Posted on January 18, 2015

hôn tới tấp vào hai bầu ngực căng mọng của em… Em đưa tay, xoa xoa mái tóc tôi… rồi ghì đầu tôi xuống:
_Ưhm… ưh… DK – Em khẽ gọi tên tôi…

Chiếc lưỡi tham lam dường như có một chút gì đó nuối tiếc… nó nút lấy nhũ hoa của em lần cuối trước khi tiếp tục cuộc hành trình của mình… Chặng tiếp theo, nó lãnh trách nhiệm chăm sóc cái lỗ rún nhỏ xinh đáng yêu của em… Em cong người lên, cặp mông bắt đầu ưỡn ẹo… Hơi thở em mỗi lúc một gấp gáp hơn…
Không còn những câu trò chuyện, không còn những tiếng chọc ghẹo, cười đùa… giờ đây, tôi và em… đang lắng nghe tiếng nói của con tim, của tình yêu… của xác thịt… của những phút giây thăng hoa… những cảm xúc ngây ngất… đê mê… Ôi… chỉ còn lại những hơi thở hổn hển… những âm thanh thật vô nghĩa…

Mảnh vải mỏng manh che đậy thân thể em cuối cùng cũng sắp được giải thoát… như muốn được giúp đỡ tôi, em khẽ ưỡn mông lên… Tôi đưa tay kéo xuống… rồi bỗng… tôi khựng lại… giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và dừng lại ngay trước cửa phòng… Cái quái gì thế này… Oh my god! Ôi giây phút tuyệt vời của tôi… chỉ một chút xíu nữa thôi… là tôi sẽ tuột được chiếc quần lót vướng víu ra khỏi thân thể em… và mở ra một vùng đất đầy ắp những bí hiểm… để chạm đôi môi mình vào cánh cổng của thiên đường… Vậy mà… vậy mà…
Cánh cửa phòng tôi bật mở:
_T ơi…!!!

Mảnh vải mỏng manh che đậy thân thể em cuối cùng cũng sắp được giải thoát… như muốn được giúp đỡ tôi, em khẽ ưỡn mông lên… Tôi đưa tay kéo xuống… rồi bỗng… tôi khựng lại… giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và dừng lại ngay trước cửa phòng… Cái quái gì thế này… Oh my god! Ôi giây phút tuyệt vời của tôi… chỉ một chút xíu nữa thôi… là tôi sẽ tuột được chiếc quần lót vướng víu ra khỏi thân thể em… và mở ra một vùng đất đầy ắp những bí hiểm… để chạm đôi môi mình vào cánh cổng của thiên đường… Vậy mà… vậy mà…
Cánh cửa phòng tôi bật mở:
_T ơi…!!!

Mắt nhắm mắt mở tôi nhìn ra phía cửa. Thằng Linh đang đứng trước cửa phòng, tay ôm quả bóng:
_Dậy mày! Thằng kia, giờ này còn ngủ hả…
_Gì nữa đây…?! – Tôi nhăn nhó, với tay lấy cái điện thoại. _Mới 6h30 mà…
_Dậy đi đá banh mày… nhanh! Hôm nay đá độ đó…
_Thôi… mệt quá… mày đi đi… hôm nay tao mệt… bữa khác đi – Tôi nhắn nhó… Bà mẹ nó chớ… thằng phá đám… ông chỉ muốn lao ra sút cho mày một phát bay ra sân vận động luôn chứ ở đó mà đá banh… Ức chế vật vã… Trùm cái mền kín đầu, tôi nhắm mắt lại, hy vọng tìm lại được giấc mơ đang dở dang… Ôi! Giấc mơ tuyệt vời… giấc mơ ngọt ngào… Chưa kịp cởi cái quần lót của em ra mà… Trời ơi! Trời ơi là trời… thằng khốn kiếp… đúng như cái tên của nó… Linh… linh tinh vãi… Cố gắng trong vô vọng… Tôi không tài nào nhớ nỗi khuôn mặt dễ thương của em ra sao… ánh mắt… mùi hương… làn da… bờ vai… cặp ngực… Tất cả giờ chỉ còn là giấc mơ… Đưa tay sờ xuống quần… Eo! Ướt nãy giờ rồi…
Haizzz… Thở dài một tiếng… Banh với chả bóng. Từ hồi chuyển từ tiền đạo xuống vị trí thủ môn, tôi chả thiết đá đấm gì ráo, chán! Chỉ tại cái đầu gối chân trái… Mới xuống BD… tôi đi banh, đảo lắc như điên và ghi được duy nhất một bàn thắng thì lăn ra sân… ôm cái đầu gối. Bệnh cũ lại tái phát! Là do đợt ở BMT đánh bóng rổ chạy nhảy nhiều quá nên chấn thương… Giờ dính lại… Mất cả nữa tháng trời dán salonpas và hai hũ cao xoa bóp bạch hổ hoạt lạc cao vẫn không hết… Nhớ lại cái hồi đó… lạnh cả xương sống… Mỗi lần đi… (hihi! Sau từ “đi” tự hiểu, không cần nói ra! Hehe) ngồi cũng không vững trên cái bàn cầu nữa… Từ đó, nhát chân, tôi không đá nữa… Nhưng vẫn ghiền, nên an phận với cái vai trò “chụp gôn”….

Hôm nay là thứ 7, không có tiết nào ở trên trường, đá đá cái gì không biết nữa… đang ngủ ngon, mơ đẹp… Haizzz! Thở dài thêm tiếng nữa… Tôi trùm mền… quyết định ngủ tiếp… hy vọng chút hồi được mơ từa tựa như hồi nãy (Hihi!)…
Oái! Tôi bật người dậy, hôm nay là thứ 7… là thứ 7… Chết cha! Dậy ngay lập tức… Đi chat, đi chat! Hehe! Sáng nay mình hẹn em online… Mém tí ham hố giấc mơ… Tôi quên mất là phải đi chat chit với cô bé có…“Sweet voice”.

Sẽ là rất khó khăn để bạn duy trì một mối quan hệ với một người mà bạn chẳng cảm thấy hay nhận ra điều gì đặc biệt ở người đó… Từ cái chiều xém xỉu vì giọng nói ngọt ngào đúng chất BMT của em, tôi nhắn tin, chat chit với em nhiều hơn… Và nhận ra có nhiều điều ở em thật thân thuộc… “BMT đang mưa anh àh… mưa to lắm…”. “Pé đang ngồi ngoài sân bóng rổ nè…”. Ở BD xa xôi và cô đơn, trò truyện cùng em qua tin nhắn cũng đủ làm tôi thấy ấm lòng. Tôi chơi rap, em cũng thích rap. Tôi chơi bóng rổ 2 năm trời, em cũng đang tập tành chơi. Sinh nhật tôi ngày 15, em cũng sinh ngày 15. Tôi cực thích con gái BMT thì em lại là một cô bé BMT có giọng nói cực kỳ dễ thương. Trò chuyện với em, tôi như đang được ở nhà mình vậy… Có những chuyện, không biết tỏ cùng ai, em chính là người lắng nghe và chia sẻ. Có thể, một phần do nhắn tin, chat chit thì dễ dàng bày tỏ, nói ra hơn và cũng có thể, ở cách lắng nghe và chuyện trò của em, tôi có cảm giác thật tin tưởng… Dần dần, chúng tôi trở nên thân thiết hơn, đã bắt đầu xuất hiện những cảm giác đợi chờ nhau… Đợi chờ màn hình điện thoại bật sáng… Tin nhắn đến… để rồi ngấu nghiến đọc những dòng chữ bé nhỏ… ngắn cũn… rồi toe toét miệng lên cười… Em khá đáng yêu… Và không biết tự bao giờ, tôi bỗng thấy mình có vẻ thinh thích em mất rồi… Em là một cơn gió, một cơn gió rất nhẹ, mơn man thổi từ BMT ra đến tận BD… xua tan đi cái nóng gay gắt, hầm hập của sự bon chen, dẫm đạp… xua tan đi những nỗi cô đơn, một mình nơi xa lạ xứ người… xua tan đi nỗi khoắc khoải nhớ nhà làm đôi mắt tôi cay xè mỗi đêm về lại nằm day dứt…

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là Khoa xây dựng của tôi được nghỉ tết. Tôi sắp được trở về với gia đình thân yêu, với BMT yêu dấu. Sắp có được những tháng ngày ít ỏi được đem banh đi đánh bóng rổ ở sân trường ND. Dân BD người ta không chuộng bóng rổ thì phải. Từ hồi bắt đầu cuộc sống sinh viên ở dưới này, tôi đã cố gắng kiếm cho mình một chỗ để chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) môn thể thao yêu thích, nhưng rất tiếc là sự tìm kiếm ấy là vô vọng, có lẽ tôi chưa đi được xa, nên không biết chỗ nào có không, riêng cái khu ký túc xá, và xung quang trường ĐHBD, người ta chỉ toàn chơi bóng chuyền và đá banh. Haizzz… Thôi, những tháng ngày tươi đẹp đang hiện ra trước mắt, mình sắp được về rồi. Sắp được ăn những bữa cơm gia đình… Không còn phải lăng xăng đi chợ, xào xào nấu nấu, hay những bữa cơm dĩa ngọt lịm bán ở Can-teen ngán đến tận cổ… Tới tận bây giờ, tôi vẫn chưa thể nào chịu nỗi thức ăn ở miền Nam, nó ngọt quá, ớn quá… Người ta nói với tôi, ăn một hồi rồi sẽ quen thôi mà. Nhưng tôi ăn triền miên, từ ngày này sang tháng khác, vẫn cứ thấy dở. Chỉ biết thực hiện cái chủ trương chính sách “ăn để sống”… Ở đâu đó, trong tâm hồn, tôi biết rằng… mình là người sống nặng về tình cảm… Gia đình tôi, cũng như bao gia đình khác, đã xảy ra không biết bao nhiêu biến cố của cuộc đời. Đắng có, cay có, ngọt có… Dù có những lúc, anh em, cha con có những bất đồng, giận hờn… có những tiếng la mắng… có những giọt nước mắt của mẹ… Dù có sao đi nữa, thì gia đình vẫn là nơi thân yêu nhất… Dù có đi đâu, về đâu…Dù có thành công hay thất bại, dù có phạm biết bao lỗi lầm… thì nơi cuối cùng bạn trở về cũng sẽ là nhà, là gia đình… nơi có những người luôn dang rộng vòng tay để ôm bạn vào lòng…

BD sáng thứ bảy, trong trẻo một màu xanh hy vọng. Sắp được về nhà rồi. Mình sẽ có hơn 20 ngày nghỉ tết để tận hưởng cảm giác được sống một cách thực thụ. Được đón giao thừa, đi coi pháo bông, được chắp tay nguyện cầu khi giờ khắc thiêng liêng đã điểm, được nhận bao lì xì của ba, của mẹ, được nghe Chủ tịch nước chúc tết trên TV… được mở máy tính lên nghe bài hát huyền thoại “Happy New Year” của ABBA… Được đi chùa cùng cả nhà… Cái không khí ngày tết thật hạnh phúc biết bao…
“Tết tết tết tết đến rồi… tết tết tết tết đến rồi… tết tết tết tết tết đến rồi… tết đến trong tim mọi người… KINH ĐÔ!“ (Haha!). Vừa đi ra quán net, tôi vừa lảm nhảm hát, chỉ thiếu cái cảnh vừa nhảy chân sáo, vừa hát nữa thôi là sẽ thu hút những ánh mắt tròn xoe trợn trừng của những người đi đường… (Điên! Haha)

_Alo! Alo! W ơi!
_Alo! Alo! Ai kêu tui đó, có tui đây, hihi
_Hehe! Sáng nay pé không đi tập bóng rổ trên trường hả?
_Sax! Sáng nay hẹn người ta online mà hỏi vậy chòy
_Hihi! – Thấy mình ngu ngu vì hỏi một câu nhảm nhí, tôi chỉ biết cười! Vội kiếm một câu hỏi khác để hỏi tiếp _Ủa, bữa nay không nhảy au nữa hả pé?
_Eo, mới sáng pé cứng tay lắm, không nhảy đâu, mí lại đang chờ anh online mà…
_Hehe! Nhớ anh phải không?
_Xì! Ai mà thèm nhớ anh! Mơ!
_Ừ! Thì mơ một chút có sao đâu :(
_Uhmm… Sắp rồi, chắc thứ 5 tuần sau anh về BMT áh
_Eo eo… sao lâu quá vậy… pé muốn gặp anh ghê…
_Trời, tự dưng vậy… nhớ anh chớ gì…
_Xì… đừng có mà nằm mơ nha… tỉnh đi anh… tỉnh tỉnh… có cần em tát tát mấy cái không DK? Mới ngủ dậy đúng không?

Trời, sao mà em nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tùm la quá, em nhắc làm tôi mới nhớ, ôi, giấc mơ hồi sáng… Đến bây giờ mà mình vẫn còn cái cảm giác hẫng hụt… Bà mẹ nó chứ, lần nào mơ mấy cái

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Truyện hentai liên minh huyền thoại , Anh lon bi tham do dit nhieu , Clip sex sinh viên đại học Huế , Lon 9x con trinh , Âm hộ đã ẩm ướt nhiều nước

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu