Posted on March 3, 2015

Khi ba đem cô ấy về giới thiệu và bắt tôi gọi bằng mẹ kế thì tôi hoàn toàn không thể tin được. Bởi vì cô ấy trẻ quá, chỉ nhỉnh hơn tôi một tẹo, bất quá xem như chị may ra còn dễ nghe, nhược bằng nhóc nhách thì có thể cô ấy chỉ bằng con gái của ba là cùng.
Tôi không phản đối việc ba có vợ kế vì má đã mất rồi, nhưng dù gì phải chọn người tương xứng một chút, chứ ai lại mẹ kế với con chồng sàn sạt ngang nhau. Cô ấy còn trẻ hẳn nhiên là phải ăn diện, điều này ba không có gì đáng ngại, chức giám đốc của ba thừa sức bao bọc cho cô, nhưng chênh lệch tuổi tác thật là điều đáng phải lưu ý.
Ba thì ví như cây cổ thụ ở đầu ngõ, còn cô ấy phơn phởn như một đóa hoa rừng. Mùi son phấn, mùi dầu thơm, mùi hương da thịt của cô lúc nào cũng phừng phừng lan tỏa, gì chứ tôi đoán ngay cô thích diêm dúa, vui chơi. Nhất là đôi mắt lá răm của cô thoạt nhìn đã thấy dễ sợ, luôn tỏa sự mời gọi và buông lung rất mạnh. Cô nhìn như thu hút mọi người, bất kể già trẻ bé lớn. Tôi e ba không đủ sức cung phụng tình ái cho cô và chỉ sợ tình duyên ba lại lủng củng tiếp.
Nghe ba trình bày cho cô vai vế của tôi, chưa gì cô đã gọi tôi là con ngọt xớt. Còn tôi lúng túng vô cùng, ấp úng không biết thưa thốt thế nào, ba phải nhắc: thì xưng là dì chứ còn sao nữa. Tôi lí nhí làm theo phong cách ba chỉ, dì đã cười rất tươi bảo ba: anh đừng làm con sợ, em mới về, phải từ từ để mẹ con làm quen với nhau. Ba cười xuề xòa ngay, cô nguýt tôi một cái dài thoòng. Tôi vội lỉnh để ba và cô được tự nhiên.
Tôi vào trường học, tối mới quay về nhà. Ba bận đi dự tiệc nên chỉ có cô thôi. Tôi hỏi sao cô không theo ba, cô bảo ba chưa muốn nói với mọi người việc ba đi bước nữa. Cô bảo tôi tắm rửa rồi ra ăn cơm cô chờ. Tôi mượn cớ đã ăn chút đỉnh ở ngoài nên còn no, thật ra là tôi muốn lánh cô mới đúng.
Cô lon ton theo tôi vào phòng riêng, thản nhiên dặn dò: từ nay có cô, con khỏi lo gì cả. Tánh con trai hay bừa bộn, cô hiểu, nên cô sẽ phụ sắp xếp lại tươm tất cho con. Cô tránh dùng chữ mẹ, có lẽ vì thấy gọi như thế không chỉnh chu lắm. Quả vậy, phòng tôi đã được dọn sạch sẽ, quần áo vứt tung tóe đã được cô đem bỏ giặt, sách vở xếp gọn vào các ngăn. Tôi lại đâm bực mình, sự mất trật tự của bọn trai chúng tôi cũng là một thứ trật tự riêng mà khi cần chỉ xốc tay sẽ có ngay vật muốn thấy. Còn cô giúp đỡ sắp lại, làm lệch đi cái chỗ của tôi, nên tôi nói thẳng ra ý kiến này. Cô bảo thôi được, bận sau những gì con cần dùng hằng ngày thì bày hết lên bàn, còn mớ lỉnh kỉnh thì để cô thu cho gọn.
Tôi có rên rẩm cũng chẳng ích lợi gì nên tỏ ý muốn cô ra để tôi thong thả lo việc của tôi. Trái lại thì cô cứ đủng đỉnh ở quanh quẩn đó, hỏi linh tinh đủ chuyện. Cô có vẻ biết nhiều về tôi: nghe nói con rất quí mẹ con, chẳng may bà mất, nên con lúc nào cũng ủ dột. Cô lại khoe ba nói tôi học rất khá và cô ngỏ lời chúc mừng. Cô phát ngôn nơi miệng mà đứng không yên, dịch tới dịch lui, cầm xem hết thứ này thứ khác.
Cô bâng quơ bảo như muốn nói với tôi: dĩ vãng nhiều khi giữ chẳng được thì cũng nên vứt quách nó đi. Dây dưa vào chỉ đâm lẩm cẩm, chẳng học hành gì được. Tôi biết cô muốn nhắc tôi về nỗi đau mẹ mất, nhưng coi như không để ý gì. Tôi phải nhắc: dì ra sơi cơm để con tắm rửa. Cô đưa một ngón trỏ lên chặn môi bảo tôi: con chỉ gọi bằng dì khi có mặt ba, còn gọi thế nghe già cỗi và ít thân mật. Và nửa thật nửa đùa, cô lại nói: con vẽ chuyện, đã là mẹ con rồi còn e dè việc gì. Tuy vậy, cô cũng lững thững bước ra. Tôi khóa trái cửa và cởi quần áo theo thói quen lừng lững đi vào phòng tắm.
Tôi tắm rất lâu, một phần vì đang bực bực, một phần muốn kéo dài tránh đối mặt với cô. Hai lần ba lượt, cô đã nhắc tôi ra vì vẫn chờ cùng ăn luôn thể, nên lần khân mãi cũng đành chấm dứt cho rồi. Tôi mặc quần áo nhẹ trong nhà và trở ra liền đó. Cô cũng đã thay bộ đồ lụa mềm nên trông càng hấp dẫn tợn.
Ngồi đối mặt nơi bàn ăn, môi trường trở nên lặng im hơn. Tôi chăm chỉ ăn không một lời đối thoại. Cô cũng chẳng nói năng gì mà chỉ dõi nhìn tôi nhai rất kỹ. Bữa cơm chiều gồm món bánh mì ăn với bít tết, xà lách, tôi thích món mayonnaise nên ăn cảm thấy ngon. Cô đề nghị uống chút vang đỏ cho dễ tiêu chất thịt nướng khét. Chưa gì tôi thấy cô đã thuộc tâm tính ba, chẳng bữa cơm nào ba quên một ly nhỏ khai vị. Tôi cố tình từ chối, nại cớ không quen mùi rượu, nhưng cô ép và nói uống chút chẳng sao, trái lại còn làm cho thức ăn tăng phần ngon miệng.
Thực ra, tôi từng uống với ba mỗi ngày, nhưng tôi không muốn tỏ vẻ sành sõi để có khi bị đánh giá lầm là bê tha, trác táng. Cô rót và nâng ly cụng với tôi: ăn đi rồi ngủ một giấc là giã hết. Cô kề cà nói ba than phiền chức tước làm ba khó chối từ sự mời mọc, nên đã đi là phải ở đến tận khuya, và ba dặn hai mẹ con ở nhà cứ ngủ trước. Cô có lối ăn nói lạ, khi thì mẹ mẹ con con, khi lại bảo đừng gọi bằng dì làm tôi muốn điên cái đầu.
Cô uống rượu rất rành, chưa gì đã cạn sạch ly mới rót. Tôi giả vờ uống cầm chừng và nhăn nhó mặt mày để thanh minh về tửu lượng kém, vậy mà cô cũng ép tôi uống đến sang ly thứ hai. Tôi giả vật mình vật mẩy, loạng choạng và chấm dứt nhanh bữa ăn về phòng móc cửa lại. Tôi nằm nhìn ngửa lên trần nhà, tự hỏi điều gì sẽ xảy ra khi mà ba cứ đi miết còn cô thì quá sung sức miệt mài.
Tôi liên miên nghĩ hết việc này sang việc khác, nhớ đến má, lại loang loáng nghĩ đến dì. Có lẽ rượu làm cho đầu óc tôi lâng lâng, nên làng nhàng cái tà áo lụa mềm của dì thướt tha làm tôi thấy khó chịu. Tôi nhớ đến khuôn mặt dì ửng hồng, gò má dì bóng nhẫy, hai tay dì dập dìu khua loạn xạ, dì nói bô bô, chất lụa láng lung linh bên ánh đèn nhún nhảy. Mấy lần dì đã chuyển sang ngồi cạnh tôi, lả lơi mời uống nữa, mắt dì da diết nhìn, tôi phải tìm cớ đứng lên đi lấy món này món nọ để tránh.
Bây giờ nằm một mình, tôi càng thấy sợ dì. Tôi nghĩ người sẽ đau khổ dài dài là ba vì nếu ba cứ bỏ đi hoài thì trước sau gì cô cũng vấp vào sự phản bội. Tôi đâm cáu với ba, tại sao còn vướng vào oan nghiệt. Chức vụ giám đốc dạo này dường như ai cũng sa đà vào chuyện gái gủng, văn phòng nào cũng chọn những cô thư ký trẻ măng, chú chú cháu cháu rồi bỗng thành tình nhân của nhau hồi nào không rõ. Hình như đó là cái mốt để chứng tỏ các vị còn sung sức, vả lại đồng tiền quá dư thừa dễ khiến con người buông lung vào thời thượng đồi trụy.
Tôi cứ nghĩ đêm đêm ba về nằm cạnh ngọn lửa tình ngùn ngụt đó, liệu ba có thỏa mãn được đòi hỏi của dì hay là kẻ chiến bại rất nhanh. Tôi đã từng nghe chuyện các bà vợ quan quyền bao trai để làm người tình dự bị thì dì có thuộc vào số người đó khi mà ba yếu thể xác hay chăng. Còn tôi nữa, dập dìu dì là cánh bướm vờn cánh hoa non vừa hé nhụy, bao lâu tôi còn giữ được khỏi ngã lòng. Tôi sợ dì, sợ những cái liếc mắt lẳng lơ và sợ cả sự phóng túng tình cảm dì đang chờn vờn bủa giăng trước mắt. Nếu dì là người thật thương yêu ba, có đâu mới ngày đầu đã phục cho con trai chồng uống rượu và lại phục sức phóng túng vậy nhỉ.
Tôi đã cố tránh không nhìn vào dì khi dì thở rộn vì cái khe áo của dì mềm mại quá, nó quều quào ve vuốt lên người dì làm cho những gì không đáng thấy đều lập lờ hiện ra cả. Tôi phải nhận là dì đẹp, đẹp cả người lẫn sắc, giá ba từng tơ hào thì sự thân quen của tôi với dì e thích hợp hơn.
Tôi nằm đó, không sao ngủ được. Dì đã lải nhải gọi cửa mấy phen, tôi phải nằm im như đang say ngủ. Dì gọi chán bỏ về phòng, cách nhau chỉ một tấm vách nên tôi nghe rõ tiếng dì hì hụi xả nước tắm. Cũng như tôi lúc nãy, tiếng nước chảy ồ ồ rất lâu, và trí tưởng tượng của tôi bay bổng khi mường tượng cơ thể dì. Tôi bắt thở dài từng hồi và cảm thấy tức tức ở bộ phận dưới háng.
Rồi quá mỏi mệt tôi thiếp đi. Tôi thấy dì lẻn vào buồng, tự động chui nằm đắp chung chăn với tôi. Tôi xô đuổi dì ra sợ ba biết, dì bảo ông vừa gọi nhắn đêm không về. Tôi thấy dì chỉ quấn quanh người bằng một tấm khăn lông trắng và vừa chui vào thì cô cũng tháo bỏ ra. Rõ ràng dì trần truồng như đứa trẻ con mới đẻ, nhưng khác hài nhi là thứ gì trên người dì cũng chin mọng hết rồi.
Dì trấn an tôi: con để ta nằm chung cho ấm. Ta rất sợ nằm một mình vì nhát ma. Con cứ ngủ yên, ta hứa không phá phách gì con đâu. Nhưng trước tòa thiên nhiên đúc lồng lộng như thế này thì bố ai mà nhắm mắt ngủ được. Dì rất nhanh ngủ, loáng cái đã thở đều đều, gác chân gác giò búa xua lên người tôi. Mùi xà phòng thơm, mùi rượu còn đọng, mùi thơm của thịt da mới tắm xộc mạnh vào khứu giác tôi làm tôi choáng váng hết sức.
Tôi cố lay cho dì tỉnh để xin dì về lại phòng, nhưng dì ngủ say quá, chỉ ư ử lên tiếng. Tôi tốc chăn định choàng dậy, nhưng cả thân mình dì kẹp cứng

Mẹ kế trẻ tuổi

Bạn đang đọc Truyện sex – Mẹ kế trẻ tuổi tại http://vgat.net

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu