Posted on January 20, 2015

Không thể nào…tuyệt đối không thể…tôi đứng 1 chỗ lẩm bẩm. Bên tai tôi vang lên âm thanh đã khiến trái tim tôi rung động :
“Anh! Dù xảy ra chuyện gì thì Em mãi yêu anh …”

Câu nói cuối cùng của ngày hôm qua….sao có thể…hôm qua trong điện thoại em vẫn còn cười nói vui vẻ,sao có thể chết được?tôi không tin được vào tai của mình nữa…tôi lảo đảo đi mà k biết mình đã đi như thế nào nữa quãng đường từ ngõ vào nhà em như xa vô tận…tâm tôi lúc này đang rất loạn,…

Đứng trước nhà nàng mà tâm tôi bấn loạn, tôi run rẩy đi vào trong. Ngay tại giữa phòng có một thân thể mềm mại đang nằm đó,trên thân phủ 1 tấm vải trắng…tôi run rẩy đi về phía thân ảnh quen thuộc vẫn thường quấn quýt giấc mộng của tôi… trong đầu tôi lúc này nhớ lại lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau,tôi vô thức đi đến gần tấm thân phủ mảnh vải trắng đó.

“Anh, anh kể chuyện cười cho em nghe đi…hì hì” tiếng cười trong quá khứ vang lên bên tai…

Những hồi ức tươi đẹp thoáng chốc sụp đổ…tôi chầm chậm quỳ xuống…nước mắt lăn dài trên mặt.trước mắt tôi nhòe đi…
“ Em không phải vẫn muốn nghe anh kể chuyện sao? Anh vẫn còn nhiều điều muốn nói với em mà…”

Đã 8 năm rồi. kể từ ngày mối tình đầu của tôi ra đi….. nhớ về hồi xưa,lần đầu tôi gặp em. Lúc đó tôi mới bước vào lớp 10, ở nơi miền núi HG,lúc đó chúng tôi mới biết đến Internet. Mà mỗi khi ra quán ýt nhất phải có 6 người bà chủ quán mới bật mạng cho vào mà chat. Lúc đó tôi gặp em, em nhờ tôi lập nick chat cho,vì mới có nên rất ýt người biết lập nick chat.làm cho em mà tôi âm thầm tự add nick tôi vào nick em. Thế là tôi bắt đầu làm quen với em. Hóa ra em học cùng khóa với tôi nhưng kém 1 tuổi và em học bên trường Chuyên.còn tôi học LHP.

Em gọi tôi là Gió còn tôi gọi em là Mây…tôi hay kể chuyện cười cho em nghe. Tôi hay bắt chuyện với em mỗi khi gặp em onl,sau nhiều lần nói chuyện trên mạng tôi đã xin được số điện thoại nhà em với điều kiện k đc nháy máy.nhiều lần tôi rủ em đi chơi nhưng em ứ đi,toàn kiếm cớ. sau lần thứ n thất bại thì một hôm em lại chủ động rủ tôi đi chơi mới chết chứ. Đến nơi tôi mới ớ người ra vì tôi nghĩ là chỉ có 2 đứa thôi, ai ngờ lại thêm 2 đứa bạn em đang chém gió nhiệt tình. Hóa ra là 2 bạn đó cũng biết tôi theo đuổi em, nghe em kể nên muốn gặp mặt tôi nên mới có chuyện ngày hôm nay. Từ hôm đó 2 đứa đi chơi với nhau nhiều hơn…gọi điện tám với nhau khi mà bố mẹ không cho đi chơi.

Mỗi khi cuối tuần tôi hay rủ em hay ra Công viên xanh ngồi nhìn Sông Lô chảy,rồi hứng lên lại chạy xuống bờ sông ngồi nghịch cát…Em hay đòi tôi kể chuyện cười, nhìn em cười trong nắng trái tim tôi đập nhanh hơn.

2 đứa cứ thế lẳng lặng đi vào cuộc sống của nhau như vậy,dần dần tôi thấy nhớ em nhiều hơn, hay nghĩ đến em, nhớ những lúc em dẩu môi lên làm nũng, hay phụng phịu một cách ủy khuất, đôi khi nhớ đến em tôi lại cười 1 mình 1 cách ngây ngốc…đến hôm sn tôi,buổi chiều hôm đó tôi lấy hết can đảm ngỏ lời với em…giây phút chờ đợi em trả lời mà tim tôi cứ đập loạn hết cả lên.rồi lại nhảy cẫng lên xung sướng khi em đồng ý. Bi giờ nghĩ lại lúc đấy mà bị bệnh tim không khéo ngỏm mất.

Từ hôm đó đi học tôi qua đón em, may mà 2 trường ở gần nhau. Nhưng phải đợi ở ngoài ngõ vì em sợ bố mẹ bít. Chỉ hôm nào em ốm thì em điện trước cho tôi để hôm sau không phải qua đón.

Tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những nụ hôn và những cái nắm tay. Một tình yêu trong sáng của lứa tuổi học trò thế hệ 8x. em thích nhất bài Take me to your Heart, đây cũng là lý do mà cho đến bây giờ trong máy tính của tôi lúc nào cũng có bài này.cả điện thoại nữa lần nào đổi máy tôi cũng cop bài hát này.

Những lúc em buồn về chuyện bạn bè nói xấu sau lưng,bố mẹ mắng oan một điều gì đó tôi thường ở bên : “em đừng buồn nữa, đôi khi mọi chuyện lại không tệ như em nghĩ đâu.” Rồi kể chuyện cười cho em nghe,em lại cười, tôi véo mũi em bảo : “ đấy, em cười trông xinh lắm,nên hãy cười nhiều hơn nhé”…cho nên em rất muốn nghe tôi kể truyện cười cho em nghe. ( may mà hồi đấy hay đọc báo HHT nên biết nhiều truyện cười k thì móm )

Rồi tôi thấy em hay nghỉ học, lúc đầu là 1 hay 2 buổi,sau lại càng nhiều hơn. Có lần nghỉ đến gần 1 tháng. Tôi hỏi em nhưng em không nói…rồi em hay tránh mặt tôi…đến trước tết thì em nói muốn chia tay…tôi chết lặng,hỏi lý do thì em chỉ lắc đầu,và nói là muốn tập chung vào học ( lý do muôn thủa ) mà tôi thì không níu kéo ( mà cho đến những cuộc tình sau này tôi cũng không bao giờ níu kéo) vì quan điểm của tôi là không níu kéo 1 người khi mà người đó đã muốn dời xa mình.có níu kéo cũng vô ích. Thế là tôi bắt đầu tập một cuộc sống không em.

Nhưng mà tôi không biết được sau khi nghỉ tết xong em cũng đã không quay lại trường nữa. Tại học 2 trường khác nhau nên cũng k để ý được tại tôi k quen ai bên trường đấy mà hỏi. Rồi cái tôi của một thằng con trai đã khiến tôi không tìm em, mặc dù tôi rất muốn nhìn thấy em cười. đây cũng là điều mà tôi ân hận nhất.

Đến một hôm tự dưng em gọi điện cho tôi. Hỏi tôi dạo này ra sao.nói chuyện được 1,2 câu thì 2 đưa im lặng…rồi em nói : “Anh, Dù thế nào đi nữa thì em mãi yêu anh”
Rồi cúp máy. Tôi đứng im,tim đập loan nhịp,xung sướng : em vẫn yêu tôi. Tối hôm đó tôi đang ngủ thì bị gẫy dát giường. cũng chả để ý lắm. lắp lại ngủ ngon lành,thầm nhủ sang mai qua nhà đón em.trong mơ tôi lại thấy nụ cười tỏa nắng của em.

Đứng ở ngõ nhà em thấy có dựng rạp đám ma.lúc đầu tôi không để ý. Khi có mấy cụ già đi tập thể dục đi qua nói chuyện : “tội nghiệp con bé, nó mất trẻ quá.” Tôi nghe thấy thế vội hỏi xem là ai. Khi nghe thấy tên em tôi thấy trống rỗng…

Đến hôm đưa em mà tôi vẫn nghe thấy tiếng em cười vang đâu đây…cảm giác như em đang chơi trốn tìm với tôi vậy…

Hóa ra em bị ung thư máu. Đã điều trị nhiều nhưng không có kết quả. Đó là lý do em hay nghỉ học nhiều để nằm ở viện,và em biết em không còn nhiều thời gian nên em chia tay tôi. Khi em không còn thời gian nữa em mới gọi điện cho tôi nói chuyện với tôi lần cuối. tôi đã quá vô tâm…Giá như có thể cho thời gian quay lại tôi muốn được ở bên em nhiều hơn…muốn được chân trọng từng phút bên em…bây giờ thì đã quá muộn…

Sau này dù trải qua nhiều cuộc tình nhưng trong trái tim tôi, tất cả những kỷ niệm có với em vẫn luôn chiếm một ví trí rất đặc biệt, không thể thay thế.

Trong cuộc sống,có những người gặp rồi ta có thể quên, có những người ta gặp nhưng mãi không thể quên. Và những người con gái đã đi ngang qua đời tôi khiến tôi nhớ mãi không quên. Hôm nay tự dưng tâm trạng,đang ngồi gặm nhấm những nỗi buồn một mình,bỗng dưng tôi muốn kể cho mọi người nghe về những người con gái đó. Lần đầu viết tâm sự có điều gì thất lễ hay lời văn chưa diễn đạt được những điều tôi muốn nói ( dù sao với mình thì kể ra dễ hơn là viết ra ) thì mong mọi người thông cảm,góp ý để những câu chuyện sau mình sẽ hoàn thiện hơn.

Năm lớp 10 qua nhanh,nuỗiuồn trong tôi cũng vơi dần. Mọi chuyện đã qua thì cho nó qua đi, dù sao cũng k thể sống mãi trong quá khứ và kỷ niệm được.

Vào năm tôi học lớp 11, cô giáo thấy tôi học đc môn Sử mới hỏi có muốn vào đội tuyển học sinh giỏi sử để ôn. nếu thi qua được cấp trường thì đi thi tỉnh. Tôi thấy mình chả mất gì nên đồng ý đi ( thực ra là để trốn học phụ đạo buổi chiều ở lớp với trốn lao động vì vào đội tuyển đc miễn hết ).
Buổi đầu tiên đi ôn,cứ nghĩ toàn người lạ ai ngờ cũng nhòm thấy đc 2 em học cùng khối gọi là biết nhau,nói chuyện 1,2 lần gì đó. Thế là nhảy vào ngồi gần 2 em để tám cho vui. 1 trong 2 em tên là Phượng Ớt. bố mẹ em ở Huyện, nhà em có 1 nhà ở đây nên em ở 1 mình 1 nhà.
Mục tiêu của tôi là em ý.mấy hôm sau tụi tôi đã thành 1 nhóm,đi học ôn cùng nhau,về cùng nhau,thỉnh thoảng lại đi ăn uống, tụ tập những hôm đc nghỉ. Tôi hay đến chơi nhà em nhiều hơn. Ai bảo nhà em chả có ai.
Được khoảng hơn tháng,tôi và em đã thân nhau hơn rất nhiều,cứ rảnh rỗi,không đi đá bóng hay làm gì khác là tôi lại qua nhà em,có khi chỉ ngồi nhìn nhau im lặng chẳng nói gì. Nhiều lần trước khi đi học ôn tôi qua nhà em,rồi lại rủ em nghỉ học đi chơi.
Đến 1 lần tôi với em ý tranh luận cái gì ý ( lúc này 2 đứa thích nhau rồi mỗi tội chả có đứa nào nói ) em bảo em yêu tôi,tôi lai bĩu môi tỏ vẻ k tin.em ý mới bảo:
– Anh nhắm mắt vào đi
– nhắm làm gì ?
– thì anh cứ nhắm đi, em chứng minh cho anh thấy.
– tôi nhắm mắt vào, 1 lúc sau cảm nhận được nụ hôn “ phớt “ qua môi của em. Tôi mở mắt thì thấy em mặt đỏ bừng đứng im
– đã tin em chưa ?
Tôi lại gần và ôm em vào lòng. Cúi xuống đặt lên môi em một nụ hôn,em đáp lại nhiệt tình ( hôn lưỡi nhá )
Thế là tôi với em thành một cặp. sau hôm đấy khoảng 2 tuần, tôi quyết tâm “ ăn “ em. Chiều tôi đến nhà em,hôm nay em mặc áo phông với cái váy xanh,càng dễ hành động.
2 đứa nằm trên giường ôm ấp, hôn hít. Tôi không kiềm chế đc dục vọng của mình nữa..lừa lừa đưa tay vào xoa lưng em ý, rồi “ pực” làm tuột cái áo

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Địt nhau với em giúp việc đang làm trong bếp , Xem phim sec dac biet , Xem lồn chửa lồn có bầu , Hút thuốc bằng cái ấy , Vợ chồng địt nhau thế nào sướng nhất

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu