Posted on January 8, 2015

Tình cờ em đọc được bài này và nó rất giống tâm trạng của em, cũng từ 1 tháng qua mình chia tay, em và anh đều im lặng, em luôn nghĩ rằng, mong rằng, và không ngừng hy vọng rằng anh sẽ mở lời trước, anh sẽ nói 1 lời gì đó, hay níu giữ em lại, em sống trong ảo tưởng quá phải không anh? Vâng, một tháng qua em trở thành một đứa ảo tưởng sức mạnh như vậy đấy? Em không biết cũng không thể hiểu nổi, biết là hết, mà vẫn không ngừng hy vọng dù em không muốn! Em vẫn nhớ về anh, nhớ về tất cả những gì mà cả hai chúng ta từng có. Những ngày đầu xa anh, là nhớ, là mong, là rất đau, là sự chờ đợi, là xót xa, là hụt hẫng, là sự cô đơn hòa cùng những dòng nước mắt…, em muốn pm cho anh, thật sự rất muốn nhưng lòng tự cao của em không cho phép mình làm điều đó, cả hôm Sinh nhật anh em cũng đắn đo suy nghĩ thật nhiều xem có nên chúc mừng không, và cuối cùng em đã không chúc, anh thấy em kiềm chế giỏi không? Anh thấy em giả vờ giỏi không, giả vờ mạnh mẽ, giả vờ vô tình, giả vờ cứng rắn, nhiều lúc em tưởng chừng như vỡ ào ra, em không thể cố gắng được nữa, là những lúc đêm về, lặng lẽ nhìn FB anh sáng, em chẳng thể làm gì? Mỗi khi anh đăng STT là tim em lại loạn nhịp, lại thổn thức! Em không mong anh đọc được, vì anh chẳng chơi ola, và củng chẳng biết nó là cái gì nữa… Em chỉ viết ra để nhẹ lòng… Trưa nay em thấy anh up FB hình đi chơi với người yêu cũ trước đó của anh, người mà anh nhất quyết phải đi chơi cùng dù em đã năn nỉ, nói hết lời, cũng là giọt nước làm tràn ly khiến em quyết định rời xa anh! Tim lại đau, đập mạnh, loạn xạ, em nghe rõ từng nhịp đau đớn của nó, em dặn mình là không được khóc, không được buồn nhưng không thể, nước mắt vẫn tuông, tay em không ngăn được… Chỉ còn cách unf, như thế thì em mới không buồn , không đau nữa, em không muốn biết điều gì về cuộc sống của anh nữa…, em muốn làm lâu rồi mà không đủ can đảm, không đủ dũng khí em sợ mỗi khi nhớ thì làm sao đây? Em sợ không thể nhìn thấy anh, không thể dõi theo anh được nữa… Nhưng có lẽ vì để tim em thôi tổn thương, lí trí em nó buộc phải làm vậy! Năm nay 2 đứa mình đều đang học 12, còn nhiều chuyện quan trọng hơn để lo, cái tình cảm này dẹp sang một bên vậy… Mình đến với nhau cũng vội vàng, như một cơn gió, mát mát mà cũng rát rát! em thề đây là lần cuối cùng em buồn , em khóc vì anh… Em hiểu rằng tình cảm mà vội vã như tụi mình, bồng bột, trẻ con thì kết thúc cũng chỉ là như vậy, em không nghĩ rằng lại đau nhiều đến vậy :)
Chúc anh luôn sống vui vẻ hạnh phúc và đậu ĐH nhé!

 

Gần 6 tháng rồi phải không anh kể từ ngày mình chọn rời xa nhau. Anh lựa chọn im lặng và em, với cái lòng tự cao của một đứa con gái em cũng không cho phép mình liên lạc với nhau và rồi ta lạc mất nhau.

Nhưng anh à, anh biết không? Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương anh ạ. Em vẫn là em của ngày xưa, một cô gái yêu thương anh rất nhiều, em vẫn nhớ về anh, nhớ về tất cả những gì mà cả hai chúng ta từng có.

Những ngày đầu xa anh, em loay hoay trong một mớ cảm xúc mà nhiều lúc em không thể gọi tên, hình như là nhớ, là mong, là rất đau, là sự chờ đợi, là xót xa, là hụt hẫng, là sự cô đơn hòa cùng những dòng nước mắt…

Vậy mà em chẳng thể nào nói những điều đó với anh như trước nữa.

Nhưng anh biết không?

Em im lặng nhưng mỗi sớm mai thức dậy hay mỗi đêm là lúc mà em thấy thật sự khó khăn nhất a à, em nhớ anh, nhớ nhiều hơn bình thường, tay em nắm chặt điện thoại, có những tin nhắn được soạn rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ được gửi, và rồi em lại im lặng để mong chờ điều gì đó từ anh, nhưng điều em nhận được cũng chính là sự im lặng, tim em đau.

Em im lặng nhưng mỗi ngày em online anh biết điều đầu tiên em làm là gì không? Em vào trang cá nhân của anh, rồi tim em lại loạn nhịp, lại thổn thức khi trước mặt em hiện lên điều gì đó mới mà đêm qua trước khi đi ngủ em chưa thấy, em lò mò xem những người thích, những bình luận rồi bao suy diễn xuất hiện trong đầu em, mỗi lần anh online là trong em lại chờ đợi, chờ tới lúc cái nút sáng đó tắt đi mà em không dám bắt đầu câu chuyện, em cứ mãi thế này tới bao giờ chứ? Lòng em đau. Em sợ những điều em nhìn thấy lắm rồi em quyết tâm hủy kết bạn với anh, em không muốn biết điều gì về cuộc sống của anh nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là em ngừng nhớ, ngừng quan tâm tới anh.

Em im lặng nhưng em vẫn luôn quan tâm, cầu mong sự bình yên dõi theo cuộc sống của anh mà có lẽ chẳng bao giờ anh biết được, có khi nào anh thầm trách em không?

Em im lặng để rồi em nhận ra rằng em nhớ anh thật nhiều, yêu anh thật nhiều, khi không còn sự quan tâm của anh mỗi ngày thì tình cảm đó cũng chưa một lần thay đổi, là yêu thương vô điều kiện anh biết không?

Điều đó cũng đủ để em nhận ra rằng im lặng không phải là ngừng nhớ, ngừng yêu và chưa một lần em hết yêu anh.

Người ta nói im lặng là nỗi đau lớn nhất của một người con gái phải không anh? Cô gái ấy im lặng nhưng đó là lúc cô ấy chờ mong, là lúc cô ấy cần nhất một sự yêu thương từ anh đó anh ạ!

Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương và…

Mình đừng im lặng nữa được không anh? Vì em vẫn nhớ, vẫn yêu rất nhiều.

Thích »
« Chia sẻ để được theo dõi truyện, chap mới liên tục

You also like: Anh lon bi tham do dit nhieu , Bố chồng bắt nàng dâu hầu hạ , Anh sex vú to lồn bự đẹp nhất thế giới , Phim sex đuôi MP4 , Xem phim sec dac biet

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu