Posted on March 2, 2015

Truyện viết dựa trên 90% sự thật, 10% còn lại là tôi thêm chút Aj Ngon (ngon từ thịt ngọt từ sương) vào cho nó thêm phần “Hàn Quốc”… 😆 . Truyện chẳng kể về một thằng sát gái, một cuộc tình tôi ba tay bốn gì hết, đơn giản nó chỉ là mối tình đầu của một thằng con trai sống khô khan, thiếu đi tình cảm, truyện là những mảnh ghép về tình yêu tuổi học trò, nhớ tới đâu sẽ kể ra tới đó. Cố gắng khắc họa được những chi tiết nổi bật để mọi người dễ đồng cảm. À ! truyện này không nhiều sex đâu nha mọi người nên không biết có được gọi là “dâm thư” hay không… Lỡ ai mà người quen, biết tôi là ai thì xin giữ bí mật giúp nhé 😉 keke.

Thế là cái ngày cuối cùng của năm học 11 cũng kết thúc. Biết trước là sẽ chẳng có một kỳ nghĩ hè hay 1 chuyến đi du lịch xa nào đó, nhưng sao hè đến nó vẫn mang cho tôi chút tiếc nuối và hụt hẫng. Chẳng phải tâm trạng gì cho cao sang – thật ra là lên 12 nên phải lo học thêm, học bớt, môn này môn kia để đối phó với cái năm cuối cấp và sau đó là kỳ thi tốt nghiệp và đại học cao đẳng. Nên vì thế mà không được đi chơi, du lịch… Chứ chẳng phải buồn vì ba cái chuyện tình cảm trai gái. Thú thật tới thời điểm đó tôi vẫn chưa có cái gọi là bạn gái, nên chưa biết thế nào là tình. Nhớ hồi còn lúc cấp hai, lớp 7 đã quen 1 em lớp 6. Nói là quen vậy chứ thật ra lúc đó chả biết yêu là cái tẹo gì, chỉ là do có con bé lớp 6 thích tôi, tôi đâm ra hoảng sợ – nói tới cái này mắc cười thật 😆 , bây giờ ai mà thích mà yêu thì tôi chắc có lẽ vác chiếu lạy nó 3 lạy, cám ơn còn không hết chứ đừng nói đến sợ.

– Sợ quá nên đành phải kiếm đại 1 em khác để gọi là cái bình phong che mắt!

– cho con bé kia thấy thế mà đừng tấn công tôi. Kết quả cũng thành công, con bé kia chuyển trường và đến bây giờ không còn gặp nữa. Còn con bé “bình phong” kia thì sau đó tôi chia tay nó, sau này gặp lại nó vẫn cái thái độ rụt rè, mắc cỡ của ngày nào, không bao giờ dám nhìn tôi…

Dâm thư: Hoang mang

Bạn đang đọc Truyện sex – Dâm thư: Hoang mang tại http://vgat.net

Quay trở lại cái nổi buồn vớ vẩn ở cái kỳ nghĩ hè kia… Nghĩ cũng tủi thân, chả bù với đám trẻ bây giờ, lớp 6, 7 đã yêu, có đứa trường tôi lên lớp 10 đã có bầu, trong lúc học nhảy xà môn thể dục thì rớt con ra luôn, làm cả trường một phen hoảng loạn. Còn tôi, hồi đó chả biết sao, hay tại do thời đại mà lớp 11 rồi vẫn chưa biết cái vị “tình” nó như thế nào, chỉ biết yêu cha mẹ, yêu đồng bào, yêu Tổ quốc,…
Xong một buổi giăng nắng ngồi nghe sấm – lễ tổng kết đã xong – nhanh chóng lấy cái xe đạp chạy ngay về nhà, vừa say nắng, vừa mệt, vừa nhức đầu. Vừa đặt chân vô nhà đã thấy ba mẹ của tôi ngồi sẵn ở cái bộ ghế tràng kỹ với vẻ mặt ngóng chờ. Tôi bước vào, đưa cái giấy khen cho ba mẹ, chẳng nói một câu, đi thẳng vào phòng thay đồ. Bên ngoài nghe những tiếng xì xầm bàn tán rồi mẹ tôi nói vọng vào
– Năm sau 12 rồi đấy, liệu mà học cho đàng hoàng, 10 năm liền học sinh giỏi, năm nay lại học khá. Hè này lo mà đi học, chẳng chơi bời gì cả
Ba tôi cũng cất giọng, cứ ngỡ là cái giọng bên vục cho tôi như mọi khi, ai ngờ…
– Tao hỏi mấy ông thầy rồi đó, mày chuẩn bị đi học thêm 4 môn Toán, Lý, Hoá, Sinh để năm sau mà thi đại học với người ta…
Tôi cũng chẳng buồn trả lời, vì cái tương lai đó tôi đã dự đoán được từ trước. ậm ừ cho qua chuyện rồi đi ăn cơm và leo lên võng ngủ một hơi tới chiều.
05: 00pm
– Huy ! dậy ăn cơm nước nè, tính cho mặt trời đè chết hả – tiếng mẹ tôi phát ra sau bếp
Tôi ghét nhất đang ngủ mà ai phá lắm, nhưng đó là mẹ tôi kêu dậy ăn cơm, nên cũng ráng mà lếch dậy, ra sau rửa mặt mũi và ngồi vào bàn ăn cơm với cái vẻ mặt y như cái bánh bao chiều. Đối với dân quê của tôi thì bữa cơm chiều có ý nghĩ rất quan trọng, nó là lúc để gia đình tập trung lại tổng kết những việc đã qua và bàn tính những chuyện ngày kế tiếp. Hồi đó tôi ghét vừa ăn vừa nghe giảng đạo lắm, Nhưng bây giờ, có tiền tôi cũng không mua được cái bữa cơm thiêng liêng với ba mẹ nữa, cái bữa cơm gia đình đoàn tụ đã quá xa xỉ đối với tôi. Lần này thì chủ đề của bữa ăn là cái việc học thêm hè của tôi. Trời ơi! Nghe riết mà chán
– Huy nè ! thứ hai con học Sinh nhà thầy Thành, thứ ba sáng học toán nhà cô Mai, chiều học toán nhà cô Thuý, thứ thứ tư học lý cô Hồng, thứ năm học hoá cô Thanh. Còn mấy ngày kia cho con đi đá banh đó, được không?
Tôi đáp lại với ba tôi bằng cái giọng chán chường và mệt mỏi: ừm! Con biết rồi!
Bộp một cái – ba tôi đạp bàn: trả lời thế đó hả, lo cho học mà nó làm cái kiểu đó đó… Mẹ tôi ngồi kế bên lên tiếng: thôi thôi ! nó biết rồi, trời đánh tránh bữa ăn, lo ăn đi, cơm nguội rồi… Bữa cơm trôi qua ảm đạm, tôi cũng chẳng buồn ăn, qua loa vài muồn rồi buông cái tô to như cái mặt tôi lúc bấy giờ xuống và lên phòng coi TV. Mấy cái chương trình tẻ nhạt cũng trôi qua, nhìn lên đồng hồ đã 8h, ba mẹ tôi đã ngủ từ lúc nào, tôi cũng phải đi ngủ. Nhà tôi ngủ sớm lắm, tôi cũng chẳng khác, chỉ từ lúc lên thành phố học và làm tôi mới bắt đầu thức khuya. Chứ nếu còn ngủ sớm chắc bây giờ khong có thời gian để viết cái truyện này đâu…
Hôm nay là 6, còn chơi được vài bữa nữa là thứ hai phải bắt đầu đi học rồi. Không hiểu sao hứa cho mình đi chơi thì tuần này qua tuần kia chưa thấy, còn cái vụ học hành àny thì nói bữa trước bữa, bữa sau là có lịch học liền. Công nhận hai ông bà cũng hay thiệt, sắp sếp sao các giờ học nó cứ liên tục, không có một khoảng hở để thở chứ nói chi là đi chơi. Vì hè ôn thi nên thường học sáng chiều, có lẽ thầy cô cũng rãnh nên rãnh là dạy, dạy là hết rãnh, cứ thế dạy – học, học – dạy nó cứ luẩng quẩng hoài không dứt.
Ba ngày mà nó cứ như 3 tiếng đồng hồ vậy đó. Mới đó đã thứ hai. Cái ngày học đầu tiên của tôi là môn Sinh ở nhà ông thầy Thành. Nói là thầy cho nó có lễ nghĩa chứ thật ra ông này đá banh, nhậu nhẹt chung với tôi, ở ngoài cứ gọi là anh. Vô lớp gọi là thầy nó cứ ngượng ngượng sao ấy… Vô nhà ổng thì hoá ra mình vô sớm nhất, ông chạy ra mở cửa, cái giọng the thế, cái kiểu cười lúc đá banh thắng và chọc quê tôi: Cha cha! Siêng hen, sớm dữ bây!!! – WTF?? Tới nhà ông học mà ông còn nói thế à… Nghĩ vậy thôi chứ không nói, tôi dẫn xe đạp bước vào nhà ổng. Một hàng kiểng dài hai bên con đường vô, phía xa xa là mấy cái bội nuôi mấy con gà. Gà che có, gà nồi có. Bên trong nhà thì một hệ thống 6 bể cá La Hán. Con nào con nấy u đầu, vây tía nhìn mà mát mắt.
– Mấy con cá này mà chiên nhậu chắc ngon há thầy – tôi cười khinh khỉnh
– Thầy bà gì !! anh em đi ku – ổng đáp – mà cá tao cứng lắm, ăn gãy răng đó, vừa nói ổng vừa đưa cái tay đang nắm chạy về phía tôi. Tôi cười trừ rồi ngồi xuống cái ghế đá.
– Thôi ! vào nhà lấy tấm bảng với phấn ra cái nhà mát phía sau kìa, học ngoài đó đó. Ông chỉ tay
Nhìn ra sau vườn là một cái nhà mát, 4 cột xi măng, nóc ngói nhọn đỏ chói, xung quanh là cái bể trồng đầy sen, bên trên cột có 1 cái cây sắt bắt ngang, trên đó treo mấy cái lồng chim.
– Vui thú đào viên quá há đại ca – tôi cười và nói
– Ông già tao xây để nhậu với bạn, giờ ổng hết nhậu thì tao trưng dụng dạy học chứ vui vẻ mẹ gì!
Nghĩ cũng lạ ! ông ngày vào trường là một giáo viên chửng chạc, nghiêm túc, nhưng bên ngoài nói chuyện rất thoải mái, nên tôi cũng rất kết ổng. Suy nghĩ vẫn vơ thì nghe tiếng quát trong nhà vọng ra.
– Không đi lấy bảng phấn mà đứng đó làm thơ à, cho nghĩ hết bây giờ – chắc ổng vừa tắm vừa quát
Lạy thầy cho nghĩ à, ở đó mà hù doạ em – nghĩ vậy thôi chứ cũng đi lấy bảng và phấn. Bảng vừa treo lên thì ông thầy cũng bước ra, đầu chảy tém mướt, cái áo sơ mi trắng thẳng nếo và cái quần tây đen
– Mướt dữ hén thầy ! – tôi lại chọc
– Cái đó gọi là tác phong nghè nghiệp đó – vừa nói ổng vừa lấy tay vuốt vuốt cái mái tóc trông mà ghét.
Tào lao với ổng một hồi thì mấy đứa kai cũng tới, nhóm học này có 5 đứa thôi, con nhỏ tới đầu tiên sau tôi…

Trọn bộ truyện bên dưới 😉 …

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Địt nhau với người yêu đầu tiên , Anh sex lon xuat tinh , Hình ảnh cái lồn , Cho cô giáo uống thuốc mê để cưỡng bức , Trai đẹp khoe của quý

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu