Posted on January 18, 2015

là phải luôn thận trọng trong những mối quan hệ… đen trắng bất phân, thật giả khó lường… Sơ xẩy một cái là trượt dài theo con đường tệ nạn chứ chẳng chơi…
Ra đến quán nhậu…
Cũng không đông lắm, cũng chỉ năm, sáu ông đang ngồi nhậu, nhòm sơ qua tôi nhận thấy mình là người nhỏ tuổi nhất trong cái bàn nhậu này… Chở tôi ra ngồi nhậu chung, mà mấy lão toàn nói chuyện của mấy lão, kệ bà… tôi cứ ngồi ăn chim (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net) cút nướng, thỉnh thoảng kính mấy lão một ly, vì tôi đã nói trước là tôi uống không được…

_Uống đi em… – Một ông ngồi đối diện cầm ly rượu đưa cho tôi – Em dân DakLak phải không?
_Ơ! Sao anh biết…? – Tôi ngớ người, đưa tay đón ly rượu lão đưa…
_Chứ nghe giọng anh không biết anh dân ở đâu àh?
_Anh… dân DakLak luôn hả?
_Haha! Chú mày vừa mới ngồi xuống bàn nhậu chào anh em… là anh đã biết chú mày đồng hương với anh rồi… Em ở đâu?
_Dạ… em ở BMT… còn anh…?
_Anh mày ở cây số 38… Mà nghe anh Quý nói hôm qua thằng nào đòi chơi em hả?
_Ơ… cũng chẳng có gì đâu anh… Anh em chung phòng bất đồng thôi xíu thôi…
_Mà thằng nào?… Tên gì… Ở cái ký túc xá TN đó, anh đéo có ngán thằng nào… Nói coi thằng nào?
_Thằng Mẫn ở chung phòng với em…
_Sặc… thằng Mẫn àh, nó là bạn anh, hôm qua anh đang ngồi đánh bài với nó, thấy nó nghe điện thoại rồi hầm hầm lao ra cửa… Nó nói nó ra chơi thằng nào đấy… Ra là chú em àh…
_Hihi…
_Thôi! Anh em trong phòng đánh nhau không nên… Thằng Mẫn nó là bạn anh, có gì, mai anh qua nói nó một tiếng. Chứ để vậy sao sống… – Giọng lão rè rè, uống nãy giờ chắc cũng tê tê rồi thì phải… _Sau này, thằng nào mà đụng đến em, cứ gọi anh, anh xử hết… Dân DakLak mình ở BD này bảo bọc nhau dữ lắm…
_Dạ…
_Anh tên Phú… chú em tên gì?
_Dạ… em tên T…
_Còn đây là anh Phương… uống với anh một ly đi, ảnh “bảo kê” mấy cái ký túc xá ở đây đó… Có gì thì cứ gọi anh Quý, anh Phương, mấy ảnh mà bận thì anh mày lo cho…
_Hơ… dạ… Mà… ký túc xá mà cũng bảo kê hả anh? – Tôi ngây thơ buột miệng…
Cả bàn nhậu ầm ầm lên cười…

Đêm đó là một đêm mất hồn với tôi… Đang mong cuộc nhậu chóng tàn… để còn về đi ngủ, mai đi học… Nào ngờ đâu, cuộc nhậu tàn theo một cái cách làm tôi sợ rụng chym… Không biết mấy thằng đang nhậu bàn bên kia “nhìn đểu” mấy lão này thế nào, mà lão Quý cầm nguyên chai rượu lao qua phang vô đầu một thằng, còn lão Phú cùng mấy lão kia bay vô đấm đá lia lịa… Thấy cảnh đó… tôi lao một mạch bở hơi tai sang đứng bên kia đường… Mấy người trong quán nhậu la hét ỏm củ tỏi… Đang loay hoay chưa biết phải làm gì… nhìn qua, thấy lão Phú nhảy tót lên xe… bật chìa khóa rồi phóng cái vù qua chỗ tôi đứng… “Lên…” – Lão hét! Tôi vội nhảy lên phía sau… nhìn qua quán nhậu thì thấy mấy lão kia cũng bắt đầu leo lên xe chạy tứ phía…
Lão Phú rồ gaz… ngoái lại phía sau… tôi thấy thấp thoáng bóng dáng mấy thằng dân phòng xuất hiện…

Tôi đang nằm trong một căn phòng xa lạ, đầu óc vẫn chưa hết hoảng loạn… Đúng là đi với dân giang hồ thật kinh khủng! Giờ chỉ mong trời sáng nhanh nhanh, để lão Phú chở về đi học… Cũng may thật, không ai trong chúng tôi bị tóm… Nếu giờ mà ngồi trên đồn, chắc tôi đang đau khổ lắm đây, tự nhiên rước họa vào thân… Sau này phải trốn thôi chứ giao du với mấy gã không sớm thì muộn cũng gặp rắc rối to. Tôi không thể để chuyện này kéo dài được… Mình xuống đây là để học hành… chứ không phải là để đi nhậu, đi chơi kiểu này. Ba mẹ ở nhà trông mong, kỳ vọng biết bao… Nghĩ đến ba mẹ, tôi thấy nhớ nhà quá… Nhớ BMT… Nhớ cái sân bóng rổ trường ND mà sáng nào tôi cũng thệnh banh rầm rầm một mình… Nơi ấy thật là bình yên và hạnh phúc biết bao… Không nóng nực và chật chội như ở đây… không hề bon chen, xô đẩy và phức tạp… Tất cả giờ chỉ còn lại trong ký ức… Mới xuống BD không lâu, mà sao có nhiều chuyện xảy ra quá… Tôi tự cho mình là một người dễ thích nghi với cuộc sống và môi trường mới, nhưng giờ đây, đứng trước cuộc sống chỉ có một mình, những lo lắng, nỗi cô đơn không lúc nào không đeo bám lấy tôi… Tôi nhận ra là nơi này thực sự không dành cho mình… Tôi không hòa nhập được với cuộc sống mới… Càng ngày… mỗi khi nằm xuống đi ngủ… tôi lại càng suy nghĩ nhiều hơn, không vô tư như hồi xưa nữa… Những con người mới làm tôi thấy sợ… Có cái gì đó không thân thuộc thể hiện qua từng giọng nói và phong cách sống… Tôi thấy chán nản và mệt mỏi quá… Nghĩ đến đây… tôi thấy mắt mình cay cay…

Mấy ngày sau…

Đang nằm trên phòng thằng bạn thì tôi nghe có tiếng ai đó vừa đi dọc các phòng vừa gọi: “T… T ơi T…”
_Có thằng T ở đây không em – Tôi nhìn xuống dưới cửa… lão Phú đang thò đầu vô và hỏi thằng Tuấn… – Sặc… lão này… chính xác thật…
_Em nè anh Phú! Có gì không anh? – Tôi hỏi.
_Xuống đây anh bảo… mày đi qua phòng 59 (phòng tôi) với anh…
Tôi mặc cái áo, bước xuống… “Qua đó chi vậy anh…”
_Thì mày đi theo anh…
Tôi lò dò theo sau lão…
_Mẫn… Mẫn ơi Mẫn… Ra đây tao bảo… – Lão Phú gọi thật to…

Tôi thấy thằng Mẫn đang nằm trong phòng, lồm cồm bò dậy, cả nó và cả tôi, không thằng nào kịp hiểu ất giáp chuyện gì… Thì lão Phú bay vào tát thằng Mẫn tới tấp… Nó vội cuối mặt… đưa tay lên đỡ… Thấy nó đỡ đỡ lão Phú tung chân lên đạp ầm ầm… người nó lảo đảo, té xuống… Tôi lặng người… Mấy đứa phòng sát bên nghe động ùa ra coi … “Đm mày! Thằng chó! Hôm bữa mày đòi chơi thằng em tao hả?… Mày biết nó là ai không?… Mà đòi chơi… Hôm bữa tao tưởng mày đòi chơi thằng nào… tao không tham gia… tao không biết nó là em ông Quý… Đm mày… anh em chung một phòng mà đòi chơi nhau hả… Đm…” – Vừa nói… lão vừa tiếp tục lao vô dập thằng Mẫn… Tôi đứng sớ rớ, chân như bị chôn xuống đất và chỉ biết nhìn lão Phú tẩm quất thằng Mẫn… Thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra… Tôi xin thề… mấy ngày hôm nay, sau cái đêm thằng Mẫn đòi đánh tôi, cả tôi và nó đều im lặng, thỉnh thoảng đi ra đi vô đụng mặt nhau, nhưng không hề nhìn và nói với nhau lời nào… Tôi cũng muốn cho yên chuyện, đỡ phải rắc rối… mệt lắm… Vậy mà giờ đây, lão Phú kéo tôi đi theo phía sau, rồi dập tới tấp vào mặt thằng Mẫn, với cái lý do mà tôi chắc chắn không những thằng Mẫn mà cả tôi đều bất ngờ… “đòi đánh ‘em’ ông Quý…” (Sặc!). Chắc thằng Mẫn và cả mấy đứa ở ký túc xá này sẽ nghĩ tôi đang gọi giang hồ để xử lý anh em cùng phòng… (Mang tiếng thật!)… Mà sao… rõ ràng, hôm trước ngồi nhậu, chính miệng lão Phú có nhắc: “Thằng Mẫn là bạn anh…”… Không hiểu sao…? Đầu óc tôi đặt ra hàng loạt những câu hỏi, và cả những lo sợ nữa… lo sợ sẽ bị hiểu lầm những việc là mà tôi không hề làm…

_T… T… vô nói ông Phú 1 tiếng đi T… anh em cùng phòng mà… – Tôi nghe tiếng một thằng nào đó đứng phía sau… Như chợt tỉnh, tôi vội lao vô chụp tay lão Phú kéo lại…
_Thôi anh Phú… thôi anh…
_Mày để yên cho anh nói chuyện với thằng chó này – Lão hất tay tôi ra… Càng lúc, mấy đứa trong ký túc xá kéo ra coi “phim” càng đông… Ba nhân vật chính của bộ phim đó là… Thằng Mẫn – trong vai “người tội nghiệp”… Lão Phú – Trong vai “kẻ hủy diệt”, và tôi – trong vai “đằng sau tội ác”…
Hình như lão Phú thấy có nhiều người xung quanh đứng coi quá nên… “ngại ngùng, e thẹn” (hehe!) hay là trong phòng chật chội đánh… không đã tay đã chân… Lão gầm với thằng Mẫn: “Ra đây mày…” rồi quay sang tôi: “T… ra đây với anh”… Tôi và thằng mẫn cùng lò dò đi theo lão Phú, nhìn vô mặt nó, tôi thấy mặt nó bắt đầu sưng lên… đỏ đỏ… máu đã chảy ra chỗ khóe miệng… đôi mắt hình như sắp khóc… Một phần tôi cảm thấy hả hê vì cái thằng láo lếu, hùng hổ cách đây vài hôm đòi đấm vào mặt tôi, bữa nay bị ăn hành miễn phí… còn một phần khác trong con người tôi… lẩn khuất ở đâu đó… cảm thấy tội tội cho nó… (!)

Còn nhớ mang máng một câu trong phim “Người trong giang hồ”… “Nếu nó không chết… thì chắc chắn sẽ là mày…”. Hôm nay, vô duyên vô cớ, lão Phú dập thằng Mẫn “vì” tôi. Liệu sau này, tôi phải sống sao ở cái ký túc xá này đây, khi mà… lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ bị trả thù… Rõ ràng, lão Phú đánh thằng Mẫn không phải là vì tôi, đó chỉ là cái cớ, thực sự cho đến mãi về sau này tôi vẫn không thể hiểu được nguyên nhân… Nhưng có lẽ là do lão đã tê rượu và ghét thằng Mẫn vì một chuyện gì đó của lão và nó, mà chỉ có lão Phú và chúa mới biết rõ…
Sau khi ra khỏi cổng ký túc xá khoảng 5m thì lão Phú dừng lại… Tôi và thằng Mẫn cũng dừng lại theo… Dứt thêm hai cái bạt tai lão lên tiếng: “Đm mày, anh em chung phòng với nhau… (Híc! Lại cái điệp khúc này…) bữa sau tao mà nghe nó nói mày đòi chơi nó thì đừng có trách sao tao ác…”
Thằng Mẫn và tôi đứng im re…
_Giờ mày tính sao – Lão lại cất giọng… _Đm anh em chung phòng với nhau (Híc!)… hôm nay, coi như tao đứng ra giảng hòa cho hai tụi bây (Ặc! Ặc)… Sao!? Bắt tay làm hòa đi!!! (Sặc! Lão này say mẹ nó rồi! Haha!)… Lẹ mày… Bắt…
Cả tôi và thằng Mẫn miễn cưỡng làm theo… thực sự tôi đang muốn kết thúc nhanh chuyện này nên đưa tay lên trước… mặt nó vẫn cúi gằm và từ từ đưa tay lên… không thèm nhìn tôi… bàn tay nó chạm vào tay tôi… lạnh tanh… buông lỏng…
Sau cái buổi tối hôm đó, tôi đã ít chơi với bọn ở ký túc xá này, nay lại càng ít hơn… Có lẽ, tụi nó sợ

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Cô giáo cởi quần áo cho học sinh khám phá , Chồng thủ dâm cho vợ , Video hiep dam vo thang ban , Ca nhạc người mẫu cởi chuồng , Massage kích thích phụ nữ

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu