏi.
Cô mặt ửng đỏ hỏi:
– Em có tự an ủi không? Có hay không?
Tôi lúng túng hỏi lại:
– Sao cô lại hỏi loại chuyện này?
– Vì buổi sáng cô nghe hai em nói chuyện, cô nghĩ nếu cô ở đây thì không được tiện cho lắm phải không?
Cô lại nói tiếp:
– Hơn nữa cô nghe nói tinh trùng ở trong cơ thể nhiều quá mà không cho ra, cơ thể sẽ không được tốt…
Tôi lập tức ngắt lời của cô nói:
– Có thật thế không? Mà sao em chưa từng nghe qua?
Tôi đem tầm mắt trở lại đống bài tập trên bàn nói:
– Cái vấn đề này em không thể trả lời cô.
Cô vội vã hỏi:
– Sao thế? Hai chúng ta không phải giống người một nhà hay sao?
– Em mới không cùng người nhà thảo luận cái chuyện này.
Cô từ ghế sa lon bò đến bên cạnh người tôi nói:
– Cô có thể đi ra ngoài một tiếng rồi quay lại.
Tôi ôm đầu khoa trương nói:
– Em không cần loại quan tâm như thế này.
– Vậy thì để cô dùng tay giúp em.
Cô giáo xấu hổ nhìn tôi nói.
– Cô lại nói linh tinh gì đấy?
Thật không thể tin cô giáo lại có thể mở miệng nói ra những lời này. Tóc cô rũ lên áo sơ mi cộc đỏ, trên mặt có chút hơi đỏ nhẹ giọng nói:
– Vì cô cứ ở đây miễn phí, cô cũng cảm thấy hơi ngại. Chỉ cần dùng tay có thể giúp em giải quyết không?… ái! Đau!
Tôi thuận tay cầm quyển vở trên bàn giáng lên đầu cô. Tôi cau mày nhìn cô nói:
– Cô còn có cái chủ ý vớ vỉn này thì cô nên tìm chỗ nào mất tiền mà ở.
Loại việc này mà diễn ra thì cả hai còn ra thể thống gì nữa. Cô sờ chỗ bị đánh thấp giọng quát:
– Ừ… cô đẩy!
Nói xong đem cả người tôi đè ra sàn nhà.
– Á!
Khi đầu tôi nhấc lên xíu xíu, mắt nhìn thấy là cái quần bò ngắn bó sát của cô giáo.
– Cô… cô?
Giọng tôi có chút hơi run. Cô cũng không trả lời tôi, chỉ chăm chú đem quần của tôi kéo ra, chỉ trong nháy mắt con cặc của tôi đã tiếp xúc với không khí bên ngoài.
– Fuck!
Giờ khác này tôi đã có thể hiểu được cái cảm giác sợ đến mặt mày biến sắc ở trong tiểu thuyết nói đến. Tay ngọc của cô đã nắm lấy con cặc đang mềm xèo xèo của tôi, tôi vội vàng mở miệng ngăn cản:
– Đợi chút! Cô ơi, đợi đợi chút!
Cô không chịu được nói:
– Im, ồn quá đi! Em ngoan ngoãn đừng động đậy, nhanh chóng xong ngay thôi. Chắc em cũng rất nhanh phọt ra thôi nhể? Lâu như vậy không xả.
Tôi chân tay vừa cố giãy giụa vừa nói:
– Cô nói vậy là ý gì đây?
Phần mông cách qua lớp quần bò ngắn bó sát đang ở ngay trước mắt tôi khoảng cách chưa đầy 15cm, khiến cho tai và mặt tôi lửa nóng phừng phừng.
– Cô!
Tay phải tôi chống lên, tay trái thuận thế ấn lên mông cô. Woa, mông đàn hồi vãi.
– Đừng động vào cô.
Cô kêu lên, sau đó phần mông dùng sức ngồi lên ngực tôi. Vừa ngăn cản sự giãy loạn của tôi, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.
– Em ngoan ngoãn đừng động đậy là tốt nhất.
Tôi như thế này cũng có thể được coi là một thử nghiệm khác biệt nhỉ? Vừa rồi hết thảy phát sinh quá nhanh nên con cặc của tôi vẫn chưa có cảm giác, nhưng mà theo cái tay cô giáo đang tuốt, cái phê phê cũng từ từ tràn ngập đến.
Làm thế nào bây giờ!? Làm thế nào bây giờ!? Quả nhiên là sướng tê mê, được người đẹp tuốt lòng có khác, nhưng mà không thể cứ như vậy tiếp tục được.

Cô giáo mang chút ngạc nhiên nói:
– Ô, nó cứng lên rồi!
– Có phải như vậy không?
Đây không phải là lời nói thừa hay sao? Ở vào cái trường hợp này mà không cửng lên thì nên đi khám bác sĩ cho rồi.
Chỉ nghe cô giáo từ từ nói ra:
– Cô muốn… liếm thử xem thế nào!
Cô nói ra lời này khiến tôi phản ứng không kịp chỉ có thể nói:
– Fuck!
Tiếp theo chỉ trong chớp mắt con cặc của tôi đã bị miệng lưỡi của cô ôm gọn. Đàu lưỡi của cô không ngừng vạch vạch phần rìa trên đỉnh con cặc, thỉnh thoảng còn hút lấy phần lỗ đái mẫn cảm. Cô chuyên nghiệp quá vậy ta, khiến tôi phê hơn con tê tê rồi.
– A… cô, đợi chút! Đợi chút! Như vậy không tốt lắm.
Tay tôi chống xuống sàn nhà muốn đứng dậy. Cô quay đầu lại nói:
– Được chưa? Sắp ra rồi rồi đấy.
– Cũng không tốt lắm. Thật khó mới có cơ hội như vậy, tại hơi… a! Mình đang nói gì thế này!
Khiến cho cương lên cũng là cô, muốn tôi ra cúng là cô, cô không phải là làm theo chủ ý mình sao. Cô tựa hồ đối với lời nói vừa rồi của tôi không được vui cho

Trang: 1 2 3 4
Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu