Posted on March 6, 2015

việc đã, tầm trưa sẽ có cháp mới cho ae[/I][/B]

Cả đêm nằm suy nghĩ, tôi cũng không biết tôi đối với em là gì nữa? Vừa thương cho hoàn cảnh, vừa quý do làm việc với nhau lâu ngày. Đôi lúc như thế này cũng thấy nhớ nhớ. Hay là tôi có cảm tình với em thực sự?… Bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng ra uể oải đến cơ quan, mấy bà trong phòng cứ nghĩ mình này nọ với con bé hay sao mà còn trêu đại loại như:

– Hoạt động quá sức hả em? Phải giữ gìn sức khỏe chứ…

Rồi bà nào bà đấy cười như chưa được cười bao giờ. Tôi mệt mỏi nên cũng chẳng nói được lời nào cả. Hôm nay, tôi cũng không thấy em đi làm. Hỏi các bà trong phòng thì cũng không ai biết. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại. Tôi biết chắc trong đầu các bà ấy nghĩ là tôi làm gì con bé nên hôm nay nó nghỉ…

Tôi lúc này cũng thực sự lo lắng. Xuống cơ sở phỏng vấn, lấy tin bài mà tâm hồn cứ treo ngược lên cành cây. Đi xuống doanh nghiệp lại hỏi năm nay được mùa không…? Ông quay phim cùng kíp làm của tôi cũng cảm thấy tôi có gì đó lạ, họ hỏi han tôi cũng chỉ trả lời cho qua. Ông ấy như nghĩ tôi thất tình (Mà thất tình thì ai chẳng buồn), người ta đâu có biết tôi còn lo lắng hơn thế nữa ấy chứ.

Trong đầu tôi đang đặt ra nhiều câu hỏi, liệu có phải vì sự cố đêm qua mà em tránh né tôi. Hay em ngại với tội, với mọi người. Tệ hơn nữa, hay là hôm qua em và bố em chạm mặt nhau ở trong đó. Tôi lấy hết can đảm nhấc máy gọi em trong khi tôi thú thật vẫn còn cảm thấy ngại. Nhưng lại không liên lạc được.

Em bặt vô âm tín đúng 1 tuần. Trong phòng mọi người cũng không dám hỏi nhiều vì nói thật cơ quan này khác gì là nhà của em đâu. Mọi người chỉ biết chia nhau công việc theo sự sắp xếp của ông trưởng phòng. Và chỉ nhận được thông báo chung chung là em có việc bận nghỉ.

Hôm đó, chiều chủ nhật sau 1 tuần không liên lạc được với em thì hôm nay tự nhiên em nhắn tin cho tôi:

A đang ở đâu đấy? E đang ở dưới biển x này. A có thể xuống đón em được
không?

Thôi thở phào nhẹ nhõm. Cái thứ nhất vì em đã liên lạc lại. Cái thứ hai, giả sử em có ngại và xấu hổ sau hôm đó và muốn tránh mặt tôi thì giờ đây lại trở lại bình thường. Tôi cảm thấy vui hơn, 1 tuần không nói chuyện với em, tôi cũng cảm thấy nhớ. Tôi lần này dám khẳng định, tôi có tình cảm với em thực sự, nó không còn mơ hồ như cách đây 1 tuần. Các bác cũng biết trong khi yêu nhau con người ta cần 1 khoảng lặng để cảm thấy cần nhau hơn.

Tôi nhắn tin cho em cứ ở đó chờ anh, anh sẽ xuống bây giờ.

Dắt xe máy ra khỏi nhà lúc đó cũng đã 6h chiều. Hôm nay nhà tôi có khách, bác tôi ở Hà nội về, nên nhà tôi làm cơm đãi bác.

Mẹ tôi thấy tôi đi liền nói:

– Chuẩn bị ăn cơm, không ở nhà còn đi đâu nữa?

– Con đi có chút việc, mẹ cứ bảo mọi người ăn cơm đi, hôm nay con về muộn.

Mẹ tôi nhìn tôi lắc đầu ngán ngẩm, tôi biết bà đang suy nghĩ trong đầu rằng tôi lớn rồi mà vẫn ham chơi…

Vì tính tôi từ bé rất ham vui, hễ ai rủ đi đâu chơi thì kể cả chưa ăn hay đang ăn cũng bỏ đó để đi. Huống gì hôm nay là bác ruột tôi, người đã giúp gia đình tôi rất nhiều, tôi cũng ở nhà bác trong mấy năm học trên đó. Tôi cũng vui vẻ thôi, tôi tự nhủ rằng: Mẹ ạ, con đi đến với tình yêu của con. Bác ở lại chơi còn lâu mà 😥 .

Phi xe lao vun vút trong tối, mãi khoảng hơn hơn 1 tiếng sau tôi mới đặt chân được đến biển. Phần vì đường khó đi, lại tối. Mà chẳng có mấy ai đi như tôi lúc này cả. Khi con người ta vui, tìm đến tình yêu của mình thì thời gian, khoảng cách dường như là vô nghĩa phải không các bạn 💡 lồn (bạn đang đọc Truyện sex tại Vgat.Net)
Cảm ơn ae đã quan tâm, vừa tranh thủ viết được 1 cháp. Trưa nay ở cơ quan không về, nên sẽ cố gắng lát nữa viết cháp tiếp phục vụ ae. Mong ae ủng hộ

@ MrMie: Không nhịn cũng cố mà nhịn thôi 😳 😆 Ai nhà gần biển hoặc từng đi chơi biển vào lúc này thì mới thấm, nó lạnh thế nào. Trời càng về tối trời càng lạnh. Mới có gần 8h thôi mà tôi cứ ngỡ đang giữa đêm đông. May quá, xác định ra biển tôi cũng cầm theo 1 cái áo thu đông mỏng. Trời tháng 11, chưa lạnh nhưng cũng không nóng. Cái man mác của mùa thu và hương gió biển tạo cho tôi một cảm giác khó tả. Đúng là khi con người ta vui. Tôi lấy điện thoại gọi cho em xem em đang ở đâu vì tôi nhìn mãi cũng chẳng thấy:

– Em đang ở chỗ nào đấy. Sao a nhìn mãi chẳng thấy.

– E đang ở đằng sau anh đây?

Trời ơi, đúng là. Con bé đứng đằng sau tôi từ lúc nào mà tôi chẳng biết. (Tối muộn lúc nữa, mà ra đây 1 mình chắc đứa nào đứng sau tôi lại tưởng oan hồn thì 😉 .)

Tôi quay lại nói:

– Đứng đây mà không nói, làm a tìm mãi chẳng thấy đâu (Điêu 1 tý, vì vừa mới ngó qua không thấy đã gọi ngay rồi 💡 )

– Em ngồi ở chỗ cây phi lao kia, thấy anh nhìn mãi không thấy nên em ra đây.

Hai đứa cùng nhau đi dạo dưới bờ biển, biển buổi tối rất đẹp phải không các bạn, không những thế đi bên cạnh tôi còn là một cô gái xinh đẹp nữa cơ 😆 . Khung cảnh lãng mạn y hết phim Hàn quốc (mặc dù tôi ghét phim Hàn 😆 , sorry ai Fan của phim Hàn nhé). 2 đứa đi cạnh nhau, ngại ngùng, chẳng ai nói được câu nào. Tôi lấy hết dũng khí của 1 đấng nam nhi để cầm tay nhẹ lấy em 😳 . Tôi dám cá rằng, bạn nào đi với bạn gái trong hoàn cảnh đó cũng thế mà thôi 💡 . Đây có lẽ là lần cầm tay đầu thứ 100 cũng nên :) . Tôi quay sang hỏi em.

– Sao mấy hôm nay em đi đâu vậy? Em có chuyện gì buồn à?

– Em cảm thấy mệt mỏi quá anh ạ, nên em muốn yên tĩnh một thời gian.

– Em vẫn buồn chuyện gia đình à.

– Vâng! Dạo này bố mẹ hay cãi nhau, em cảm thấy mệt mỏi khi ở nhà.

Ôi mẹ ơi, bảo sao dạo này áp lực công việc cũng nặng thế, công việc bị giao nhiều hơn, mà ông cũng hay cáu gắt với các phòng ban… Tưởng ông có bồ nhí thì tươi tỉnh ai dè còn vụ bố Giám đốc cãi nhau với vợ. Chắc lại về khoản bồ nhí đây 💡 , nhưng tôi cũng không dám nói cho em biết chuyện tối hôm đó vì nếu nói chắc tiêu đời rồi. Tôi càng nghĩ càng thương em, cũng thương luôn cho mẹ em, bởi vì có lẽ cô bồ nhí kia đã gieo vào trong đầu ông Giám đốc già những suy nghĩ khiến ông muốn từ bỏ gia đình để về với cô ta. Tôi biết thừa, cô ta chắc chẳng yêu thương gì ông này đâu, do tiền bạc, địa vị, công việc của ông mà thôi.

Tôi càng nắm chặt tay em hơn nữa, như thế chúng tôi là một cặp mặc dù chưa ai nói ra 😡 .

– Thế bây giờ em cảm thấy đỡ hơn chưa, đã có thể đi làm được chưa?

– Dạ vâng! Em cũng đỡ hơn rồi, xuống đây 1 tuần không khí thoải mái nên cũng đỡ hơn anh ạ.

Nếu không phải em, mà là 1 người khác trong phòng nghỉ 1 tuần thì chắc tôi đã la um lên vì công việc chất lại chỉ có tôi phải làm. Trong khi đó thì em tự do nhảy múa 😳 .

Tôi thì thầm vào tai em:

– Ừ, lúc đầu anh lại cứ tưởng em giận và tránh mặt anh cái chuyện hôm nọ cơ.

– Em cũng không để bụng đâu anh, lúc đó có ai biết được gì đâu mà.
(Trời ơi, không biết mà em lại rủ anh ở lại…) nghĩ thế nhưng không nói đâu, ngu gì mà nỏi a câu đó 💡 Tôi đáp:

– Cho anh xin lỗi nhé, anh cũng không có ý. Còn đến 1 lúc nào thích hợp anh sẽ nói cho em hiểu.

Tôi và em ngồi xuống 1 bãi cát, tôi thì muốn nghỉ chân vì đi đường cũng mệt lắm rồi. Còn em thì muốn ngồi xuống để nhìn cảnh biển hơn. 2 cái bóng cạnh nhau, càng ngày càng sát nhau hơn, em dựa đầu vào vai tôi. Em nói:

– Em hỏi 1 câu nhé.

– Ừ, em hỏi đi, anh sẵn sàng.

Trong đầu tôi nghĩ cùng lắm em hỏi anh có bạn gái chưa, quá đáng lắm thì thế này bao giờ chưa, chuẩn bị kịch bản nói như máy rồi. Ai ngờ…: Vì sao hôm nọ anh không ở lại? Có phải vì em đã chủ động không?

Chẳng lẽ lại quay lại nói với em: Cái này đâu có trong kịch bản anh nghĩ 😈 ).
Rồi tôi im lặng, không dám trả lời câu hỏi đó của em

Hai đứa lặng im không ai nói câu nào cả. 1 lúc sau tôi mới có dũng khí trả lời. Tôi đặt tay bên bờ vai em, kéo nhẹ em vào lòng mình, ôm em và nói:

– Anh cũng không biết nữa, thực sự lúc đó anh chỉ nghĩ rằng nếu anh làm chuyện đó thì chẳng khác gì anh là kẻ lợi dụng, anh không muốn em và mọi người nói về anh như thế. Em hiểu không?

Em dường như cũng đồng tình lặng yên nghe tôi nói, đôi bàn tay em siết chặt lấy bàn tay tôi hơn.

Đã là con gái, tôi dám khẳng định rằng dù bề ngoài, tính cách, hay họ thể hiện ra bên ngoài thế nào thì chắc chắn trong họ vẫn có những phút yếu lòng, những lúc mà tình cảm thắng cả lý trí. Dù có mạnh mẽ hay cá tính đi chăng nữa thì em cũng đã ở trong vòng tay tôi rồi. Lần này khác với lúc đi hát nhé, vì lúc đi hát là lúc say, mặc dù chưa có j lúc đó, tôi ôm em cũng chỉ là để chia sẻ,

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Phim sex đuôi MP4 , Hiếp dâm mẹ kế khi đang ngủ , Hiếp dâm học sinh trong thư viện , Đưa vợ mình cho thằng khác chơi , Cách đút cu vào lồn bạn gái

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu