Posted on January 30, 2015

Câu chuyện kể về hai người sống sót sau tai nạn máy bay ở một vùng băng giá và lạnh lẽo, xa thế giới văn minh. May mắn họ tìm được một nơi trú ẩn để đợi người đến cứu.

Nàng là con gái của một tỷ phú, xinh đẹp,thông minh, học thức nhưng lại không quen với cuộc sống ở thiên nhiên và đang bị thương. Chàng một con người hoài nghi về phụ nữ, một cựu binh, sống khắc nghiệt nhưng lại rất đàn ông.

Họ sống cùng nhau trong những ngày khó khăn, chen vào giữa họ là sự khao khát lẫn nhau không thể bày tỏ. Liệu khi họ đến với nhau ở nơi hoang dã và hòa hợp thì ở thế giới văn minh họ sẽ ra sao khi có quá nhiều khác biệt?

Chap 1: Tai nạn

Tất cả mọi người đều đã chết.

Nàng chắc chắn như thế.

Tất cả, ngoại trừ nàng ….

Nàng không biết sự va đụng đã xảy ra bao lâu hay là nàng đã giữ yên trong vị thế cúi người xuống với đầu vùi trong vạt áo. Có thể là đã mấy giây, mấy phút, mấy năm ánh sáng.

Dường như đống mớ kim loại bị xé vụn ra chỉ khi kịp rên một tiếng trước khi nằm xuống mãi mãi. Những thân cây bị chặt hết cành – nạn nhân vô tội của vụ rớt máy bay – đã ngừng rung. Giờ đây gần như không có một ngọn lá nào lay động. Mọi vật yên tĩnh một cách đáng sợ. Không có một chút âm thanh nào.

Một cách ngớ ngẩn nàng nghĩ tới một thân cây đang đổ xuống trong rừng. Phải chăng nó sẽ gây ra một âm thanh? Đúng là có. Nàng đã nghe khá rõ. Như vậy nhất định nàng vẫn còn sống.

Nàng ngẩng đầu lên. Trên mái tóc, vai và lưng nàng đầy những mảnh nhựa vỡ vụn – trước đó chính là cửa sổ bên cạnh ghế của nàng. Nàng khẽ lắc đầu và những mảnh vụn đó rơi xuống như mưa, tạo nên những tiếng ngân nhỏ. Nàng cố sức mở mắt ra một cách từ từ.

Một tiếng hét bùng lên trong cổ họng, nhưng nàng không sao thốt ra được. Cảnh tàn sát hàng loạt còn tồi tệ hơn cả cơn ác mộng của một nhân viên kiểm soát không lưu.

Hai người đàn ông ngồi ở hai ghế ngay phía trước nàng – chắc là những người bạn thân, xét đoán theo những lời họ trêu trọc nhau một cách ồn ào và vui nhộn – giờ đây đã chết, tiếng cười đùa của họ lặng im mãi mãi. Đầu của một người đâm xuyên qua cửa sổ. Nàng đã nhận thấy điều đó, nhưng nàng không dám nhìn quá gần. Có cả một biển máu. Nàng nhắm ngay mắt lại và không mở ra cho đến khi nàng quay đầu sang hướng khác.

Ngang qua lối đi, một người đàn ông khác nằm chết, đầu hất ra phía sau tựa vào đệm như thể đang ngủ khi máy bay đáp xuống. Kẻ Cô Độc. Nàng đã thầm gán cho anh ta cái tên đó trước khi máy bay cất cánh. Vì phi cơ thuộc loại nhỏ nên vấn đề trọng tải được quy định chặt chẽ. Trong lúc các hành khách cùng hành lý của họ được cân trước khi lên máy bay, Kẻ Cô Độc đã đứng tach ra khỏi nhóm, thái độ kẻ cả và khó chịu. Vẻ mặt không thân thiện của anh ta đã khiến cho bất cứ một hành khách nào khác đều không muốn bắt chuyện, tất cả những người này đều ồn ào khoác lác về các con thú họ đã săn được. Thái độ lạnh nhạt và xa cách của anh ta đã cách ly anh ta – cũng như giới tính của nàng đã cô lập nàng. Nàng là người phụ nữ duy nhất trên máy bay.

Giờ đây, nàng là người duy nhất còn sống sót.

Nhìn về phía trước nàng có thể trông thấy buồng lái đã bị đứt lìa khỏi thân máy bay, như một cái nút chai đã được mở ra, nằm cách xa mấy mét.

Viên phi công và phi công phụ tá, cả hai đều vui tính và thích đùa, rõ ràng là đã chết một cách thảm khốc.

Nàng cố nuốt chất nước có vị đắng ứa đầy cổ họng, viên phi công phụ tá cường tráng có râu vừa giúp nàng lên máy bay vừa tán tỉnh bảo rằng ông ta ít khi có hành khách phụ nữ và khi có thể họ không bao giờ trông giống như người mẫu thời trang.

Hai hành khách, là hai anh em tuổi trung niên, vẫn còn buộc vào ghế ở hàng phía trước. Họ đã bị giết chết bởi cây sắt nhọn đã tách đôi buồng lái như một cái mở nắp hộp. Gia đình của họ sẽ cảm nhận dữ dội về đôi tấn thảm kịch này.

Nàng bắt đầu khóc. Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi tràn ngập tâm hồn nàng. Nàng sợ mình sẽ ngất xỉu. Nàng sợ mình sẽ chết.

Cái chết của những người bạn đồng hành với nàng đã ập đến nhanh chóng và không đau đớn. Có lẽ họ đã chết ngay lúc xảy ra vụ va đụng . Họ đã ra đi một cách nhẹ nhàng theo nàng biết, nàng đã không bị thương tích gì như là một phép lạ. Nàng sẽ chết một cách từ từ vì khát, đói, bị bỏ ngoài trời.

Nàng tự hỏi tại sao mình vẫn còn sống. Cách giải thích duy nhất là nàng ngồi ở hàng cuối. Không giống như những hành khách khác, nàng đã bỏ rơii một người ở chòi săn bên Hồ Gấu Lớn. Cuộc tạm biệt của nàng đã kéo dài, do đó nàng là người cuối cùng lên máy bay. Tất cả các ghế đều đã có người ngồi ngoại trừ cái ở hàng cuối.

Truyện sex Khi thế giới này chỉ còn lại hai người! Tình dục sẽ ra sao?

Bạn đang đọc Truyện sex – Khi thế giới này chỉ còn lại hai người! Tình dục sẽ ra sao? tại http://vgat.net

Khi viên phi công phụ tá đỡ nàng lên máy bay, các cuộc đối thoại ồn ào bất thần dừng lại.Cúi thấp người xuống vì trần thấp, nàng đi đến cái ghế duy nhất còn trống. Nàng cảm thấy rõ ràng là không thoái mái do nàng là người phụ nữ duy nhất trên máy bay. Cứ giống như đi trong một căn phòng đầy khói thuốc lá đang diễn ra một cuộc đánh bài xì phé quyết liệt. Một số sự việc mang vẻ nam tính một cách tự nhiên đặc biệt, và dù có một sự cân bằng giới tính vẫn không thay đổi được. Giống như một số sự việc mang vẻ nữ tính một cách tự nhiên đặc biệt.

Một chiếc phi cơ bay đến chòi săn và câu cá ở Vùng Đất Mới Tây Bắc là một trong những việc của giới đàn ông. Nàng đã cố làm cho mình hết sức nhỏ nhoi, không nói gì, ngồi yên trên ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ. Có một lần ngay sau khi máy bay cất cánh, nàng đã quay đầu và tình cờ bắt gặp ánh mắt của người đàn ông ngồi bên kia lối đi. Anh ta nhìn nhìn nàng với một vẻ ác cảm rõ ràng đến nỗi nàng đã quay trở lại về phía cửa sổ và không nhìn nơi nào khác nữa.

Ngoại trừ hai viên phi công, có lẽ nàng là người đầu tiên để ý tới cơn bão. Cùng với sương mù dày đặc, cơn mưa như thác đổ khiến nàng căng thẳng. Chẳng bao lâu sau những người khác bắt đầu chú ý tới chuyến bay xóc mạnh. Cuộc trò chuyện khoác lác ồn ào của họ được thay thế bằng những lời châm biếm đầy lo lắng về việc an toàn qua khỏi chuyến bay này và vui mừng vì các phi công đang “lái” chứ không phải là một người trong bọn họ.

Nhưng các viên phi công đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Tất cả mọi người đều nhanh chóng nhận thấy rõ điều đó. Cuối cùng họ im thin thít và mắt không rời khỏi những người trong buồng lái. Sự căng thẳng bên trong chiếc phi cơ gia tăng khi phi hành đoàn gồm hai người mất liên lạc vô tuyến với mặt đất. Các thiết bị của máy bay không còn có thể dựa vào nữa bởi các con số hiện ra đều rõ ràng là không chính xác. Do lớp mây không thể nhìn qua được, họ đã không trông thấy mặt đất kể từ khi máy bay cất cánh.

Khi chiếc phi cơ chúi mũi xuống theo đường xoắn ốc và viên phi công la lớn về phía hành khách: “Chúng ta đang rơi. Xin Chúa ở với chúng ta” tất cả mọi người nghe cái tin đó một cách cam chịu và với một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Nàng đã gập đôi người lại và ép đầu vào giữa hai đầu gối với hai cánh tay trùm lên trên, cầu nguyện suốt đoạn đường rơi xuống dài như bất tận.

Nàng sẽ không bao giờ quên được chấn động của cú va đụng chói tai đầu tiên đó. Cho dù đã sẵn sàng ứng phó, nàng đã không được chuẩn bị một cách đầy đủ. Nàng đã không biết tại sao nàng đã không bị chết ngay, trừ phi khổ người nhỏ hơn của nàng đã giúp nàng chèn mình vào giữa hai cái ghế một cách an toàn hơn và làm giảm tác dụng của sự va chạm.

Tuy nhiên, trong tình huống này, nàng không coi rằng việc thoát chết của nàng là một khả năng thuận lợi. Người ta chỉ có thể đến căn chòi trên mũi phía tây bắc của Hồ Gấu Lớn bằng máy bay. Nhiều cây số của vùng đất hoang dã chưa có ai bén mảng tới nằm giữa chỗ đó và Dao Vàng, nơi họ đến. Chỉ có Chúa mới biết được chiếc máy bay đã rơi xuống cách xa lộ trình bay bao nhiêu. Các nhà chức trách sẽ tìm kiếm hàng tháng mà vẫn không phát hiện được nàng. Cho đến khi họ tìm được – chắc chắn là như thế – nàng vẫn hoàn toàn đơn độc và chỉ biết dựa vào bản thân để sống còn.

Ý nghĩ đó đốc thúc nàng phải hành động. Với cơn kích động gần như cuồng loạn nàng vùng vẫy để thoát ra khỏi dây an toàn. Nó bật mở ra và nàng ngã chúi về phía trước, đập đầu vào ghế ở trước nàng. Nàng thận trọng lách qua lối đi chật hẹp và, bằng tay với đầu gối, bò về phía khe nứt của máy bay.

Tránh đụng chạm tới các tử thi, nàng nhìn lên qua tấm kim loại bị xé toạc ra. Mưa đã tạnh, nhưng những đám mây thấp, dày đặc, màu xanh sẫm có vẻ hết sức nặng nề với mối đe dọa dường như sẵn sàng nổ tung. Thỉnh thoảng, tiếng sấm lại nổi lên. Bầu trời có vẻ lạnh lẽo, ẩm ướt và hăm he. Nàng nắm cổ chiếc áo khoác lông chồn màu đỏ kéo lên kín cổ. Hầu như không có một cơn gió. Nàng nghĩ rằng nàng phải cảm ơn về điều đó.

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Trai đẹp khoe của quý , Thích địt nhau trên giường hay trên ghế sofa , Hình ảnh lồn có băng vệ sinh , Lon 9x con trinh , Mẹ ruột con đẻ địt nhau có bầu

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu