Posted on March 6, 2015

Mong các bạn ủng hộ tôi để các tác giả như tôi có nguồn khích lệ để viết! Xin cảm ơn.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một thành phố thuộc miền Bắc, hiện đang công tác tại một đài Truyền hình của tỉnh. Gọi là thành phố cho oai chứ thú thật ngày xưa chỗ nhà tôi vẫn còn quê lắm và nghèo lắm. Có dạo gần đây đang phát triển nên cũng khá hơn một chút.

Tôi tính sống khép kín đã quen có ông còn bảo tôi như thằng tự kỷ mới buồn cười, nên lúc vào hơi có phần nhút nhát. Nhưng một phần ngày xưa khi đi học tôi có tiếp xúc với nhiều người nổi tiếng, có quyền, có thế trong xã hội cũng như giới showbiz nên thôi cũng không bị ngợp quá khi vào Đài. Tôi được nhận vào Ban Thời sự, một ban ngon lành cành đào nhất vì vừa được an nhàn, có nhiều “màu”, mà lại lắm em chân dài đến nách (nhưng không biết lông nách có dài đến chân không :) ).

Có lẽ các bác sẽ lẩm bẩm chửi phóng viên chúng tôi ăn tiền thế nó thế kia nhưng thú thật rằng xã hội ngày nay nó thế, nhận tiền cũng chỉ vì hai chữ mưu sinh mà thôi. Mà người ta muốn quảng cáo, giới thiệu tốt về bản thân thì người ta đưa phong bì, không nhận thì cũng tiếc, mất gì của mình đâu coi như là tiền xăng xe, uống nước, đi lại, phải không các bạn 💡 .

Ngày đầu tiên đi làm tôi cũng cảm thấy buồn chán lắm. Tôi rơi từ trên thiêng đàng tưởng tượng xuống hẳn tầng thứ 18 của địa ngục luôn bởi vì chân dài thì chạy hết đâu ấy, trong phòng toàn mấy mụ già khụ đế, không thì cũng là vài bà có chồng rồi. Ôi zời ơi, mà cơ quan nhà nước có khác, chán chê mê mỏi các bà lúc thì bạn chuyện chồng con, lúc thì bạn chuyện trai đẹp, rồi chuyện trên trời dưới biển… nghe xong hoa mắt chóng mặt đau đầu, giờ thì tôi đã thấm cái câu, 2 mụ đàn bà + 1 con vịt = 1 cái chợ (Xin lỗi các chị em nhé, vì câu này là thật lòng).

– Vừa bước vào đến nơi, mấy bà thuộc dạng super soi chưa gì đã kêu: Cu em mới chuyển vào phòng này làm à?

Bà này hỏi ngu, tôi không vào phòng này làm thì tôi đứng đây để mấy bà thờ à, mà tôi chuyển chứ có phải cu của tôi chuyển đâu, định nói ra câu đó nhưng nghĩ lại nói ra chắc sập cầu giao luôn nên thôi, nhẹ nhàng tươi cười niềm nở trả lời

– Dậ vâng! Em là sinh viên mới ra trường được phân về phòng này ạ.

Một bà thuộc cấp U39 rưỡi toe toét nói:

– Chẳng mấy khi có người mới, mà chị nói cho em biết là phòng này toàn chị em, mỗi chú về đây là con trai phòng này, các chị bảo thì phải nghe đấy.

– Dậ vâng ạ, có gì mong các chị giúp đỡ em. Mắt lúc đấy chắc hình viên đạn AK mất, tôi về chỗ và nghĩ thầm, thế là đời trai trẻ của mình đã bị chôn vùi nơi hang hổ này rồi.

Hôm đó tôi phải ngồi đọc các tin bài, các sản phẩm trong đài làm để học hỏi phong cách làm của đài. Tôi xem đến vàng cả mắt, xù cả tóc mới những cái cơ bản. Ngày đầu của tôi trôi qua chán như thế đấy.

Hôm sau uể oài đến Đài trong tư thế mắt thâm quầng do cả đêm nằm nói chuyện với mấy đứa bạn thân, chúng nó gọi để hỏi về công việc.

Bước vào phòng 1 cách lầm lũi, nhẹ nhàng, hít 1 hơi thật sâu lấy khí thế ngồi vào bàn làm việc mà tôi đã được mặc định từ ngày hôm qua. Thật lạ, hôm nay mấy mụ già kia cá cảnh đi đâu rồi không biết, đang suy nghĩ trong đầu thì có một chị đi vào miệng tươi cười niềm nở nói:

– Em phóng viên mới à?

– Dạ, em mới chuyển vào ngày hôm qua

– Uhm, chị biết rồi, đã nghe kể qua, chị tên Lan, em tên gì?

– Dạ em tên Vũ. Mà các chị trong phòng đi đâu hết rồi ạ.

– Các chị ấy đi xuống cơ sở rồi mà em. Hôm nay ở phòng chắc chỉ còn chị, em và cái Nga thôi.

– Tôi như thoát khỏi cái nợ, mấy mụ kia đi, tự nhiên mở cửa sổ tôi thấy trời đẹp thế. Người ta bảo là “yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng” cấm có sai. Tôi đã không có cảm tình với mấy bà kia thì tự nhiên thấy vui vẻ khi mấy bà ấy không có mặt (Chắc nhiều bạn cũng có cùng suy nghĩ này chứ). Sau 2 ngày đi làm việc thì tôi cũng đã có chút thiện cảm với cái đài này bởi vì trong phòng quỷ cái này vẫn còn người như chị Lan. Tả qua 1 chút về chị, như tôi được biết chị hơn tôi 2 tuổi, làm ở đây đã được 4 năm. Nhìn chị cũng khá cao ráo, xinh xắn, nhất là lúc chị cười rất duyên. Đấy là nhận xét bề ngoài thôi, còn tôi cũng không dám hỏi tình trạng hôn nhân thế nào :) vì sợ người ta bảo mình tò mò không đúng chỗ.

Đứng ngắm bên cửa sổ khá lâu, ai nhìn vào cứ như tôi là thằng tri thức có hạng 😳 nhưng ai đâu ngờ tôi đang cố nhìn sang mấy phòng khác xem mấy em xinh tươi đâu cả rồi 😉 . Càng nhìn càng thấy buồn cho cái số của tôi, mấy phòng bên thì toàn mấy chân dài, phát thanh viên, dẫn chương trình cả, cái phòng mình thì chắc lu bù trong công việc. Nhìn mấy em bên đấy thì khúc nào ra khúc đấy càng nghĩ càng chán.

Gật gù quay về bàn mình sau khi chị Lan đã ra ngoài có việc, mở Vgat.Net ra đọc truyện (mà đọc trộm thôi nhá, ai mà vớ được quả này thì đang phóng viên xuống thành bảo vệ luôn).

Đang đến đoạn cao trào thì tôi bỗng giật mình, đứng trước mặt tôi là một cô gái xinh xắn, cắt tóc kiểu tomboy, mặc 1 cái áo sơ mi kẻ carô đi vào ngồi phịch 1 cái trước bàn làm việc của tôi bảo:

Bạn mới về à, Harvard Thường Tín, Phủ Lý Hà Nam hay ở Học viện Báo chí…

Tôi vội vàng tắt cái web đi, trong đầu vừa lo vừa sợ, con dở này nhìn cũng ngon mà sao vô duyên thế hả giời, đang lúc cao hứng thì đi vào hỏi dồn dập như hỏi cung. Mà t cũng là phóng viên nhá, có phải tội phạm đâu. Nhưng vì phép lịch sự tôi vẫn trả lời cho qua.

Ngồi nói chuyện được 1 lúc tôi cũng biết được vài điều, con bé đó là con ông Giám đốc đài, xin vào đây được 1 năm. Nó bằng tuổi tôi. (À quên chưa nói với các bạn, tôi ngày xưa ở nhà ôn lại 1 năm). Nhà cũng giàu, có điều kiện, con bé này cũng thuộc dạng ăn chơi, cái gì cũng biết, ngồi với nó 1 lúc mà nó khoe tứ lung tung cả.

Tôi không biết các bạn thế nào chứ tôi ghét đặc cái loại người này, hợm hĩnh và khinh người. Tôi nghĩ trong đầu chắc nó tinh tướng ăn khoai nướng, nhưng k dám nói ra vì nó là cháu giám đốc, tôi lại vừa mới vào, ho he cái thì chắc chuồn chuồn chứ chẳng bỡn. Nhưng được cái con này nhìn cũng nuột, chẳng kém gì mấy em bên Dẫn chương trình cả. Lắm lúc nhìn em cũng thấy hay đấy, nhưng mà nghĩ về cái tính của em thì không mê được.

Thấm thoát tôi đã làm ở trong đài được 3 tháng, bằng đấy thời gian cũng đủ để tôi bắt được cái mối thân quen với mọi người trong đây, với cơ sở và với mọi người trong phòng. Phòng tôi cũng có vẻ vui hơn, có tý hơi zai vào cái biết ngay). Chị nào chị ấy chăm chút cho nhan sắc hơn. Đến lúc này thì đâu đến nỗi tệ như những ngày đầu gặp nhau. Nếu được chọn một mốc thời điểm để làm thay đổi, và tạo ra bước ngoặt cho tôi thì có lẽ sẽ rơi vào ngày chủ nhật hôm đó.

Do đặc thù công việc chúng tôi chỉ được nghỉ chủ nhật, có khi còn không được nghỉ, ngày nghỉ hiếm hoi phòng tôi rủ nhau liên hoan. Các bạn có biết rằng phóng viên là một nghề chuyên nhậu và ăn uống chứ 😡 . Tối hôm đó, mặc dù phòng tôi có đến 8 chị em mình tôi là con trai, nhưng vẫn đá hết hơn 30 chục quả rượu dừa. Tôi cũng đến phục mấy bà kia, đàn bà con gái mà uống cũng dã man. Loại rượu này cũng khá là dễ uống, uống vào thấy êm êm nhưng sau 1 lúc thì ngấm vào thôi rồi.

Bước ra từ nhà hàng trong tư thế đá cho đội tuyển “Gen ta phê” nhưng chưa đến nỗi là “Liver phun” nên mọi người rủ nhau đi hát. Ở cái tỉnh bé tý này, ngoài thú vui tao nhã đi ăn nhà hàng và đi hát thì chắc chẳng còn cái j hơn nữa cả 😆 . Vào tăng 2 thì ôi thôi, có tý men vào cái các chị em tha hồ hát hò, hét, thậm chí có bà không hát nổi còn quay sang đọc rap ). Có tý men vào chị em cũng nói chuyện đong đưa hơn nói chung là chẳng kiểm soát được.

Vào đây sau trận nhậu bí tỷ, một em nhìn khá ngon, nếu em ấy không mặc áo đồng phục của quán chắc mình tưởng là hàng mất ). Nhưng nếu có là thì anh cũng xin chịu vì xung quanh anh có 8 con hàng, 8 con sư tử cái cơ 😳 . Có tiếng vọng to trong mic:

2 két Ken em nhé.

Tôi hoảng hồn, cái gì nữa đây, chưa đủ à. Quay sang thì ra là con bé Nga.

Tôi quay sang nói:

– Uống chưa đủ hả em.

– Thế này đã ăn thua gì anh….

Không biết nó đi bar, đi sàn hay xuống cơ sở thế

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu