Posted on January 18, 2015

tôi cứ chập chờn… lúc được lúc không… Xe về tới Gia Nghĩa – Đắk Nông cũng là lúc tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và đau lưng kinh khủng… Bao nhiêu lâu này, quen đi xe đêm, chợp mắt ngủ được một chút, đi xe ban ngày kiểu này… vừa chán vừa mệt… Tôi ngồi lầm rầm cầu mong cho xe nó chạy nhanh hơn… Và như để đáp ứng được ước nguyện của tôi… cha tài xế đảo tay lái lách một con chó chạy băng ngang qua đường xem chút nữa là tông vô một chiếc xe Ben chở cát chạy hướng ngược lại… Hành khách trên xe chửi bới ầm ầm… “Chạy từ từ thôi bác tài ơi… nguy hiểm quá…”. Híc! Xém chút xíu là đi đời rồi… thôi, giờ lại mong nó chạy từ từ để còn toàn mạng mà trở về đón tết nữa… Haizzzz…

Con tim tôi như vỡ òa khi thấy những hình ảnh thân quen hiện ra và trôi ngang qua trước mắt… Cố gắng hết sức mở thật to đôi mắt, tôi nuốt trọn những hàng cây, con đường để xoa dịu một tâm hồn đang đói khát… Ai đã từng đi xa chắc sẽ thấu hiểu cái cảm giác này, có những thứ quá thân thuộc và luôn luôn tồn tại, hiện hữu xung quanh chúng ta, đến nỗi mà ta quên mất đi sự hiện diện của nó… để rồi khi rời xa những điều đó ta mới chợt nhận ra rằng ta đã mất đi quá nhiều thứ… Và… chỉ khi mất đi một thứ gì đó, người ta mới biết rõ giá trị thật sự của nó…

Rón rén đặt cái túi xách xuống, tôi bước thật nhẹ xuống dưới bếp, thấy mẹ đang ngồi rửa rau tôi hù mẹ một phát.
_Thằng quỷ… làm mẹ hết hồn – Mẹ giật mình… (hehe!)
_Hihi… chào mama yêu dấu…
_Đi xe có mệt không con?
_Dạ… cũng bình thường… hơi đau lưng, ê mông một xíu – Thật ra là đang rất rất mệt, nhưng tôi cố tỏ ra khỏe khoắn, chút xíu nữa tôi còn có một cuộc hẹn hò hết sức là “quan trọng”… Giờ mà than mệt than mỏi, thể nào cũng không có cách nào mà đi ra khỏi cửa…
_Thôi, lên trên nằm nghỉ đi con!
_Con đi tắm luôn đây, ngồi trên xe cả ngày, người dơ quá!
_Trời! Mới vừa đi về, chưa nghỉ ngơi đã đòi đi tắm…
_Có giọt mồ hôi nào đâu mẹ ơi, ngồi trên xe máy lạnh chớ có phải đi đánh bóng rổ đâu mà…

Không để cho mẹ có cơ hội can ngăn, tôi chạy lên trên phòng, vơ cái khăn rồi lao ngay vào phòng tắm… Điện thoại lại báo có tin nhắn: “DK ơi… anh sắp ra chưa? Pé đang chờ anh nè!!! Lâu quá đi : (”. Tôi vội nhắn lại: “Trời, cho anh xin… vừa mới đặt chân vô nhà nè pé… chờ anh chút đi!”. Chưa kịp xối nước lên người thì điện thoại lại sáng: “Đúng 5h mà anh không ra là pé giận anh luôn đó… Lâu quá… lâu quá… Pé không chờ được lâu đâu… sắp phải về rồi nè… huhu”. Trời ơi, đọc cái tin nhắn mà mặt tôi méo xệch, em hối thúc tôi từ cái lúc 3h chiều đến giờ, lúc mà tôi vẫn còn phải ngồi trên xe và chống chọi với cái mông đang ê… Nghĩ cũng thấy vui vui, có một cô bé cầm cái điện thoại ngồi nhắn tin và chờ mình ở sân bóng rổ… Hối như điên nữa chớ, cứ như là đang đợi chờ người yêu vậy… Rối rít cả lên… Như con nít…
Dù chỉ là qua những dòng tin nhắn, những đoạn chat trên mạng, nhưng phần nào… trong tôi cũng đã cảm nhận được… em là một cô bé rất tình cảm. Tôi có cảm giác như em đang rất cô đơn và mềm yếu, em như một chiếc lá của mùa đông… đang cố gắng chống chọi với những cơn gió cô đơn và lạnh lẽo… Dường như tôi thấy được trong em đang cần một điều gì đó xuất hiện và che chở cho em… ngăn cho em khỏi gục ngã… Tôi vẫn còn nhớ cái tối hôm sinh nhật em, tôi gọi điện rồi khẽ hát bài “Happy birthday” tặng em… Ở đầu dây bên kia, em cười tít cả mắt rồi cám ơn tôi thật là dễ thương…
_Cảm ơn anh nha… có anh, sinh nhật ấm áp quá… hihi… anh hát hay ghê… thích quá… anh hát lại cho pé nghe một lần nữa đi…
_Uhmmm… ngại quá! Một lần nữa thôi nha…
_Dạ…
_Happy birthday to you… happy birthday to you… – Tôi khẽ hát, hát để làm ấm lòng một cô bé đã từng nói với tôi rằng, cô không mong đợi ngày sinh nhật của mình… Ba mẹ, anh chị, bạn bè… mọi người đều quên mất ngày sinh nhật của cô bé… khi nghe những lời em tâm sự… tôi thấy thương em lắm… Em ước mơ mình được là một cơn gió… một cơn gió… để có thể tự do bay đi khắp nơi… không bị tù túng, giam cầm… Ba mẹ em đã dành cho em một tình yêu thực sự “ to lớn”, nó lớn đến mức mà để bảo vệ em, vì tương lai của em… họ đã vô tình “giam lỏng” em trong những bức tường của ngôi nhà… trong những buổi học trên trường, những buổi học thêm, học rồi ăn, ăn rồi lại học… Tất cả những gì họ đang làm cũng chỉ vì mong muốn những gì tốt đẹp nhất cho em… nhưng họ nào có biết, cô công chúa nhỏ của họ thật lặng lẽ và đơn độc… đang khát khao biết bao sự tự do và bay nhảy… Vâng! Wind – Cơn gió… Nickname của cô bé… Một ước mơ thật dễ thương…

Vừa tắm tôi vừa tưởng tượng, chà… không biết trông em thế nào nhỉ, xinh như một thiên thần chăng? Hy vọng! Mà lỡ em cá sấu thì sao? Ôi trời! Chắc không đến nỗi nào đâu, em đã từng send cho tôi một tấm hình, chỉ có điều tấm hình ấy được chụp vào cái hồi cấp 2, cái mặt được em sài photoshop chà cho láng o o, trắng bệch và bè ra như cái bánh bèo, nhìn ảo và mờ không thể tả… Nhìn tấm hình mà tôi há hốc cả mồm, cười sặc sụa… Chẳng hiểu sao em lại tự tin mà send cho tôi cái tấm hình đó nữa… Chỉ có hai điều làm tôi ấn tượng trên tấm hình đó chính là cặp mắt trong veo của em, và đôi môi cong cong xinh xắn… Tự nhủ với bản thân mình, nếu có thể, mình sẽ đào tạo cho em một khóa Photoshop… Chứ cứ để cái tình hình bôi bôi chà chà như kiểu của em, làm sao mà đi lừa tình anh nào được… (Haha!). Chút hồi không biết gặp em, mình phải nói gì đây nhỉ? “Chào pé! Xin lỗi vì đã để pé phải chờ lâu… hihi”. Không được, như vậy thì sến quá… Nói sao đây ta… “Pé chờ anh có lâu không… anh mới về tới nhà là chạy ra đây liền đó! Sao?! Thấy anh sao?! Có như tưởng tượng của em không?” Không được, nhảm vãi lều, em mà phán cho một câu: “Không! Anh xấu hơn em tưởng” thì không có lỗ mà chui… Thôi thôi! Không suy nghĩ nữa, chuẩn bị trước làm gì, ra đó rồi tính, đến đâu hay đến đó… Tắm lẹ tắm lẹ…

Tắm táp thơm tho xong, tôi chọn cho mình một bộ đồ, đơn giản thôi, chỉ là một cái quần jean và một cái áo sơ-mi màu trắng… Xịt xịt một chút nước hoa, mà không phải, nhầm, đây là chải xịt khử mùi của X-men (hehe)… Soi gương chải tóc nào, vuốt chút Gel… ôi trời, ai đây ta, nhe răng cười xem nào… trời, đẹp trai vô đối! (hehe!) Trong lòng tự nhiên dấy lên một cảm giác hồi hộp… Cứ như là đang đi ra mắt vậy… Nhìn đồng hồ, trời đất ơi, 5h kém 15 rồi… Ngay lúc đó thì tin nhắn lại đến: “A oy… lâu quá… huhu… a sắp tới chưa?”. “Rồi rồi… sắp rồi, anh đang trên đường đến nè pé… chờ anh xíu : (”. Đút vội cái điện thoại vô, tôi lao ra khỏi nhà và chỉ kịp ngoái lại nói vọng vô: “Mẹ ơi… con đi ra sân bóng rổ một xíu nha mẹ”.
_Cái thằng… mới về mà chạy ra đó làm gì… gấp dữ vậy… ủa… đâu rồi… T… T…

Sau 15 phút vật vã lội bộ, cuối cùng thì cái cổng trường chuyên ND cũng đã hiện ra trước mắt, ôi, nhìn nó mới thân quen làm sao… đi ngang qua cái phòng bảo vệ, không quên liếc nhìn thằng cha đáng ghét này một cái… Hồi xưa, nhớ sáng nào 4h30 cũng mặc áo khoác chạy bộ ra đây dội banh… Đúng 6h kém lại bị thằng cha này xuống đuổi ra, ức chế vật. Nhưng nếu mà lão không đuổi thì không kịp về tắm rửa, ăn sáng rồi đi học (hehe)… Phù phù! Mệt quá, đứng lại thở một chút, nhìn đồng hồ, đúng 5h! (Híc!) Thấp thoáng thấy dưới sân bóng rổ đông nghẹt người… Tôi tiến dần xuống dưới sân, lòng đầy hồi hộp… Hít một hơi thật sâu để lấy lại tự tin, tôi tiếp tục bước. Sân bóng buổi chiều nhiều người chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) quá… Khi mà tầm mắt mình đã có thể quan sát được toàn bộ cái sân, và cảm nhận được tiếng bóng dội xuống sân ngày càng to dần… tôi dáo dác nhìn quanh… Trời ơi, bữa nay sao lũ con gái tụ tập đông vậy nè, để xem nào, em là ai trong số đó? Có chúa mới biết được em là ai!? Nhìn cái sân mà hoa hết cả mắt… Thôi, không chơi trò đoán già đoán non nữa, mất thời gian… Tôi rút điện thoại ra, định nhắn tin nói anh đã đến rồi nè… em lên trên này đi… Nhưng thôi… Tôi muốn mình là người trông thấy em trước, nếu đứng đây rồi gọi em lên, mình sẽ không chủ động, em biết mình đứng ở trên này, thể nào cũng tìm cách quan sát mình từ xa… Không ổn… Để suy nghĩ coi, à đúng rồi… Bây giờ mình sẽ nhá máy, nhòm xuống dưới sân, thấy con nhỏ nào lôi điện thoại ra thì thể nào của là em… Tuuuu… tuuuu… tôi đưa điện thoại lên tai nghe ngóng… mắt vẫn không rời sân bóng và quan sát… Vẫn không thấy pé nào cầm điện thoại lên cả… Bỗng, điện thoại tôi báo busy…

Đang còn ngắm nghía chữ “busy” hiện lên trên màn hình điện thoại và thắc mắc, ủa sao… em trốn ở đâu mà kỹ thế nhỉ, sao mình không nhìn thấy cô bé nào cầm điện thoại trên tay cả. Tôi ngước mắt lên… hết cả hồn khi thấy cảnh tượng một cô bé đang chạy lạch ba lạch bạch và chỉ còn một chút xíu nữa thôi là sẽ đến chỗ tôi đứng… Là em sao? Là bé W… Cô bé có giọng nói ngọt ngào đây sao?… Tôi đứng chôn chân tại chỗ, con tim tôi đập thình thịch… Em đang đứng trước mặt tôi… nhìn tôi… Tôi như lặng đi… Chưa kịp thốt lên lời nào… Em vẫn nhìn tôi… nhe răng cười… Tôi thoáng thấy má em ửng hồng… chỉ trong một khoảng khắc nhỏ nhoi… Rồi em quay lưng lại… bỏ chạy

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Hình bướm đàn bà , Địt nhau trên giường nước nôi toe toét , Snsd lộ ảnh sex @@ , Nhìn lén cô giáo đi vệ sinh , Bị vợ bạn dụ dỗ

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu