Posted on November 26, 2014

” Anh ơi, mình hẹn hò đi. ”
” Ý em là làm tình? ”
” Định nghĩa của anh, hẹn hò là làm tình sao?”
” Thật ra trước thì không, giờ thì anh không nghĩ mình có thể yêu đương hay thích ai. Nên hẹn hò, chắc kết thúc chỉ có cái giường thôi. Anh nghĩ em nên đi ngủ. ”
Tôi tức giận ném mạnh cái máy vào bờ tường đối diện cho đến bể nát, vùi mặt vào chiếc gối mềm lạnh buốt, tôi khó chịu gào lên, quằn quại với mớ cảm xúc hỗn độn không có điểm dừng, chẳng biết từ khi quen anh, tôi đã cho đi bao nhiêu cái điện thoại rồi. Thật đáng căm hận.

Yeu hay Lam Tinh
Tôi là Nhân Mã – tên giống như người, hệt như chú ngựa hoang không có chủ, bay nhảy, tiệc tùng và hư hỏng, tôi từng quen rất nhiều người đàn ông đẹp trai lịch lãm, nhưng bản tính lăng nhăng, tôi chỉ luôn đùa giỡn họ, người ta bảo tôi đẹp nhưng sa đọa, sẽ chẳng ai ưa nổi một cô nàng bạo tính như tôi đâu. Ờ thì tôi cũng đâu có quan tâm, tôi vui vì sống thật với bản thân mình. Tôi luôn nghĩ mình làm chủ trái tim của người khác nhưng hình như, tôi sai rồi.
Anh là Ma Kết – cái tên dở người cũng hệt như bản thân anh vậy, anh xấu lắm, xấu tới mức tôi không bao giờ có thể nghĩ rằng mình lại yêu anh được, rõ ràng là vậy, thế nhưng không chỉ riêng tôi, mà bao nhiêu cô gái xinh đẹp ngoài kia còn mê anh hơn cả tôi nữa. Bạn bè anh bảo Anh xấu mà kiêu, ừ đúng. Anh kiêu bởi vì anh không bao giờ nói những thứ không cần thiết.
Anh khác biệt, ít nhất là so với những người tôi quen, anh cao vô cùng, tôi vốn nghĩ mình đã cao lắm rồi, ấy vậy mà cũng chỉ đến vai anh. Anh có sở thích bỏ bê mái tóc mình, cái đầu màu đen bao giờ cũng xù xì như tổ quạ, thi thoảng nhìn một bên, chúng sẽ che đi một nửa khuôn mặt, anh thích những chiếc áo cổ cao, có thể khi kéo khóa lên hết cả, nó có thể che đi chiếc cằm gầy nhọn, như vậy trông anh có vẻ đẹp hơn, ít ra tôi nghĩ vậy.
Anh ghét những thứ màu sắc, quần áo anh mặc, ngoài đen trắng ra thì cũng chỉ có thể là màu xám tối, anh nghiện cafe và anh nghiện những khoảng lặng, có lẽ đó chính là lý do tôi yêu anh.
Thế nhưng anh lại chẳng hề yêu tôi, dù chỉ một chút, lần đầu tiên tôi có cảm giác lạc lõng chênh vênh, tôi luôn là người chủ động, tôi tán tỉnh anh, tôi làm đủ mọi thứ từ tiếp cận cho đến khi phải gào lên rằng.
” Làm thế nào để anh rung động ? ”
” Đừng cố tỏ ra mình là người đặc biệt làm gì. Có những thứ đặc biệt, chỉ người khác mới nhận ra ”
Tôi chợt nhận ra mình rẻ tiền biết bao khi cứ bám lấy anh, nhưng cho dù có tồi tệ hơn thì nó cũng là tình yêu, mà tôi, cái thứ con gái hư hỏng lỡ thích anh mất rồi.
Và rồi cứ thế, vào mỗi buổi sáng, tôi sẽ nhắn cho anh một cái tin ” Yêu hay làm tình? ”
Thế nhưng câu trả lời của anh bao giờ cũng là ” Làm tình ”
Có những lúc tôi giận dữ đến mức chẳng thương của nải gì như thế mà ném tan cái điện thoại, theo chân anh đã ba năm và thứ tôi nhận lại được chẳng hề có gì ngoài tuyệt vọng, tôi thường nghĩ, anh không thể yêu nổi ai có khi là vì lí do người yêu cũ đi lấy chồng rồi hay không. Nếu như nó là lý do thì tôi sợ, mình sẽ lại tiếp tục ném điện thoại mất.
Ngày qua tháng lại, tôi ngán ngẩm với mớ cảm xúc chẳng đâu vào đâu này, lười nhác cầm điều khiển dò tìm các kênh tin tức, tôi cứ như con khùng lúc nửa đêm, ấn mãi ấn mãi, tại sao đâu đâu cũng có cảnh người ta ôm hôn nhau, tại sao tình yêu luôn xuất hiện mọi nơi còn bên cạnh tôi thì không, tôi bực bội và rồi tôi khóc.
Tôi quả thật rất nhớ anh, lại mò tìm điện thoại, tôi chẳng hề do dự nhấn ngay số của anh. Mỗi lần tiếng tút tút vang lên, tôi lại có cảm giác mình sẽ nổi điên lên mất.
” Em muốn gặp anh ”
Anh bắt máy, tôi thấy mình như được cứu thoát khỏi cái chết và rồi lại rơi ngay xuống vực thẳm vậy.
” Đã nửa đêm rồi, Nhân Mã ”
” Em không quan tâm, không quan tâm, em nhớ anh, em muốn gặp anh ”
” Ngủ đi ”
Tiếng cười đùa của đôi trai gái bên trong ti vi làm tôi chạnh lòng, tôi khóc nức nở, còn anh thì chỉ im lặng…
” Em ghét phải nhìn họ trêu đùa nhau trước mặt em…”
” Anh nghĩ em nên tắt ti vi và đi ngủ. Cuộc sống mà, còn nhiều kênh giải trí khác nữa… ”
~*~
Chỉ một thoáng nhạt nhòa, anh là loại người gì vậy, dập ngang máy, Nhân Mã vùi mặt vào chân mình khóc thét lên, cô đau quá đi mất, trái tim tan nát là thế này phải không? Cô còn nhớ, cô đã từng hỏi anh ” Làm bạn gái anh có khó lắm không ?”
Anh lúc đó, thậm chí chẳng thèm nhìn cô, bàn tay lách cách gõ bàn phím, khóe môi nhấm nháp ly cafe nóng hổi.
” Có bao giờ yêu thương một người là dễ đâu em ”
Lôi ra một chai rượu, Nhân Mã một hơi núc cạn nó, cứ như thế mà say xỉn, chẳng quan tâm hiện tại là mấy giờ, cô lảo đảo lê lết đến trước cửa nhà anh, tay đánh sầm sầm, tròng mắt đỏ lựng đến đau nhói, Nhưng anh cũng rất biết chiều lòng người, cứ mặc xác cô chẳng thèm mở cửa.
Ngồi quỳ xuống, Nhân Mã thét lên ” Thay vì người ta lãng quên anh. Anh có thể chọn, cách lãng quên họ mà! Chẳng phải sao? ”
” Anh có thể vì em không ? ”
” 1h19p sáng rồi. Anh vẫn thức phải không. Giá như có rượu, thuốc lá ở đây. Cho hết đêm nay. Thương nhau để đó, anh hay nói câu này. Có khi, im lặng lại làm anh thấy khá hơn, đừng nói, đừng thương…? ”
Tại sao cứ phải trốn chạy, anh yếu đuối như vậy sao, sau khi khóc đủ, thét đủ, cô chậm chạp đứng dậy, cô nghĩ có lẽ mình nên về đi thì hơn, và rồi cứ như giấc mộng chưa muốn tỉnh giấc, cánh cửa nhẹ nhàng bật mở, anh đứng đó, vẫn khuôn mặt ấy, mái tóc lù xù chẳng có trật tự, chiếc áo khoác đen cao quá cổ anh mặc cho nó hờ hững như thế, đôi mắt anh phức tạp nhìn cô, có lẽ anh nên cho cô một câu trả lời chăng.
” Hiện tại em muốn điều gì?”
Cô quay lại đối diện anh, Nhân Mã lau nhanh giọt nước mắt, cặp mi buồn bã sụp xuống như chiếc lông vũ mệt mỏi bay lượn
” Anh cho đến bây giờ, vẫn không muốn yêu em phải không?”
Chẳng hề có câu trả lời, cô cười nhạt, Ma Kết mà, chẳng bao giờ nói quá nhiều, đấy chính là điểm cuốn hút ở anh, cô còn nhớ, anh từng bảo với cô rằng
Đàn bà có đẹp. Cũng chỉ để ngắm.
Đàn bà có xinh. Cũng chỉ để nhìn.
Đàn bà có ngon. Cũng chỉ để thịt.
Còn đàn bà hiền. Người ta mới để yêu thương.
Vậy thì Nhân Mã không biết, trong mắt anh, cô là loại gì. Còn cô gái mà anh yêu kia, có phải là một cô gái hiền không? cho nên anh mới yêu thương cô ta đến vậy, thế tại sao cô gái đó lại bỏ anh mà đi, tại sao vậy?
” Nếu không thể yêu, vậy làm tình đi ”
Như anh nói, tình yêu cuối cùng cũng chỉ kết thúc ở cái giường mà thôi.
Đêm đó, họ làm tình với nhau, Nhân Mã chẳng còn cảm giác gì nữa ngoài sự trần trụi của da thịt kề cận nhau, không có tình yêu, không có sự chia sẻ, chỉ mình cô thương anh, còn anh, chỉ coi cô như những người con gái yêu anh say đắm ngoài kia. Tình yêu mà, nhiều loại lắm. Đúng người, đúng lúc, là một niềm hạnh phúc. Đúng người, không đúng lúc, là hai nỗi cô đơn.
Cứ yêu thương, vụn vặt, vỡ nát.
Thôi….cũng đành một thoáng….
Em có chắc mình đang ở đúng thế giới của mình không?
Vui đó, hạnh phúc đó. Nhưng tất cả qua mau thôi.
Nơi em sống, là nỗi buồn kia kìa.
” Ngày mai anh sẽ biến mất phải không?”
” Ừ ”
” Tại sao?”
” Vì anh không yêu em ”
Bạn nghĩ tình yêu thực sự nó là cái gì?
“Sự quyến luyến của cặp tình nhân, cái hôn nồng cháy hay sự ân ái phía sau tấm rèm?”
Tôi thì nghĩ, thật sự nó là một đống phân.
Nhưng mà phân bằng vàng.
Chúng ta đều tham lam cả đúng không?
“Biết là phân, thế mà vẫn thèm muốn.”
Sáng hôm sau, Nhân Mã tỉnh giấc, cô nhìn trần nhà, xoay quanh là tấm rèm màu trắng xóa thơm mùi cây cỏ, cô chẳng dám động đậy, như thế để cô tự huyễn hoặc rằng Ma Kết vẫn còn nằm bên cạnh đi, nhưng sự thật thì đêm qua, anh đã bỏ đi rồi…
Mùa thu lạnh lẽo là vậy. Nên người ta bắt đầu tìm kiếm nhau.
Nhưng suốt mùa đông theo đó. Chẳng ai tìm thấy ai.
Họ thất vọng, họ chán trường.
Họ tự tìm cho mình những manh áo ấm.
Để đông qua. Xuân tới. Mưa phùn ướt hết cả vai rồi.
Anh ta vẫn một mình. Cô ta vẫn một mình.
“Chẳng ai…tìm đến ai trước..”
“Rồi chẳng ai…là của ai…”
Mùa đông vẫn thế. Mùa xuân vẫn vậy.
Chỉ là mùa hạ. Nắng vẫn gắt trên con đường anh đi.
Cô đơn thật là tệ
” Yêu hay làm tình?”
Tin nhắn được gửi đi nhanh chóng, Nhân Mã đứng trước sân bay mà lòng nặng trĩu, cô tưởng sau khi kết thúc chuyện ấy, cô có thể quên nhưng cô lại tiếp tục sai lầm nữa rồi, cô vẫn yêu anh như vậy, còn anh, có yêu cô chút nào không? chắc là không, anh đã bảo như vậy mà. Chờ cho đến khi chuông tin nhắn tích tích vang lên, cô sớm biết câu trả lời trong đó, thế cho nên cách tốt nhất là ném nó đi.
Chỉ một chút nữa thôi là người ta có thể biến cuộc đời thành bi kịch. Nếu như họ không dừng bước.
” Cái ngoắc tay tượng trưng cho điều gì hả anh? ”
” Lời hứa ”
” Làm thế nào để được gặp anh một lần ??? ”
” Đến những nơi anh đến, qua những nơi anh qua ”
Ngu dại
” Em yêu anh ”
” Nhưng anh, yêu nỗi buồn ”
Cho đến cuối cùng, anh chẳng cần em, còn em lại cứ thế dai dẳng mãi với hàng loạt kí ức mãi bên cạnh anh. Và rồi một ngày xa lắc xa lơ, Nhân Mã cầm trên tay chiếc điện thoại mới, cô lại cho đi một tin nhắn quen thuộc.
” Yêu hay Làm Tình?”
Nhân Mã không nhớ, mình đã cho đi bao nhiêu cái tin như vậy và cũng từ rất lâu rồi nó chẳng hề có hồi đáp, dĩ nhiên…
Cái này cũng vậy…!!!

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Lộ hàng 100% của sao nước ngoài , Xem lồn to nhất thế giới , Hinh anh lam chuyen ay , Xem lồn chửa lồn có bầu , Đụ lỗ đít vợ có sướng không?

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu