Posted on January 18, 2015

“cảnh nóng” lúc nào cũng bị dừng giữa chừng, mà toàn dừng ngay đoạn gay cấn mới ức chế chớ, không tiếng điện thoại reo thì cũng có một cái gì đó kiếm cớ đánh thức mình dậy. Mà chắc cũng đúng, mơ mà, đã đời nào mình “làm chuyện ấy” đâu… 18 năm trời, chưa bao giờ có lấy cái “first kiss” đúng nghĩa, chưa biết thế nào là ngực con gái, cũng chẳng biết cái cảm giác sờ vào nó đã như thế nào, nó phê ra sao… Chỉ biết thỉnh thoảng ngồi đọc truyện và coi phim sex, tối nằm ngủ mơ cứ xịt xịt sáng dậy thấy ướt hết cả quần. Nghĩ cũng buồn buồn cho số phận của mình… Mấy thằng bạn mình nó lừa tình, lên giường với không biết bao nhiêu em teen… Chơi xong rồi bỏ, vứt như một thứ đồ chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) đã chán… Nhiều lúc cũng ao ước được thử một lần XYZ xem nó thế nào… nhưng… Mà cũng chẳng có gì phải buồn cả… (Mâu thuẫn quá!) nghĩ đi nghĩ lại, mình không phải mỏi mệt vì những suy nghĩ, những kế hoạch lừa tình em này, em kia, rồi làm sao để đưa được em lên giường, dạng chân em ra… rồi làm sao khi chán rồi… sút em đi thật nhanh… (khốn nạn!) rồi phải xử lý làm sao khi em dính bầu… Sống ở đời, phải sống làm sao cho đến khi sa cơ lỡ vận còn có người dang tay ôm lấy… Sống như tụi nó… rồi một ngày nào đó sẽ phải trả một cái giá thật đắt cho những gì mà tụi nó đã gây ra. Những day dứt lương tâm, liệu rằng… tương lai của những thằng đó sẽ thế nào, tiếp diễn ra sao… Nó đã làm cho biết bao nhiêu cô bé ngây ngô đau khổ… Những nỗi đau của thể xác, của tâm hồn… dai dẳng… đeo bám đến suốt cuộc đời… Và liệu rằng… đến khi nào thì tụi nó mới tìm thấy cho mình một tình yêu thực sự, đúng nghĩa… Một tình yêu không có những toan tính, lừa bịp… khi mà, con người của tụi nó ngày càng chạy theo những đam mê của dục vọng… Đánh mất đi tâm hồn và trái tim… đánh mất đi những rung động, những cảm xúc ngọt ngào của tình yêu… thay vào đó chỉ là những va chạm của xác thịt… Thằng đàn ông nào mở miệng ra là cũng muốn lấy vợ còn trinh trắng… nhưng lại thích phập em này một nhát, xịch em kia một phát… Chơi xong rồi bỏ… Liệu… đặt một câu hỏi, những người con gái vừa “ngu” (xin lỗi!) vừa tội nghiệp ấy, sẽ như thế nào? Sẽ đi về đâu?…

_BUZZ!!!
_DK… alo! DK oy!
_Ơi ơi! Anh nè – Em buzz một phát làm tôi giật cả mình, nãy giờ đang bồng bềnh trong những suy nghĩ đan xen vào nhau như những sợi len trôi trên mặt nước.
_Ơi gì mà ơi, đang nói chuyện mà im re vậy nè… Nghe pé hù tát sợ quá im luôn đúng không?
_Hơ hơ! Không dám đâu cô nương… Nè nè… thử coi… tát coi…
_Ờ đc… Anh mà về bmt thì biết tay pé… Dám thách thì về liền đi rồi biết…
_Hehe… dễ sợ quá… thứ 5 về rồi nè! Còn học có mấy bữa thôi…
_Hiz… Về liền đi… đi DK
_Trời… làm gì mà hối dữ vậy nè… Có âm mưu gì với tui không đó?
_Eo! Pé muốn gặp anh… ngó mặt anh một miếng thôi mà…
_Hehe… tất nhiên là sẽ rất rất là đẹp trai… hehe… Nhìn phát là mê luôn! Hehe! Anh chỉ sợ lúc thấy anh, pé sẽ hét lên và lao vào làm thịt anh quá…
_Eo! Gứm…
_Ừh! Nhớ nha, nói anh gớm nhaz… Vậy thôi, không về nữa, tính thứ 2 này bỏ luôn mấy bữa học, đi về… chứ nhớ nhà lắm rồi! Mà có người nói tui gớm… Ừ thì gớm!
_Ihhhhh… thoy mà… xl xl… thoy, thứ 2 về nhaz…
_Để suy nghĩ đã…
_Suy nghĩ gì nữa chòy…
_Thì để coi thái độ của pé ra sao đã…
_Hihi…

Sáng thứ 2…

Với tay tắt cái điện thoại đang gào rú bài L.I.P của LK (nhạc chuông báo thức của tôi! Hehe), tôi lao vào nhà tắm đánh răng rửa mặt thật lẹ…
Hôm qua, tôi mất cả ngày trời để đấu tranh tư tưởng một cách dữ dội, phân vân lựa chọn giữa hai quyết định “trở về” và “ở lại”. Nếu trở về, những tháng ngày tươi đẹp hạnh phúc ở BMT đang đợi chờ trước mắt. Còn nếu ở lại, chuyện học hành của tôi ở đây sẽ được “đảm bảo” hơn, từ giờ đến thứ 5 còn đến 4, 5 buổi học mà toàn những môn “xương xẩu”, bỏ về giờ này thì qua tết có nguy cơ “lãnh đạn” với mấy anh thầy. Tôi hôm đó, mãi mà tôi vẫn chưa thể nào quyết định được, đang tự nhủ… thôi… cố gắng ráng đến thứ 5 vậy, chỉ còn vài ngày nữa thôi… thì cầm cái điện thoại lên coi mấy giờ rồi… bỗng thấy có tin nhắn của em: “hihi… vui ghê lun… mai anh về bmt ròy :”)”… Gì vậy trời, mình đã nói là hên xui rồi mà, chứ đã quyết định đâu! Đọc đi đọc lại cái tin nhắn ngắn ngũn đó tự nhiên thấy lòng mình ấm áp quá! Làm sao mà không vui được cơ chứ!? Em tạo cho tôi cái cảm giác mình được chờ đợi… Tôi đang được một cô bé chờ đợi sao?! Đã từ lâu lắm rồi, chưa có người nào cho tôi tìm lại được cái cảm giác ấy… Không còn cơ hội cho cái quyết định “ở lại” chiến thắng nữa rồi… Sẵn cái điện thoại đang cầm trên tay tôi ấn số gọi về nhà “Mẹ hả?! Ngày mai là con được nghỉ tết rồi mẹ… Sáng mai con về luôn nha mẹ!”
_Ủa! Sao gấp quá vậy con?…
_Hihi… thì trường dân lập mà, nghỉ sớm lắm.
_Mẹ đang hỏi là sao mà về gấp chứ mẹ có hỏi sao nghỉ sớm đâu…
_Àh… thì nhớ nhà quá… trường nó thông báo nghỉ một cái là con quyết định về liền luôn, chứ ở đây có làm cái gì đâu… bộ mẹ không muốn con về hay sao mà hỏi vậy…
_Không… tại mẹ sợ con về gấp quá chuẩn bị sắp xếp đồ đạc không kịp…
_Con sắp xếp đồ đạc hết rồi – Tôi xạo.
_Ừ, con xem kỹ coi, cái nào đem về, cái nào bỏ lại, sắp xếp cho gọn gàng, cái vali để lại phòng nhớ khóa cho kỹ rồi gửi gắm cho đàng hoàng nghe con…
_Dạ… dạ… con biết rồi mà mẹ…
_Rồi nhớ mua thuốc chống say xe nghe chưa!
_Dạ… con nhớ rồi!
_Nhớ… trước khi lên xe 20 phút thì uống nghe chưa!
_Dạ… được rồi mà mẹ… con nhớ mà… nhớ mà… nhớ mà…
_Gọi điện đặt xe chưa con?
_Dạ… con đặt rồi… ngày mai xe Rạng Đông đi ngang nó điện cho con ra… – Tôi lại xạo, đã đặt xe đặt xiếc gì đâu… Mai đi xe bắt khách dọc đường cũng được…
_Ừ… vậy mai con về cẩn thận nghe chưa… Lên xe nhớ gọi cho mẹ…
_Dạ… được rồi mà… vậy nha mẹ… mẹ yên tâm nha… tốn tiền điện thoại con quá àh…

Mẹ tôi luôn luôn vậy, lúc nào cũng lo lắng cho tôi từng chút một. Tôi đi học xa, mẹ cứ ở nhà, buồn phiền, lo lắng suốt. Đây cũng là lần đầu tiên tôi xa nhà như vậy. Mẹ cứ hay trách ba, sao không để nó ở nhà, đi học cho gần, rồi ăn uống ở nhà đầy đủ, sướng không chịu, cứ thích khổ là sao. Ba tôi gạt ngang, đàn ông con trai thì phải đi đây đi đó, cho bằng bạn bằng bè, cứ suốt ngày ru rú ở nhà thì biết bao giờ mới khôn ra… Cứ thế, cứ thế, thỉnh thoảng ở nhà, ba mẹ tôi vẫn cứ hay tranh luận về cái đề tài đi học xa của tôi…

Có những quyết định được đưa ra vào những thời điểm quyết định, và những quyết định đó dù đúng dù sai thì nó cũng đã là… quyết định. Sáng ngày mai, tôi sẽ trở về BMT vì 2 lý do: nhớ nhà và… có một cô bé đang chờ đợi tôi. Mãi nghĩ suy với những dự định sắp tới, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay… Trong giấc mơ, tôi thấy tôi đang đứng giữa một không gian tĩnh lặng, rộng lớn và đáng sợ… Tôi cố gắng bước đi thật nhanh, vẫy vùng để thoát khỏi nơi đó… nhưng tôi hoàn toàn bất lực. Tôi muốn hét lên, kiếm tìm, cầu cứu… nhưng không có ai xuất hiện cả… tôi bật khóc…

Tôi vơ vội đống quần áo, không thèm xếp ngay ngắn đàng hoàng nữa mà tống luôn vào cái túi xách… Khóa cái vali lại, rời khỏi ký túc xá tôi chạy vội ra Đại lộ BD, không quên mua cho mình một ổ bánh mì lót dạ… Khi tôi vừa ăn hết ổ bánh mì thì cũng là lúc một chiếc xe khách Gia Lai – Sài Gòn tắp vô ngay chỗ tôi đứng… Thằng lơ xe nhảy xuống đon đả:
_Đi đâu em trai?
_BMT…
_Lên lẹ đi em, xe đứng đây lâu công an nó hốt.
_Nhiêu anh?
_Một trăm ba… lên em!
_Trời, tui đi xe chất lượng cao có trăm hai…
_Rồi rồi… lên lẹ.
Cầm cái túi của tôi, nó đẩy tôi lên xe, rồi dẫn xuống hàng ghế cuối. Trên xe lúc này đã chật chỗ… Chiếc xe bắt đầu lăn bánh…
Từng ngôi nhà, từng hàng cây đang lần lượt trôi qua trong mắt tôi… Bỏ lại BD ồn ào và phức tạp, cô đơn và buồn tẻ… lòng tôi cảm thấy nao nao… Tôi sắp được về nhà rồi… chỉ còn gần 8 tiếng đồng hồ nữa thôi… cố lên… cố lên…
Ngồi trên xe trong một khoảng thời gian dài dằng dặc như thế, chán không thể nào diễn tả nỗi, vừa phải chống chọi với cơn buồn nôn do “quên” uống thuốc say xe, mà lại vừa phải nghe tiếng mấy người trên xe nôn ọe, nản thật. Rút điện thoại ra, tôi nhắn tin cho em:

_W oy… anh đang trên đường về bmt nè!

_Thật áh! Hihihi… eo ui… vui ghê luôn… vui quá… vui quá… hihi

_Làm gì mà rộn lên dữ!

_Vui chớ… pé mún nhòm thử mặt anh mà… hihihi…

_Nhòm thì nhòm thiệt chứ nhòm thử làm gì… Mà anh cũng đang muốn nhòm xem pé thế nào… :mrgreen:

_Hihihi… hơi bị dễ thương :”>

_Eo… tự tin dữ…

_Tất nhiên òy

_Mà nói trước, anh xí trai lắm… chỉ sợ em nhìn xong em chạy mất tiêu…

_Hihi… sao bữa nay tự dưng tự ti vậy nè… mấy ngày trước còn nổ như bắp rang bơ mà…

_Hehe… tại gần về gặp pé rồi… tự dưng thấy sợ sợ… eo…hồi hộp quá…

_Ai làm thịt anh đâu mà lo… hihi…

_Biết đâu được… nguy hiểm lắm… chắc anh trốn quá…

_Dám trốn không… mà… pé mong anh về từ bữa giờ đó…

_Nói vậy thôi… anh cũng muốn gặp pé… để nghe giọng pé ở ngoài có dễ thương như trong điện thoại không…

_Hihi…

Chặng đường dài trở nên ngắn lại khi được trò chuyện cùng em… Có đôi lúc ức chế vật vã vì xe đi tới đoạn không có sóng… điện thoại

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Vợ chồng địt nhau thế nào sướng nhất , Chuyen sex loan luan me va con moi nhat , Mẹ nhìn coi trai thủ dâm , Hinh anh lam chuyen ay , Chị dâu cho làm tình

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu