Posted on January 7, 2015

Đứng vững lên xem nào.. tập tành thế thì bao giờ mới xong hả.. Nó giận dữ quát lên….
“Ê thằng khốn nạn kia… mày không biết thương hoa tiếc ngọc hả?, dm t mà là mày t thương không hết.” Thằng Nam xen vào, vừa nói vừa cười tủm tỉm.
“mày không cần bênh.” Nó la lên gắt gỏng.
“ Không cần mấy người lo.. tui tự tập..” Cô bé với mái tóc dài đang buông xõa trên trán lấm tấm mồ hôi đang cố gắng chống tay đứng lên từ sàn nhà thi đấu.
“Thấy chưa nó tự tập dc dó cần ji bênh.. nó muốn học võ mà, để nó thấy khổ đi..” Nó vừa nói vừa liếc nhìn sang cô bé với ánh mắt khinh thường. nó bỏ đi để lại cô bé đang cực khổ tập tiếp.
“ Thằng Phong đi oy đó. M nghỉ mệt chút đi.” Con Loan vừa nói vừa cầm chiếc khăn đưa cho Linh.
“Phải đó Linh ah. Bà nghỉ tí đi có tụi ở đây thằng Phong nó hk củ hành bà nữa đâu.” Thằng Bảo xen vào ra vẻ bênh vực.
“ để tụi tui dạy nó một bài học..” Thằng Nam vừa nói vừa xoa xoa cú đấm trong tay.
“Không cần mọi người wan tâm tui không mệt.” Nói xong Linh bỏ chạy ra phía bên kia nhà thi đấu tập tiếp.

Truyện sex Ngày đó xa rồi

Bạn đang đọc Truyện sex – Ngày đó xa rồi tại http://vgat.net

Phía bên trong phòng thay đồ.
Nó đang nằm trên ghế tận hưởng bản nhạc quen thuộc thì đột nhiên cửa phòng bị đá văng ra.
“Rầm..
“Dm mấy thằng tụi bay hết chiện làm hả. Biết thế lúc nãy t khóa cửa lấy dek ji phá dc.. dm”. Nó bực mình cằn nhằn.
“ dm mày ra cho con Linh nghỉ đi.. Nó tập tiếp kìa” Thằng Nam ra lệnh.
“Nhanh đi thằng chó.” Thằng Phú xen vào.
“kệ mẹ nó chứ .. ai bảo nó muốn tập “ Nó thản nhiên nói như không lien quan tới mình.
“ Khốn nạn. mày là đại sư huynh trong võ đường mà.” Thằng Nam không kiên nhẫn dc nữa
“ Zậy thôi để t dt về nói má m.” thằng Phú mc strong túi chiếc dt ra vừa bấm vừa nói.
“dc oy. Thoi để t kêu nó nghỉ dc chưa.” Thăng Phong bực bội đi ra khỏi phòng.
“ Nghỉ đi. Hết giờ oy.” Nó nói như ra lệnh trước mặt Linh.
Nó cũng chẳng biết tại sao mình lại vs Linh như thế. Vì Linh luôn bám theo mình chăng. Hay tại mình ghét cô ấy. Vừa nghĩ nó vừa nhìn những giọt mồ hôi trên trán Linh. “ Sao lại khổ thế chứ?” Nó không khỏi thở dài.
“ uh… mà ông..” Linh đắn đo
“chuyện ji ?” Nó hỏi
“ah không có ji. Tui về đây.” Nói xong Linh đi về hương phòng thay đồ thật nhanh.

Tính đến giờ này thì nó đã 17 tuổi rồi còn ji. 17t mà vs nó , nó chỉ nghĩ mình mới 11 12 tuổi ấy chứ. Nghĩ cũng phải mấy thằng bạn nó thằng nào cùng có em này em nọ. còn nó thì ngược lại. Vẫn hàng nguyên tem. Nó biết Linh thích nó nhưng nó lại không thích Linh. Vì sao ư? Nhiều đem nằm trằn trọc không ngủ dc nó cung nghi đến Linh. Linh vs nó ngang tui nhau. Là bạn thân của nhau từ cái thời mà như nó thường nói đùa là “ Ở truồng tắm chung “ hai nhà là hang xóm, hai ông bố là bạn bè chiến đấu vs nhau từ thời đi lính ở Campuchia. Chinh trong lúc sinh tử hai ông bố ấy đã hứa vs nhau rang nếu sau nay sinh dc 1 trai 1 gái thi sẽ cho tụi nó lam vợ làm chồng. nếu cùng là con gái hoặc cùng là con trai sẽ làm anh em , chị em của nhau. Nhưng cái sự đời lại oái oăm ở chỗ linh la con gái và nó là con trai. Khi biết việc này nó thì khốn khổ hay tránh mặt linh. Còn Linh thì khác. Nó cảm thấy hình như Linh thích nó nhưng hk dám nói. Nên nó càng phải làm vậy để linh ghét mà tránh xa nó.
“Xin lỗi “ Nhìn bóng lưng của Linh nó thầm nói.
Bước đi chậm rãi trên đường về nhà, vừa đi nó vừa nghĩ ngợi lung tung đủ điều. Có lẽ ở cái tuổi hồn nhiên trong sáng 17 ấy thì đó là điều bình thường. Nhưng nghĩ đi thì cũng nghĩ lại nó cũng cảm thấy cuộc sống của nó hơi vô vị một chút, quanh đi quẩn lại thì hằng ngày đối với nó cũng chỉ là sáng thức dậy, đi học chiều về thì lại đi tập võ ở Võ Đường của ba nó. Tối đến thì học bài không học đi chăng nữa thì cùng tụi bạn chơi game hay hát hò một chút. Nó mỉn cười lê bước đi trên đoạn đường đang dần tắt nắng.
Bỗng dt của nó vang lên. Lười biếng nghe máy “ Ji thế? Chuyện gì sao nãy hk nói ?”
Phía bên kia tiếng thằng Nam la inh ỏi .
“ Mày đang ở đâu đấy hả? Về lại võ đường coi. Có chuyện gấp oy”
“Chuyện ji ? t gần về tới nhà oy…”
Phía bên kia bỗng không có tiếng trả lời .
Nó nhanh chóng chạy về hướng võ đường.

Chạy thật nhanh về phía võ đường, vừa chạy nó vừa cố gắng gọi lại cho thằng bạn khốn nan. “mẹ cái thằng ông m sắp về tới nhà còn gọi”.
Đến trước cửa võ đường tưởng rằng sẽ có thằng bạn khốn nạn nào đó ra đón ai ngờ không thấy ai cả. Trước cửa thì toàn xe máy nghe vọng ra bên trong những tiếng reo hò. “’Không lẽ..” Nó thầm nghĩ.
Đi đến phòng thi đấu thì thấy thằng Nam đang lo lắng đứng trước cửa.
“Chuyện gì mafoonf ào thế m? “
“ Có tụi nào đến đòi đấu đài nè.. m là sư huynh ở đây m coi zô giải quyết đi.”
“ Đấu đài.. Mày biết tụi nào hk?”
“T hk biết rõ nhưng nghe mấy thằng kia nói thì là ở đâu ngoài bắc đó.”
Nó chưa nghe hết câu đã lập tức đảy cửa đi vào. Nói thêm một chút về đấu đài. “Đấu đài là hình thức đối kháng tương tự như trên TV nhưng khác ở chỗ khi thi đấu sẽ dùng võ tự do. Hai bên được tùy ý sử dung vũ khí và đánh dến khi nào 1 trong 2 người không thể đứng đánh tiếp đc. Nó tàn nhẫn ở chỗ không có một luật lệ nào cả. Không bảo hộ không trọng tài. Chỉ có tiếng la hét xung quanh thêm vào tiếng reo hò khi một trong hai võ sĩ gục ngã. Loại đấu đài này hiện nfay ít còn được sử dung vì mức đô tàn nhẫn của nó. Nếu một trong 2 người có rủi ro chết trong khi thi đấu thì bên còn lại cũng không chịu trách nhiệm.
Nó đi lại gần hướng võ đài, lòng thầm nghĩ phải hết sức cẩn thận. Nếu có lên đấu thì cũng phải coi trọng chinh mình là trên hết. Người ta sống hơn nửa cuộc đời mới dám đấu mình mới 17 tuổi thôi, chưa hưởng thụ hết cuộc sống mà.
Lại gần võ đài nó nhìn thấy một người đàn ông trung niên trạc tuổi ba nó đang ngồi một góc võ đài. Lạnh , lạnh lẽo sống lưng là cảm giác mà nó cảm nhận được từ người này. Đã từng đọc nhiều tiểu thuyết võ hiệp , trước giờ cái gì gọi là sát khí nó đều cho là nhảm nhí. Con người muốn luyện được đến mức khí huyết phát tán được ra bên ngoài ít nhất cũng mất đến 80 90 năm. Cũng như những người học “ NHÂN ĐIỆN” cái gọi là khí công đó cũng chỉ là dùng phương pháp bấm huyệt để trị liệu cho người khác thôi. Cái gì gọi là phát công, vận khí toàn là lừa đảo.
“ Xin hỏi chú muốn đấu ạ?” Nó lễ phép cúi đầu hỏi. Dù gì thì gì vẫn phải ra vẻ lễ phép để khi có thua thì họ còn nương tay.
“ Được nghe nói võ đường Thanh Phong này trước kia tên là Hoàng Gia mà. Được rồi bác muốn gặp người tên Hoàng Gia đó cháu có quen không?” Người đàn ông nói giọng nghiêm nghị, ai nghe cũng không khỏi hơi sợ.
“Bác muốn hỏi ông nội cháu ? Bác quen với ông? Bác là….” Nó vừa hỏi vừa đề phòng chẳng may người này có ý đồ xấu với gia đình mình.
“ À thì ra là ông của cháu ah. Chẳng trách bác nhìn hơi quen. “
“ Bác nuốn ..”
“ Đừng lo. Bác không có ý xấu. Bác đã từng học võ ở đây. Lâu rồi không trở lại cứ tưởng bố cháu quản lý nơi này chứ. Định đấu một trận xem hắn ra sao. Không ngờ gặp cháu.”
Nghe lời nói này nó cũng mườn tưởng lại câu chuyện năm nào của ông nội. Ngày đó khi mới tham gia giải phóng 1945 ông nội từ bắc trở về Bình Định mở võ đường theo ông có một đứa bé năm đó còn bế trên tay. Ông bảo cha mẹ nó chết khi Pháp tháo chạy năm 45. Người này cùng với bố nó là hai người hoc trò đầu tiên và giỏi nhất của ông. Nhưng sau khi hai người lên đường tham gia kháng chiến năm năm 63 thì mất hẳn lien lạc. Sau này ông có dò hỏi thì có người nói ông ấy chết ở CamPuChia có người nói năm đó tham gia Tết Mậu Thân đã bị bắt và chết ở Côn Đảo. Không ngờ nay lại trở về.
“ Bác là Bác Trung mà ông thường nhắc đó phải không?” Nó hỏi nhưng có vẻ chờ mong câu trả lời.
“Đúng rồi. Bây giờ cháu đưa bác đi gặp ông cháu đươcj không? Mấy mươi năm rồi con gì.” Bác Trung nói mà going nghẹn ngào.
“ Ông cháu ông cháu mất được gần mười năm rồi.” Nó nói mà long cũng thầm ngẹn ngào. Ông là người dạy võ thương yêu chiều chuộng nó nhất
“ Cháu nói .. Ông cháu … Mất rồi ?” Bác nói mà nước mắt khẽ tuôn dài trên hai má.
“ Hay là bác về nhà cháu gặp bố cháu nha. Ngày ông mất bố cháu vẫn tìm kiếm tin tức bác mà không được”.
“Thôi về nhà cháu vậy. Thế cháu tên là gì? Mải hỏi chuyên quên hỏi cháu”
“Tên cháu là tên võ đường đấy ạ. Bác cứ gọi Phong là được ạ.”
Thế rồi mọi việc cũng dc giải quyết không có cuộc đấu nào như nó nghĩ diễn ra cả. Hai bác cháu dẫn nhau ra xe. Phải đính chính một chút là xe của bác Trung nó làm gì có xe. Mở cửa sau chiếc xe – Mex thì phải. Đạp vào mắt nó là một người con gái vứi mái tóc buông xõa ngang vai. Khuôn mặt trái xoan thêm nước da trắng. Chỉ có thể nói một chữ : Đẹp. Trước giờ nó chưa thấy ai đẹp như thế còn về sau này thì mấy bạn chờ chap sau nha.
Mình chỉ viết tiếp đến đây. Chap tiếp theo tối minh viết tiếp nha. giờ đi hoc cái. Trốn tiết từ sáng đến giờ.

Đẹp đó là câu mà nó có thể nói ngay trong lúc này. Làng da trắng

Trang: 1 2 3
Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Web sex nước ngoài thì đọc truyện sex mẹ đi cho rồi , Cô giáo cởi quần áo cho học sinh khám phá , Chồng thủ dâm cho vợ , Lồn bà bầu có chửa bụng to , Thích địt nhau trên giường hay trên ghế sofa

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu