Posted on January 23, 2015

Tôi thường gọi lén bà chị bằng cái tên bất hủ này vì tánh tai ác của bả. Ai đời tôi cũng là một con người hẳn hoi mà bà coi tôi như cái bị cát để bả ngày ngày dợt đấm võ. Mỗi lần bả cất tiếng gọi “có đứa nào ở ngoải, vô tao nhờ chút coi“, tôi chưa kịp ba chưn bốn cẳng chạy vô là y như bả đã nổi xung.

Nhà chỉ có 2 chị em, ngoài tôi ra còn đứa nào khác, vậy nhưng tánh bả chảnh nên gọi trùm lớp vậy cho có vẻ giàu người. Đến khi tôi chạy vô thì chẳng nói chẳng rằng bả hết ngắt lại nhéo, hết nhéo lại giựt tóc, ký đầu, vẹo tai và chửi um. Tôi đau tổ chảng mà hổng dám la vì la bả còn đập dữ dội nữa.

Cứ nhè bắp vế non của tôi mà bả nghiến răng trèo trẹo, ngắt cái nào cũng muốn dứt thịt ra, bảo sao tôi chẳng khiếp. Đợi lúc được tha, tôi giở ra coi, ôi thôi hai bên bắp vế tím bầm như bị té. Bởi má tôi luôn dặn dò chị dạy dỗ cho tôi nên bả được trớn làm hung.

Tôi cầu mong sao có cha nào rước bả đi sớm cho tôi nhờ, chớ ở lâu chắc tôi ốm o gầy mòn còn gì nữa. Càng ngày tôi càng lớn mà bả vẫn thấy tôi con nít trân nên xáng cái nào cái nấy nên thân, tôi đau điếng bắt nhợn.
Mà nào chị có xấu cho cam. Mặt mày sáng rỡ, người ngợm phổng phao, vai u, ngực nở, đít đi nhong nhỏng, có dáng ra phết. Ngặt cái có lẽ vì giọng bả nghe lớn nên ai cũng ngán, cha nào cũng sợ rước bả về rồi bị bả thưởng năm ngày ba trận chắc tiêu tùng.

Tôi ức lắm, lầm thầm trong miệng để rồi có lúc bả phải cậy nhờ tôi thì tôi sẽ ra tay cho bả biết. Chừng đó những chỗ nào mềm mềm tôi vặt thấu mây xanh cho bả hết ác tâm. Tôi tưởng tượng cỡ hai vú bả mà tôi nhéo, tôi vặt, cam đoan hai cái núm hổng rớt ra thì tôi dở ẹc. Còn cái mông bả nữa, tôi phát cho sưng tếu lên mới tởn. Bả nhéo bắp vế non của tôi thì tôi (lúc đó) cũng dớt cái bắp vế của bả trả lại. Coi bả có biết đá biết vàng là chi.
Sáng nay, bỗng dưng bả nổi cơn kêu nheo nhéo. Tôi tưởng bả bị té giếng hay bị đổ nước sôi nên miệng đáp, chưn nhún tôi bay vô liền. Bả nhăn nhó như khỉ ăn ớt, tay xà quần vói ra sau lưng kêu tía lia : đâu mày giúp coi con gì bò sau lưng mà nghe nhớt tổ mẹ.

Tôi được dịp trả thù nên giả bộ hỏi đâu đâu, nhưng xà quần câu giờ hành bà cho đã. Bà chửi như điên : tao sợ mà mày lần khân, tao nổi xung đập thấy trời đất bây giờ. Tôi ngán ngại nên lăng xăng ra phía sau cầm vạt áo giũ giũ lấy lệ.

Bả kêu inh trời : chèn ơi, nó bò rột rột ở trong mà mày hù hù bên ngoài, nó sợ mẹ gì chớ. Sao mày hổng lòn tay vô mò thử coi nó trốn ở đâu lặt ra quăng đi cho tao nhờ. Tôi càng quính lên, đút tay loay hoay mà nào có lọt.
Ngặt vì cái áo bả bận thít chặt quá nên tay tôi lách lách gì cũng huề. Tôi bày tỏ ý kiến thì bị la : sao mày ngu dữ vậy, thì áo chật, mày vén lên hay cởi nới nút ra cho mau. Tôi nghe mà tưởng bả nói lộn. Thiệt là vận may hết lớn. Từ lâu rồi thấy bả thở, hai đồi ngực phập phồng, tôi ước gì có lần được nghía trộm bả cho đỡ. Tôi nghĩ hai cái vú đó chắc là bự và mềm mọng, nào dè bữa nay tổ trác bả bị con gì chun vô lục lạo nên tôi hổng màng mà được coi.

Tôi tía lia hối bả : áo chị bận, hàng nút ở phía trước mà biểu tui gỡ thì gỡ chỗ nào. Chị bị bí nước nên xổ đại : thì tao đang chết trân bởi con đó, may lòn tay ra mở giúp có sao. Tôi như mở cờ nên hai tay quờ quạng lia ra mà mò hàng nút.

Hai vú bả đồ sộ nên chưa thấy nút với niết ở đâu thì hai lóng tay tôi đã chạm lùm xùm thứ gì êm êm mềm mềm như bông nõn. Tôi giả bộ vói vói mà đè lóng tay để tìm cảm giác lâu lâu. Bả lạch bạch như con đỉa, còn tôi sờ soạng như thầy bói khiến bả nhéo cho một cái nên thân.

Lần này tôi thấy bả giật nảy mình, bởi vì khi tôi mò mò trên vú bả thì thằng em tôi bỗng dưng ngóc đầu lên lả lướt. Bả đụng vô nên nghẹn ngào. Bả giả tảng hỏi : mày nhét thứ gì trong quần mà tao đụng vô như chạm phải cây gậy. Tôi chối phăng, bả có vẻ không tin.

Bả đợi tôi mở nút áo, lật phía sau lên tìm, nào có con gì đâu. Chẳng qua cái dây yếm bả thít chặt quá nên cấn gây ngứa rần rần làm tưởng con gì bò vậy thôi. Tôi nói lại cho bả nghe, bả im không nói gì. Tôi định đề nghị bả nới bớt dây yếm ra, nhưng thấy bả quạu đe tôi hổng dám.

Bả nhìn sửng tôi, ngấm ngầm toan tính gì đó rồi ra lệnh : mày nói mày hổng dấu gì trong quần thì cởi ra cho tao coi mới tin. Tôi lúng túng rõ, bởi vì mấy ngày gần đây lông đang thi nhau mọc nên tôi ấp úng, ấp úng.
Bả thấy tôi lính quính càng tin là tôi dấu thứ chi, càng đe nẹt đòi khám. Tôi phải xuống nước năn nỉ : tôi em mà chị, nhưng bả hổng nghe. Một hai bả đòi tôi cởi, sau chính bả đè lột tôi ra.

Tôi mắc cỡ, co rúm người lại, bả càng ra sức vật nhau để tôi phải thua. Cuối cùng bả được lôi được cái quần tôi ra thì bả sượng trân, hai tay bụm lấy miệng la nhoi nhỏi : trời đất, mày lớn hồi nào mau vậy.

Tôi như bị luộc nhừ người. Thằng em tôi ngúc nga ngúc ngắc, như đánh đòng xa, còn mớ lông thì rung rung như gặp gió thổi. Bà chị cằn nhằn : mày lớn thiệt rồi, lớn thiệt rồi và ấp a ấp úng, bả nhìn thôi miên vô phía háng tôi.

Tôi như bị kềm tay chưn nên đứng trơ ra tại chỗ. Bà chị thở dài sườn sượt than vãn : tao đâu ngờ mày lớn mau, thôi từ nay tao hổng dám đụng vô bắp vế mày nữa. Còn mày cũng cố đừng chọc giận tao để khỏi bị tao ngắt, đập nghe chưa.

Như một bà mẹ dạy con, chị bảo : mày kéo quần lên đi, để tao thấy xốn con mắt quá. Tôi bẽn lẽn làm theo lời chị, nhưng trong đầu vẫn lần xần cái vẻ mềm mềm mà tôi đã được hưởng xái trên ngực chị.
Tôi đả đớt hỏi : chị còn nhờ tui chi nữa hôn. Chị vội hất ra : thôi được rồi, mày làm gì lo làm đi, chừng nào có việc tao kêu. Tôi như con chim xổ ***g, chạy bay chạy biến mất hút.

Phần 2:

Từ lúc bị bà chị khám phá ra cái sự dậy thì của tôi thì tôi hết còn dung dị nữa. Lần nào gặp bả, tôi cũng khép nép, ỏn ẻn như mấy tay bóng. Tôi đi không tự nhiên, len lén như thằng ăn trộm. Bả phải nhắc nhở tôi : tao có ăn thịt, ăn cá gì đâu mà mày sợ dữ vậy. Tôi được trớn bẻ queo câu nói lên án bả : bởi xưa rày chị thấy tui đâu là chị ngắt, chị véo, chị giựt, chị ký, biểu sao tui hổng sợ.

Như nghe ra, chị thở dài xí xóa : hồi đó mày còn nhỏ thì khác, tao phải lo dạy dỗ để mày hư, má rầy. Còn bây giờ mày lớn rồi, có biểu tao nhéo tao cũng hổng dám. Nói rồi, mặt bả đỏ rần, miệng chúm cha chứm chím cười thấy ghét.

Vô tình tôi xoa xoa chỗ bắp vế non như vừa bị bả nhéo nữa. Bả có vẻ ân hận : thôi tao biết rồi, mày đau nên hận tao. Cho tao xin lỗi được chưa ? Được thể, tôi cà kê dê ngỗng than van : chèn ơi, nhằm chỗ thịt non mà bà nghiến răng nhéo trèo trẹo, tui tưởng có lúc rớt mẹ nó ra rồi chớ. Thử bà để tui nhéo một lần coi có biết đá biết vàng hôn.

Chị lả lướt với tôi : bây giờ mày muốn thường chi tao cũng chịu, chớ mày cằn nhằn thì việc đã qua, tao có lấy lại được đâu. Tôi băn khoăn, đầu óc rối nùi, tôi định bụng gạ gẫm bà thứ gì đây cho khuây khỏa nỗi hận trong tôi, nhưng sao tôi ớn bả quá.

Nói nào ngay, kể từ lần lóng tay tôi đè lên cặp vú của bả, sao tôi mường tượng cái chất êm êm theo ám ảnh tôi hoài. Thậm chí ngủ mê tôi cũng thấy tôi đang mằn mò vú bả nữa. Có điều hổng biết khi tỉnh ra sao, chớ còn đang ngủ tôi thấy tôi nựng cặp vú mà bà hổng la, hổng cự nự gì hết.
Trái lại bả còn nây người lên, đưa cặp vú ra cao cho tôi mằn, tôi bóp mới đã. Tôi bóp chừng nào thì bả rên chừng đó, lúc đầu còn nhi nhoe như con mèo con, sau thì rống lên như mèo khát tình. Tôi thấy bả bíu lấy cánh tay tôi, hổng hất ra mà lại đè sát vô, miệng hít hà còn hơn ăn ớt.

Tôi hứng chí vò vò, tưng tưng, hai cái vú như lọn bột nhồi nhồi trong lòng tay coi bắt đã. Bả mơ mơ màng màng, miệng châu hẩu mở ra, tôi bóp chừng nào bả xìu rơ chừng đó. Tôi mằn nơi bầu, nghe ọp ẹp như bong bóng, chừng thấy hai cái núm nở cứng như sừng trâu, tôi khảy te te bả đã, rùng mình từng chặp.

Tôi nghiệm ra đã chạm trúng cái mạch nứng của bả nên khò khò làm cho hai cái núm nổi hòn như đất sét và a thần phù tôi kê miệng vô bú chụt chụt nghe vui. Bả vẫn để yên cho tôi ngậm, tôi nhay, tôi cắn, tôi tha mà không một chút phản ứng.
Tôi bú rồi còn nút, lia cái đầu lưỡi nhám làm bả kêu rân ri : cha ơi, sao mày làm tao bủn rủn hết tay chưn. Tao tưởng mày cóc chết, ai dè mày bú nút cũng có đường tương chao đó chớ. Rồi bả vít đầu tôi xuống, dí sát cái vú vô, khuyến khích tôi : mày bú sâu vô và nút mạnh cho tao. Tôi say sưa bú, lôi ọc ọc, bả ưỡn mình toa rập và còn xúi tôi dùng tay kia bóp vô cái vú chưa được đụng tới nữa.

Tôi được bú, được măn nên làm hùng hục, tôi cắn nhẹ cái núm, lôi ra thiệt dài rồi thả nghe

Truyện sex Bà chằn lửa - con sâu vô trong áo chị

Bạn đang đọc Truyện sex – Bà chằn lửa – con sâu vô trong áo chị tại http://vgat.net

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Anh lon bi tham do dit nhieu , Nữ cảnh sát bị hiếp dâm , Đi massage xong bị địt luôn , Bú cu thằng bạn thân , Đụ đàn bà ế chồng

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu