Posted on February 22, 2015

“Bạn nghĩ thế nào khi biết được người yêu/người tình của mình đã từng quan hệ với số người bằng nửa số tuổi của người ấy”

Có nhiều lựa chọn đáp án, ví dụ như là

“Một cú sốc”

Tưởng tượng nếu như người yêu của mình (là phụ nữ), khoảng tầm 25 26 tuổi và đã ngủ với 12 người đàn ông khác, có thể bạn sẽ không hài lòng. Hoặc một lựa chọn khác nữa là “Đó chỉ là một con số”. Tức là bạn cho qua tất cả và cũng không bận tâm cô ta từng ngủ với 5 hay 10 hay 15 người trước đó.

Câu hỏi đó khiến cho DBBC* nhẩm tính lại xem mình đã từng quan hệ với bao nhiêu người. Ngẫm một hồi thì cũng chừng gần 20 người, Tây nhiều hơn Ta, mà tuổi đời thì chưa đến 30. Một phương án lựa chọn nữa cho câu hỏi ở trên là “Cô ta thật sự là một con đĩ”. Vậy thực sự DBBC có phải là một con đĩ không, hay nói một cách hoa mỹ là “một kẻ nghiện sex”?

DBBC – là bút danh của tác giả :)

Một nửa bé con, Một nửa đàn bà

Bạn đang đọc Truyện sex – Một nửa bé con, Một nửa đàn bà tại http://vgat.net

Ngẫm nghĩ lại một hồi thì nếu viết lại những kỷ niệm ân ái của mình chắc cũng thú vị. Vì trên hết, như bao người đàn ông đã nói, DBBC là một người thú vị. Không tin ư? Hãy đọc thử những phần ký sự ngắn mà DBBC đã từng viết. Một thân hình tuyệt hảo, một cái đầu điên rồ, dám làm những gì mình nghĩ và trên hết những kỹ năng thực tế được rèn luyện theo thời gian có thể khiến bất cứ người đàn ông nào khó lòng kiềm chế. Vậy tại sao không viết lại những gì mình đã trải qua để mọi người đánh giá cái góc khuất của DBBC nó thế nào?

DBBC đã mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ là mình sẽ viết lại như thế nào. Bởi vì hầu hết mọi đối thoại đều bằng tiếng nước ngoài. Nếu giữ nguyên thì đảm bảo không ai hiểu, còn nếu dịch lại thì cảm thấy tù túng. Ví dụ như tiếng Anh chỉ có “you and I”. Nói chuyện với phi công rất thoải mái chỉ có “you” và “me” thôi, còn nếu dịch lại tiếng Việt thì lại thành “chị và em” à. Mà trong đầu DBBC thì từ lâu đã không còn những thứ như vậy.

Cấu trúc viết thì DBBC sẽ viết theo kiểu lan man lan man hôm nay nhớ đến cái gì thì viết cái đó, không phân chia phần này phần nọ và chương hồi hết sức quy mô như những người khác. Nếu đọc những phần ký sự mà DBBC đã từng viết thì sẽ thấy đây không phải phong cách của DBBC. Lý do vì sao DBBC lại chọn cách viết tùy tiện ư? Vì thực sự là dạo này bận hẹn hò với trai (số nhiều) nên không thể (và cũng không thích) ràng buộc đầu óc của mình với một người suốt một thời gian dài. Kiểu như đang đi chơi với B C D mà suốt ngày cứ lên đây kể tỉ mỉ từ đầu đến cuối chuyện bạn A. Vì thế mọi người đọc thì đừng ngạc nhiên khi đoạn trước đang nói về A thì đoạn sau nhảy sang C rồi lại nói về B nha.

Thôi thế là xong, cái 2 cái răng khôn của nàng đã vẫy tay ra đi từ biệt. Anh chàng sinh viên trẻ rất hài lòng vì thành quả vừa đạt được hôm nay. Hai cái răng khôn nằm nghiêng ngả trên khay là minh chứng hùng hồn. Ở bệnh viện Tây là vậy, hầu hết các bệnh nhân đều do các sinh viên nha khoa trực tiếp phụ trách, các bác sĩ chỉ giám sát, kiểm tra và cho ý kiến.

Lần đầu tiên nàng đến bệnh viện nhổ răng là 2 năm trước. Lúc ấy nàng sợ phát khiếp khi nhìn thấy cái bảng tên của cô bác sĩ khám cho mình. Dưới cái tên là dòng chú thích nhỏ “sinh viên thực tập”. Vận mệnh nàng lại đi giao cho một đứa thực tập ư? Ấy thế mà mọi chuyện cứ điềm nhiên xảy ra như chẳng có gì to tát cả. Sau khi trám kỹ răng cho nàng thì cô thực tập sinh gọi bác sĩ phụ trách đến để kiểm tra và cho ý kiến trước khi kê đơn thuốc và cho nàng ra về.

Vì thế lần này nàng không cảm thấy lo lắng gì khi người nhổ răng khôn cho mình là một sinh viên nam hết sức tự tin và có vẻ thành thục. Chỉ 45 phút thì chàng ta đã nhổ xong 2 cái răng khôn của nàng, kỹ năng hết sức thành thạo. Bác sĩ chính kiểm tra rất hài lòng. Sau khi khâu xong, chàng kê đơn thuốc, dặn dò và hẹn tuần sau đến tháo chỉ. Nàng khẽ cúi đầu bắt tay cảm ơn và ra về.

Vừa bước ra khỏi bệnh viện thành phố thì nàng khẽ rùng mình. Trời hôm nay u ám như có dấu hiệu sắp mưa. Những cơn gió thốc qua hất nhẹ cái áo choàng len dài nàng đang mặc.

” Xong!”

” Em cảm thấy thế nào?”

” Em chưa cảm thấy đau. Nhưng bác sĩ nói là nên bắt đầu dùng giảm đau sớm cũng được.”

” Chắc là thuốc tê vẫn còn tác dụng. Em nghỉ ngơi đi. Nếu cần gì tối nay thì đừng ngại nói với anh.”

” Thôi chắc em không dám làm phiền anh đâu. Tối qua anh đã không ngủ được nhiều. Tối nay anh cần nghỉ ngơi chứ. Anh đã biết cách hâm nóng nem (chú thích: chả giò) chưa? Anh bỏ một ít dầu vào chảo thôi, bật số 6 rồi đảo qua. Còn cơm rang em làm thì anh có thể bỏ trực tiếp vào chảo không cần dầu ăn, nhưng bật số 4 thôi nhé.”

Không thấy tin nhắn trả lời. Có lẽ chàng đang làm việc. Hôm nay là thứ ba. Mỗi thứ hai và thứ ba chàng đều phải đến thành phố bên cạnh làm việc, đi xe mất 1 tiếng 30 phút. Công việc làm xong tầm 6 giờ chiều, chàng lái xe về nhà bao giờ cũng tầm 7 giờ 30 phút tối. Nàng nhìn giờ trong điện thoại, bây giờ là 4 giờ 30 phút chiều.

Ở trước bệnh viện thành phố là một quảng trường lớn có xe điện chạy ngang qua. Phía bên kia đường xe điện là nơi thanh niên thường tụ tập để chơi những trò thể thao như trượt ván hoặc xe đạp địa hình. Nàng nhìn đám thanh niên trẻ con bên kia đường xe điện thì lại mở điện thoại ra nhắn tin.

” Toi đã làm xong chưa?” (Vì nhân vật trẻ tuổi hơn nhưng DBBC luôn dùng đại từ ngang hàng để nói chuyện nên không biết nên xưng hô thế nào ở tiếng Việt, tạm thời để Toi và Moi (tiếng Pháp). Có gì mọi người góp ý nha)

” Mới vừa xong, moi đang thay quần áo.”

” OK. Moi qua đó chờ toi nha.”

” Cũng được.”

” Moi sẽ chờ ở lâu đài.”

” Chỗ nào ở lâu đài?”

” Bên cầu”

Trời lộng gió. Mái tóc nàng rối tung. Vừa buớc vội trên đường, vừa nhắn tin cho chàng, lâu lâu nàng phải vén lại mái tóc sang một bên, để lộ bờ vai đôi xương đòn mỏng manh. Hôm nay nàng mặc một cái váy dài, quây ngực và khoác một cái áo choàng len mỏng dài. Phong cách của nàng khiến một vài người ngoái lại nhìn. Phần lớn mọi người đều mặc áo khoác da và choàng khăn, trái ngược hẳn với phong cách “yểu điệu trong gió lồng lộng” của nàng.

Mất chừng vài phút đi bộ, nàng đã đi đến gần lâu đài, nhón chân trên những phiến đá lớn trên con đường bao ngoài thành, và cũng cẩn thận để bàn chân nhỏ bé không bị mắc kẹt giữa những kẽ đá. Từ xa nàng đã thấy chàng đang đạp xe lại gần, lưng đeo ba lô.

Đàn ông Tây có nhiều chủng tộc khác nhau, nhưng tóm gọn lại với DBBC thì chỉ có hai nhóm sau là ok: blond (tây trắng, tóc vàng, da trắng, mắt xanh biếc hoặc xanh xám), brun (tây trắng, tóc đen hoặc sậm màu, mắt nâu hoặc xanh đậm). Còn các thể loại còn lại như da đen, lai trung đông etc thì DBBC không bao giờ chơi. Lý do thì có rất nhiều, một trong số đó là nền tảng giáo dục, nền tảng văn hóa không phù hợp nên nói chuyện không hợp.

Nếu phải đánh giá thì chàng phi công đứng trước mặt nàng là người đàn ông đẹp trai và có ngoại hình tuyệt vời nhất mà nàng từng có. Tối chủ nhật (tức là cách đây 2 hôm), chàng hí hửng nhắn tin cho nàng:

” Moi đã rám nắng rồi”

” Toi đã làm gì?”

” À, moi chơi xe đạp rồi dạo một vòng thành phố.”

Vậy mà hôm nay gặp lại, nàng nheo mắt nhìn khuôn mặt chàng, vẫn còn trắng như tượng. Một khuôn mặt vuông vừa phải, mũi cao và nhọn, mắt sâu thẳm màu xanh biếc và bộ râu quai nón dài vừa phải hết sức nam tính và trẻ trung. Hai bắp tay lực lưỡng của chàng lộ ra dưới cái áo thun trắng thể thao bó sát. Nói như cách nói ở đây, thì chàng đẹp như thần mặt trời Apollon trong thần thoại Hy Lạp. Đúng như lời ông chủ gay của nàng nói:

“Trời ơi nó đẹp sáng bừng cả con đường luôn.”

Đúng vậy, một trong những lần hiếm hoi nàng đồng ý với ông chủ rằng nếu chàng đứng trong ánh mặt trời, thì chàng đẹp sáng bừng như thần Apollon. Rất tiếc rằng bên Tây này những đứa đẹp trai và blond thì không hiếm. Thậm chí có thể nói, đối với bọn Tây thì người như chàng cũng chỉ là “bình thường thôi” vì phần lớn đứa nào mà blond thì phần lớn cũng như vậy. Nhưng chàng hiếm bởi vì chàng to cao lực lưỡng, khuôn mặt đẹp và thể hình cũng đẹp, và quan trọng nhất là không phải gay, haha.

Một trong những nỗi khổ tâm của chàng là tuy rằng chàng tuyệt vời về ngoại hình nhưng lại là một người rất nhã nhặn và hơi rụt rè với con gái. Ánh mắt chàng rất điềm tĩnh và thái độ chừng mực không hề suồng sã như những tay blond trẻ tuổi khác. Vì thế phần lớn những lời mời gọi hoặc huýt sáo khiêu khích lại từ những tay gay. Trong câu lạc bộ thể hình của chàng, không ít kẻ nhìn chàng thèm thuồng. Thậm chí ngay cả bố của chàng cũng từng nghĩ rằng chàng là gay, bởi vì chẳng bao giờ chàng dắt con gái về nhà bố mẹ cả.

– Hi bánh su nhỏ.

Đó là cách chàng gọi nàng, hết sức…………………………………

Trọn bộ truyện tại bên dưới……..

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu