Posted on December 28, 2014

********Phần 1 & 2*********
Một tuần làm ăn chán nản vô cùng, cửa hàng vắng vẻ và lặng lẽ, hết đế chế lại thơ thẩn điếu thuốc bên cửa, vu vơ nghĩ về một ngày nào đó, một nơi nào đó, có lẽ hạnh phúc hơn và cuộc sống đơn giản hơn nhưng không vô vị và khô khan. Nơi góc phố dẫu lặn yên nhưng hơi thở vẫn dập dồn, nơi ánh mắt vẫn lặng yên nhưng vẫn mải nhìn về điều hạnh phúc.

Thứ 3, vẫn như mọi ngày, chỉ có một điều khác là thêm cốc cafe đắng chát, thêm bản ballad cô bạn send cho, buổi sáng vẫn thế tiếp diễn nơi ngõ nhỏ con đường Trường Chinh vốn ồn ào khó chịu mà bên trong lại lặng yên đến lạ kỳ. Mỗi khi có tiếng xe máy vang lên, là niềm hy vọng lại tràn về : " hê, có khách rồi đây ". Và điều gì đến đã đến, một sự đổi thay to lớn đã xảy ra trong tôi, cho đến giờ nó vẫn là sự mơn man đắng chát như ly vafe, nâng nâng như khói thuôc, day dứt đắn đo đến đến lạ thường khi nói chuyện với thằng bạn thân : " ôi dào, máy bay bà già ý mà, vô tư đi mày…".

Chiếc xe LX dừng trước cửa hàng, một giây bỡ ngỡ, tôi nhìn ra và chào chị:

* Tôi : Chào chị, em giúp gì được chị ạ.
* Chị : Ở đây có sửa máy tính không em Zai
* Tôi : ( hix , teen gớm, nhưng trông chị khá sang trọng, vận bộ đồ hình như làm cơ quan nhà nước. ). Em có chị ah.

Tôi nhanh chóng chạy ra bê case vào và không quên hỏi chị
* Case bị làm sao ạ ?
* Chị : ah, nó không lên em ah, chị nghĩ nó chết ram, anh làm cùng bảo vậy.
* Tôi : Vâng để em xem, chị ngồi đợi em một lát ạ.

Một hồi xem xét và test thử, hóa ra nó chết main, tôi ra trình bày với chị, và chị bảo là thôi, thay mới cho chị đi vì nó cũng cũ rồi, mà khổ lỗi cửa hàng chuyên làm đồ cũ, không sẵn hàng mới nên tôi đặt vấn đề gọi hàng trên hãng và mong chị đợi. Chị ok, mọi thứ suôn sẻ diễn ra.

* Chị làm gần đây ah, sao lại biết em làm ở chỗ này mà vào vậy,
* Chị : đúng rồi em, chị làm ngân hàng ngay đầu ngõ, mấy lần có đi qua đây nên chị biết, hình như lần nào gặp em cũng thấy ngồi cửa hút thuốc một mình.
* Vâng, đúng rồi chị. thói quen thôi, vì ngõ này vắng, đôi khi hơi buồn & chững quá.
* Uh, dạo này làm ăn bên chị cũng vậy, chán lắm.
* Mà case này của chị hay bên văn phòng đó ạ.
* Của chị đó em, sáng hì hục mang qua đây đó, đường lại tắc nữa, sợ quá.
* Ô, em thấy chị đeo nhẫn, chắc chị có chồng rồi, sao không nhờ anh ấy mang đi hộ ah, hay chỗ nào gần nhà chỗ đỡ vất ạ ?

Chị bỗng lặng yên một hồi. Theo phản xạ, tôi ngĩ mình đã nói sai một điều gì đó cho đến bây giờ, trong thâm tâm vẫn là dấu hỏi lớn.
* Chị : em làm một mình ah ?
* Tôi: ( giật mình ) ! ah không, bên em mấy cậu ấy làm hết trên Âu Cơ, chiều mới xuống.
* Chị : uh, thế thì hơi vất vả nhỉ.

hiazzzz, chơi dài cả cổ tuần nay rồi…

* Cũng bình thường chị ah.

Đúng lúc đó thì hàng bên Vĩnh Xuân cũng chuyển qua, tôi nhanh chóng lắp cho chị, sau 30p thì ok hết, tôi vội vàng hoàn thành và định bê ra thì :

* Mà thôi, em cứ để đó đi, tối em chuyển qua nhà cho chị được không, chị ngại lắp vì dây dợ lằng nhằng quá. Nhà chị bên Hàng Tre.
* Vâng thế cũng được, vì em cũng tiện đường về trên Âu Cơ mà.
* Uh, thế em nhé. Cảm ơn em. Mà tối chuyển qua, chị gửi luôn tiền nhé.
* Ok !

Máy bay bà già ý mà, vô tư đi mày

Bạn đang đọc Truyện sex – Máy bay bà già ý mà, vô tư đi mày tại http://vgat.net

Tôi vội vàng chạy ra quay xe cho chị.

Tự nhiên tôi thấy chút gì đó vắng lạ, mùi hương nước hoa vẫn dịu dịu trong nắng thu khô rát, sự im ắng lại tràn về khi tiếng xe đi khuất.

18h, chuông điện thoại reo.

* Alo, ( tôi chưa kịp nói tiếp thì….)
* Chị bên ngân hàng mà, chị về rồi đó, em mang case qua dùm chị nhé, cảm ơn em trước nha.
* Vâng, em cũng chuẩn bị đi đây.

Đường Trường chinh quả là khủng khiếp, nhích từng cm, mệt mỏi & rã rời, cuối cùng cúng vượt qua. buông hơi thở dài ngao ngán cùng con WAVE tàu nóng ran.

Đường bờ hồ vẫn vậy cái vốn dĩ bình yên từ muôn thuở, những đôi tình nhân đi trong chút nắng thu còn vương lại & mọi thứ trở lên thân thương hơn, hài hòa hơn, tiếng cười trẻ nhỏ ròn tan, tiếng gọi tiếng nói tất cả như căng tràn nhịp sống, mệt mỏi vỡ tan còn lại sự thanh khiết của cuộc đời dẫu là ngắn ngủi.

Và căn nhà số x ( xl vì tế nhị nên ko cụ thể được ạ ) hiện ra trước măt, 2 tầng, thật gọn gàng với lối kiến trúc hiện đại. Tôi bâm chuông, một lát, chị đi ra.

* Ôi, nhanh quá nhỉ.
* Vâng, cũng khá mệt đó.
* Em vào đi ( sau khi chị hé cánh cửa cho tôi đi vào ).

Tôi đi sau chị, mà không nhận ra chị, người phụ nữa của buổi sáng. Khi đó chị càng mạng mẽ, gọn gàng bao nhiêu thì giờ lại mảnh mai trong chiếc váy màu tím vai trần trắng bóc, đôi chân thon gọn trong chiếc giầy hình con thỏ đáng yêu,

* Em mang lên tầng 2 lắp hộ chị nhé, cửa phòng chị vẫn mở đó.

Hix, run run, nhưng thôi, vì cuộc sống và đặt thù công việc nó vậy nên chấp nhận. tặc lưỡi & đi.

Tôi bước vào phòng chị, cảnh đầu tiên hiện ra trước mắt là bộ quần áo lót hiện ra trên tấm ga trắng toát, một tấm hình chân dung chị khỏa thân phía đầu giường. Là thằng đàn ông có vợ, mọi thứ đã trải qua nhưng tôi cũng không khỏi bối rối, đứng ở cửa giây lát thì chị cũng đi lên

* Vào đi em, lắp trên bàn cho chị, ( chị đi sau tôi & đóng cửa lại….)

( Chả hiều sao nhà chị lại vắng vẻ quá, mong có ai giờ này, vì cảm giác bất an )

* Em cài đủ hết rồi đó, giờ em tranh thú lắp, chị thanh toán cho em, phiếu đây ạ.

( hiazzz, cố không run, tập trung lắp cho xong ).

* Tất cả là 14tr600 ah em ?
* Vâng, tất cả là case mới, đồ cũ kia, em chưa tính được bao nhiêu.
* Sao không viết lên thành 15tr cho tròn em ?
(đại gia ! )
* Sao vậy được ạ, vì em đã thỏa thuận giá rồi mà,
* Không sao, coi như tiền công vận chuyển và lắp cho chị.

Trong lúc lắp, chị cầm lọ nước hoa sịt phòng, và hình như lúc này cổ của chiếc váy đã vô tình ( hay cố tình thì không biết nữa ) thấp xuống, và vô tình tôi thấy hình như chị không mặc áo ngực. Một cảm giác căng tròn trong ý nghĩ méo mó. Có lẽ cuộc đời no vốn dĩ vậy, kẻ ăn không hết kẻ lần không ra chăng. Mọi thứ trở lên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ có tiếng khởi động window khô khan và ánh mắt của tôi, của chị có thể nói là gì nhỉ ? vô cảm trong lý trí sự cố tình trong con tim sự thôi thúc của phần con trong phần người……

* Mọi thứ đã xong, máy đã chạy, chị cần em cài gì nữa không a;

Loáy hoáy kích chuột một hồi, mà chả hiểu cái ghế phòng chị nó đâu mất, hết quỳ lại khom đến mệt. chị ngồi xuống & mọi thao tác trên win cứ nhẹ nhàng lướt qua. Thằng đàn ôn trong tôi với bao câu hỏi, ý nghĩ từ trong trắng nhất đến đen tối nhất cứ quẩn quanh, thôi thúc mà ở đó chỉ bản lĩnh mới làm sáng lên tâm hồn đag vương một chút sương mù. Mùa thu là vậy, luôn khiến con người ta buồn và yếu đuối, khát khao và sẻ chia, tôi cũng không ngoài cái vòng tạo hóa đó.

* Ok! xuống nhà đi, chị thanh toán.

Nhưng …..

Người tính không bằng trời tính…….cái chốt cửa chả hiểu sao không thể nào mở được, dù cố vặn. cố bẻ……..chịu.

* Tính sao giờ, tôi hỏi.
* Cái cửa này thi thoảng bị vậy, chị lại hay đi làm, nhờ thằng em trai mấy lần mà nó toàn quên.
* Thế mỗi lần bị vậy, chị làm thế nào….
* Mấy lần đó toàn gọi em trai hoặc kệ nó, thi thoảng ra vặn vặn là được.

Thi thoảng ra văn ? chả hiểu cái thi thoảng dành cho mình là bao lâu nữa, chắc vợ cũng chuẩn bị gọi về cơm rồi, mọi thứ cứ rối tung lên theo cái chiều của nó, thôi đành sms vợ ăn cơm với bố mẹ trước, rồi về sau ăn vậy.

Tôi với chị ra giường chị ngồi, vì thử đợi cái cảm giác thi thoảng ra vặn vặn nó làm sao. Ngồi lặng im được một phút thì…

* Em không có chuyện gì để nói nhỉ ?
* Em củng chả biết, vì nói thì có nhiều cái để nói, trên trời dưới bể, vu vơ đủ thứ, nhưng trong trường hợp này thi…..
* Chị năm nay 35 tuổi, lấy chồng được bốn năm rồi đó.
* Hình như nhà Không có hơi thở của đàn ông mà..
* Sao em nghĩ vậy ?
* Mọi thứ gọn gàng quá, nhưng đó không phải là sự gọn gàng của người đàn ông, đồ dùng cũng thế hình như chỉ dành cho phụ nữ thì phải..
* Chị lấy chồng được bốn năm, anh ấy người Miền Nam, hai anh chị học cùng đại học, mẹ anh ấy lại là bạn thân của mẹ chị, nên bọn chị cũng là bạn thân, những năm cuối thì bọn chị nảy sinh tình cảm và như em đã biết đây….mọi thứ không như mình mong đợi, đến với nhau rồi lại xa nhau, âu cũng là số phận. Anh ấy giờ vào nam làm việc, bọn chị ít khi gặp lại, …,

Chị giờ ở với mẹ, mẹ chị về quê bà bạn từ hôm qua, thằng em thì đi Thanh Hóa. Nên ở nhà hơi buồn, không khí vắng vẻ quá, về mà chả muốn ăn gì, đang xem phim thì em gọi đó.

* Vâng, xin lỗi chị, em cũng không có ý làm chị buồn, cuộc sống đôi khi là vậy, có người sinh ra thì làm màu nổi trội có người sinh ra chỉ làm màu nền cho bức tranh muôn màu của cuộc sống. Đôi khi có vị mặn, đôi khi có vị ngọt, hiazzz, tập chấp nhận cũng không phải là thất bại.

Chị ngồi

Trang: 1 2 3
Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Xem phim sec dac biet , Xem quan hệ làm tình trong nhà nghỉ , Lồn bà bầu có chửa bụng to , Chuyen sex loan luan me va con moi nhat , Làm chuyện ấy khi vợ chưa đồng ý

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu