Posted on January 18, 2015

tôi… nghĩ tôi là một thằng sẵn sàng kêu giang hồ để xử lý người khác… ngay cả những người ở cùng một phòng…

Nhưng…
Mà thôi, người ta thường nói, nếu cứ mãi chạy theo từng người để giải thích thì bạn sẽ mất cả cuộc đời để làm việc đó. Sống ở đời, quan trọng nhất vẫn là mình, mặc kệ, người đời, miệng đời người ta nghĩ gì… nói gì…
Thỉnh thoảng, lão Phú, lão Phương, hay lão Quý lại… qua phòng tôi chơi, hoặc chở tôi đi nhậu… Có lúc lão Phương còn qua, xách theo đồ ăn rồi nấu nướng nữa chứ (giang hồ mà nhí nhố bà cố)… Và lần đầu tiên trong đời, tôi được chở đi dự một buổi sinh nhật của một tay anh chị… đó chính là sinh nhật của lão Phương (Hehe!). Tất cả những cuộc gặp gỡ đó là do “chạy trời không khỏi nắng”, tôi đã cố hết sức để tránh đụng mặt những “anh tài” này, đơn giản… tôi muốn mình được bình yên… Lẳng lặng mà sống, mà học hành…

Lão Phương vẫn đang ngồi cụng ly “Dzô! Dzô!” với mấy lão nào đó… Trời ơi, chỉ còn cách cái quán Net có 20m, em lại đang online chờ đợi tôi nữa chứ. Lão mà quắc vô ngồi nhậu thì chỉ có nước thất hẹn với em. Nhưng mà giờ còn con đường nào để đi nữa đâu, mấy quán net chỗ khác thì lại xa quá… Thôi kệ mẹ! Lòng tự nhủ cứ nhìn về phía trước, nhìn thật thẳng, bước đều bước… một… hai… một hai… một hai… không ngó nghiêng gì ráo… mãi nhậu chắc lão sẽ không thấy mình đi ngang đâu…

_T! T… – Trời ơi là trời… giọng lão Phương… (Đứng lại đứng… một… hai). Tôi từ từ… quay đầu sang chỗ lão ngồi… Hức hức… Tôi nở một nụ cười mếu xệch với lão… Lão còn đưa tay vẫy vẫy tôi nữa chứ… Ôi trời ơi! …
_Ngồi xuống đây mày… Thấy anh mà lơ hả mầy!?…
_Ơ… dạ đâu có… tại em đang vội đi qua đây… có việc…
_Vội cái gì mà vội… ngồi đây nhậu với anh… chuyện gì thì chuyện tính sau đi… – (Ọc ọc!)
Một vòng… hai vòng… rồi ba vòng…

“Dzô đi em…”

Rượu vô người cũng khá nhiều rồi… Đầu lưỡi và cuống họng tôi cay xè xè… Không biết cái thể loại rượu mình đang uống là gì mà sao cồn nhiều quá… Tôi với lấy ca trà đá chữa cháy… Chưa biết phải kiếm cách nào để cáo từ cái bàn nhậu này đây, đã hơn nửa tiếng trôi qua rồi… Em đang ngồi chờ tôi online… Đang mãi nghĩ suy thì một lão lên tiếng…
_Thôi! Uống hết ly này rồi đi công việc đi em… – Lão rót ly rượu đưa cho tôi rồi quay sang nói với lão Phương _Thằng em nó bận, để cho nó đi công chuyện, bữa sau có gì uống nữa chớ có gì đâu!!!
Ẹc! Lại còn bữa sau nữa chứ… Mừng như bắt được vàng… tôi nhanh nhẩu đón ly rượu từ tay lão…
_Dạ… thôi… uống hết ly này… em xin phép mấy anh… em phải đi qua kia một chút – Cầm ly rượu, tôi uống cạn… Trong người bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu… Hình như rượu đang ngấm…
_Ừm… đi đi em…

Cuối cùng thì cũng thoát nạn… may quá, nhưng cũng xui quá… trễ gần 45 phút rồi… hình tượng con người luôn đúng hẹn của tôi hôm nay hoàn toàn bị sụp đổ…(híc!) Tôi vội lao vô quán… Chỉ mất 5 giây để đăng nhập vô yahoo…
Phù, may thế… mình đi trễ nhưng mà em vẫn còn online (Hehe!). Nghía qua status: “Au rồi… DK online buzz pé nhaz…”. Lúc nào cũng là câu status này…
Buzz!!! Buzz!!! mấy phát, ngồi chờ một hồi mới thấy em ra yahoo… … Càng lúc tôi lại càng cảm thấy trong người khó chịu hơn… Nhìn vô màn hình… tôi không còn thấy rõ cho lắm… Chữ nghĩa nó cứ uốn lượn dập dềnh như vũ nữ đang múa bụng vậy…
_Đây đây…
_Trời! Sao lâu dữ… anh chờ này giờ dài cổ nè…
_Xì!!!!!!!!!! :( ?
_Còn Buzz buum buum nữa chớ sao!! Đang nhảy… anh làm pé miss finish…
_Nè nè, vừa phải thôi nhen… Pé nhìn lại stt của pé đi… “DK online buzz pé nhaz…” – Tôi nhại lại câu stt của em.
_hihi… buzz thì buzz một cái thôi chứ… Mà sao anh ra gì mà trễ dữ vậy… pé sắp phải out rồi…
_Àh, tại đi nhậu… – Tôi thú nhận…
_Trời… hay quá ha! Hẹn pé online mà ngồi nhậu ha! Biết vậy nhảy Au tiếp, ra đây làm gì chat với người vừa xỉn vừa trễ hẹn…
_Eo… Anh xin lỗi mà… tại vì…
_Tại vì gì?

… Chưa kịp trả lời thì tôi thấy đầu óc bắt đầu quay vòng vòng, cả người tôi lạnh toát…
Một chút ý thức còn sót lại… hình như rượu bắt đầu ngấm dữ dội vào cơ thể tôi… Lạnh… lạnh quá… Mình trúng gió rồi thì phải… Chóng mặt quá… Cảm thấy mình không thể ngồi lại đây được nữa… Không khéo nằm luôn trên bàn quán net mất… Phải đi về thôi… đi về thôi… Tôi không còn tự chủ nhiều được nữa… Hành động với một chút lý trí còn sót lại… Không nhìn rõ trên màn hình em đang nói gì… Trước mắt tôi mọi thứ đều quay đều… quay đều… quay đều… (nghe cứ như bài hát nào ấy nhỉ? Haha!) tôi đưa tay nhấn Ctrl + D để thoát yahoo! (Vẫn còn “tỉnh táo”! Haha)… Đứng dậy… loạng choạng tôi bước ra bàn tính tiền… hai tay tôi chống hẳn lên mặt bàn để đỡ lấy cơ thể không còn đứng thẳng nổi…

_2 nghìn em…

Tôi đưa tay ra túi sau rút ví… Nhưng câu trả lời của cái túi với cái tay là: “Ây da! Tự nhiên sờ tui, nhột quá đi àh”… Thôi chết mẹ rồi… Ví… ví của mình đâu… Mình nhớ rõ ràng là mình có đem theo ví mà… Thò tay vô túi áo (Điên hả thằng say?! Ví nào mà bỏ trong túi áo)… Thò tay vô túi trước của cái quần chỉ thấy có cái điện thoại đang cô đơn nằm trong ngáp ngáp… Hơi hoảng hốt… nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu để suy diễn – suy luận – suy đoán xem cái ví hiện nay nó đang ở đâu, tại sao không có cánh mà vẫn biết bay… Lòng tự nhủ lòng chắc là để quên ở phòng rồi… Giờ tôi chỉ mong về lại phòng ngay lập tức chứ sắp đứng không vững nữa rồi…

_Àh… anh ơi… hình như em để quên ví tiền ở nhà rồi… em chạy về lấy, chút em ra em gửi anh sau… – Giọng tôi lè nhè… (Má! Quê thiệt, có hai ngàn bạc…)
_Ờh… không sao… tối ra chơi (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) rồi đưa cũng được em… khách quen mà…

Tôi bước vội ra cửa… đi được khoảng 100m thì buồn nôn chịu không nổi… tôi vội tắp vào bụi cỏ chỗ lề đường…
Nôn ra một đống xong, trong người tôi cảm thấy đỡ hẳn, ngồi khạc khạc nhổ nhổ thêm một chút… Tôi bắt đầu có thể suy nghĩ được trở lại… Không… không thể… mình nhớ rõ ràng là bỏ ví vô túi rồi mới đi mà… Chắc chắn nó không thể nằm ở nhà được… Mất ví là coi như đi tiêu tiền ăn tháng này luôn, còn CMND nữa chứ… thẻ ATM… trời ơi là trời… Tôi quyết quay trở lại quán net…

Mẹ ơi! Xém nữa là tôi hét lên… May quá… thì ra là nó nằm trên bàn… cạnh ngay cái miếng lót chuột… Mình lôi ra và để nó ở đây hồi nào vậy ta? Đúng là trong cơn say, ta không còn là ta, không còn có thể kiểm soát nỗi bản thân… Không thể hiểu nỗi tại sao cái ví lại nằm ngay đây… Mở ví ra nhòm vô… Ôi! Tất cả vẫn còn “zin” chưa ai rờ mó… (hihihi!)

Trả tiền xong, tôi lại thấy mệt trở lại… Phải đi về nhà gấp, giờ chỉ muốn nằm và nhắm mắt lại thôi… Tôi cố gắng đi thật nhanh… BD gần chiều mà nắng vẫn còn rát quá… chói lóa… và ngột ngạt… Đang loạng choạng bước đi thì tự dưng đứng khựng lại, hình như mình lại quên làm một việc gì đó…

Bạn sẽ nghĩ gì khi bạn ngồi chờ một người đã đời sau đó người ấy xuất hiện và nói với bạn nãy giờ mắc… nhậu nên đến trễ… Sau đó bạn đang nói chuyện thì người ta tự dưng bấm nút “biến”… Cứ như là một làn gió vô duyên, đến rồi lại đi một cách khó hiểu… Và nếu được bình chọn cho “người dzô dziên bất lịch sự nhất của ngày hôm nay”… Tôi xin bình chọn cho… tôi – người đàn ông “đúng hẹn” và “bí ẩn”… (Vâng! Vừa trễ hẹn, vừa biến mất một cách hết sức bí ẩn! Haha)
Nhắc đến “dzô dziên” tôi bỗng nhớ lại một đoạn thơ mà hồi nhỏ, tôi và bọn nhóc học chung lớp mẫu giáo hay đọc…

“ Dzô dziên bất lịch sự…
bụng bự… đ-í-t teo…
ăn dưa leo ỉ-a chảy…
ăn cục tẩy đ-ị- t thúi rùm… “

Haha! Hôm nay mình “dzô dziên” quá, ngày mai ông trời ổng hứng lên, ổng ám cho mày chết… nha T!… Không thể để cho bụng mình bự được, không thể để đ-í-t teo được… đã thế ăn dưa leo…ỉ-a chảy nữa chớ… Má ơi! Rút điện thoại ra, con đang cố cứu vớt bản thân mình ra khỏi “lời nguyền” thời thơ ấu… (Hehe! Đùa chút thôi! Quả thật tôi cảm thấy rất rất rất bất lịch sự, đã đến trễ, giờ đùng một cái bỏ về, chắc nãy giờ em đang tưởng chỗ tôi bị… cúp điện…)
_Alo! – Sau vài tiếng tuuu tuuu… một tiếng nói cất lên từ đầu dây bên kia ngọt ngào đến nỗi tôi xém thốt lên “Ôi mẹ ơi!”, cũng may là đưa tay lại bụm miệng mình ngay. Chỉ hai chữ ngắn cũn “a” và “lô”, mà tôi cảm giác như có hai nốt nhạc thánh thót vừa vang lên của phím đàn Piano vậy… Em đang sắp cho tôi nghe một bản nhạc mang tên “Sweet voice” thì phải…
_Ơ… – Tôi vẫn chưa thốt ra thành lời…
_Alo! DK hả…? – Oh my god! Xin người hãy cứu vớt con thoát khỏi giọng nói ngọt ngào này… Con biết là con vẫn mê tít giọng nói của những cô bé BMT quen thuộc… nơi con đã sinh ra và lớn lên… Nhưng từ bé đến giờ, con xin thề với người là con chưa được thưởng thức một giọng nói oanh liệt… àh quên… oanh vàng đến thế này… Nếu người không kéo con ra khỏi những suy nghĩ này… chắc có lẽ con phải cúp máy ngay lúc này đây để không phải hứng chịu một lúc hai cơn say… say rượu và say mật… Mà say mật thì dễ chết lắm… người ta có câu… “mật ngọt chết ruồi” (Xí mê! Ví von thế thôi, đừng gọi tôi là ruồi, tôi cực kỳ ghét ruồi)
_Ơ… pé… pé W hả? – Hơi lắp bắp, nhưng cũng nói được rồi (hihi!)
_Uhmm… có gì không anh…
_Ơ… anh… xin lỗi… vừa nãy anh uống hơi nhiều… tự nhiên… thấy mệt quá… không ngồi lại được nữa… anh… xin lỗi nha…
_Hihi! Không sao mà… anh mệt thì về nghỉ

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Con trai sờ bướm Con gái , Game choc pha con gai , Âm hộ đã ẩm ướt nhiều nước , Anh lon con gai 14 tuoi , Phim sex Võ Tắc Thiên xinh đẹp nhất Tàu khựa

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu