Phi công trẻ địt máy bay bà già

Mò mẫm gái quê chưa chồng

Nhà tắm đi. Trinh dịu dàng trấn an Trang. – Dạ.. Chị.. đừng kể ai nghe nhen. Trang lí nhí rồi đi vội vào nhà tắm. Trinh không rày la Trang bởi vì chính bản thân Trinh lúc nãy nhiều lần cũng có ý muốn làm giống như Trang nhưng lại không dám. Nghe tiếng xối nước trong nhà tắm, Trinh mỉm cười vì biết Trang đang làm gì trong đó. Vì hiện giờ cũng giống như Trang dưới đáy quần Trinh cũng đang ướt mèm… Trôi theo dòng đời – Phần bốn Cũng vì ba má Du vẫn chưa tìm được những người dạy kèm ở nhà vừa ý. Nên sau giờ học ở trường về nhà là Du rảnh rang không biết phải làm gì. Như người xưa thường nói "Nhàn cư vi bất thiện", đồng thời đang tuổi thanh niên sung sức, và đã được nếm mùi đàn bà nên trong người Du lúc nào cũng cảm thấy bức rứt và rạo rực. Nhất là mỗi khi nhìn thấy những bộ phận gợi cảm hay mùi hương phảng phất của người phụ nữ. Du bắt đầu tìm đọc những sách báo về tình dục như khoả thân,

Làm tình nơi công cộng của vợ chồng em

Trất mà làm dóc, em có hít hửi hồi nào chưa mà phán lung tung. Anh đây nè, kinh nghiệm đầy mình nên mới biết chỗ hay ho, đặc biệt này. Cô kê ngay một cục đá tảng làm anh hết cục cựa : nói vậy anh hửi *** bà chửa nào vậy. Bấy giờ anh hơi nhớ lại nói tiều nói quảng, nên trớt quớt cho xong : cần gì có bà chửa mới hửi để biết, anh hửi *** em rồi đoán rị mọ cũng ra. Cô lại đốn một búa giàng trời : anh thiệt càng nói càng sai, bộ *** ai cũng giống nhau sao, tui hỏi anh hít *** ba con đĩ rồi anh ví giống *** tui có đăng hôn. Anh ngọng tịt, líu lo, ấm ớ. Tuy vậy cô cũng nhún : thôi được, anh khoái hửi *** thì đây nè anh hít đi. Nói rồi cô tuột hết trơn ngồi phành chưn ra, lông ngọ ngoạy rung rung, anh dòm mà đã. Anh lồm cồm quì gối xuống trước mặt cô, lèm bèm : *** ơi là *** sao mà “ xương “ quá đi. Nói xong, anh nựng hai bên mu,

Dì Thảo nhà hàng xóm

Biết hôn, ở bển, sáng sớm và tối tối, anh bực vô cùng với thằng nhỏ. Nó sưng cương lên, gây nhức nhức, có khi anh nghĩ là đang mắc bịnh cũng nên. Anh đè nó xuống thì nó chỏi bung lên, đội cái mền làm anh bứt rứt. Anh nghĩ nếu em ở gần, chắc anh ***g chạy sang đụ một cái cho nó xẹp mà hai đứa ở xa tít mù tắp nên nằm bợ khan, xẩu cách gì. Cô hết giữ được vẻ thản nhiên. Cô cười hộc lên : đàn ông mà dở ẹc, sao hổng kiếm cái lỗ nào nhét đại đỡ. Cô bày vẽ cho anh : em nghe nói có cha thọc vô cuộn len nắc huỵch huỵch, có cha bụm một cục thịt bò tưởng tượng ra cái húm hẩy lên hẩy xuống cũng tạm vậy. Anh nạt cô : em xúi bậy, làm ba thứ đó ăn nhằm gì, lại cố tưởng tượng mấy hồi mà không điên. Và anh kể công với cô : riêng anh, có *** em thì anh mới đụ, còn đâm bậy đâm bạ là anh lánh xa. Cô nhìn anh thăm dò coi tin nổi

[Loạn Luân] Cuộc tình ngang trái

Bóp mạnh và xoa đều hai vú chị, trong khi chỗ háng anh đã rực lên vì cơn nứng. Thằng bé của anh đã dựng cao, cọ quẹt vào đùi chị Nhân như dùi trống đặt hờ trên tang trống. Giá như anh không kềm giữ thì nó đã nhịp lia lên bắp vế chị hay chòi chòi cạ vào da thịt chị rồi. Chị Nhân muốn thò tay xuống nắm lấy của quỉ đó để mân mê trong lòng tay, song nghĩ sao vẫn rụt rè. Hoàng hôn thêm và bú vú một lượt nữa thì tuôn luôn tay vào lưng quần chị mò tìm cái hang cua ở đó. Chẳng cần phải nói khi tay Hoàng chạm vào chỉ mới mớ lông *** thôi thì nước đã lấp xấp như vỡ đê. Bàn tay Hoàng lách vô thì chẳng phải bảo, chị Nhân đã banh bét chân ra cho anh sờ đúng vào chỗ anh muốn. Một làn hơi ấm áp tỏa khắp bàn tay anh, chạy nhanh lên trung khu não làm cho anh ngây ngất. Anh sờ vào đám thịt mềm mềm của hai mu ***, vặt vẹo chúng như hỏi thăm một chút. Chị Nhân

Chỉ tại con chó đẻ nên tui được chơi mợ

Chủ nhỏ) – A thích đi một mình thôi, hôm nay công việc mệt quá vì anh vừa đi công tác về, đi dạo cho thư thái, còn em sao lại ngồi một mình? – E, một mình quen rồi mà anh – Thế cô bạn em đâu? Ko rủ nó đi? – Bạn em nó ko thích đi dạo, e thì chiều chiều cứ đi thế này vừa thể dục vừa thư giãn luôn Trong suốt buổi nói chuyện ấy dường như anhc ảm thấy rất vui bởi từ khi biết Nó thì giờ anh mới được tiếp xúc và nói chuyện lâu như thế này, đó là một cô bé tình cảm sống nội tâm và có chút gì đó khó h iểu nhưng rồi thời gian anh sẽ hiểu nhiều hơn…anh tin như thế. Điều may mắn với anh nhất lúc đó là anh có được số đt của Nó. Nhưng làm sao để làm quen mà ko bị ảnh hưởng đây? vì anh còn đang quen cô chủ kia…có lẽ lúc này với anh là một điều khó nghĩ vì anh hiểu cô gái kia, cô ta quen anh có thể ko vì tình cảm sâu

Giá mà có một ai sợ sẽ mất em

Ganh tỵ với tôi, không phải vì nhà nó nghèo mà vì cha mẹ nó không có chiều nó bằng cha mẹ tôi thôi. Tôi còn nhớ năm đó là năm tôi học xong lớp 9 với danh hiệu là học sinh khá cả nhà ai cũng mong muốn tôi được học ở trường Chuyên hay trường CôngLập nhưng trớ trêu thay trường Chuyên thì rất xa nhà mà tôi phải đi xe đạp nên tôi chẳng muốn học ở đó, trường công lập thì có anh tôi làm giám thị coi thi ở bên đó, cho dù không may tôi làm bài không được đi nữa thì tôi vẫn đậu vì có anh tôi ở sau lưng bọc hậu. Nhưng rồi kết quả là tôi đã đăng ký thi tuyển sinh tại 1 trường Bán Công nổi tiếng là quậy,và có khiếu đánh nhau giỏi nhất ở cái Tỉnh thành mà tôi đang sinh sống. Chắc các bạn ngạc nhiên với tôi là tại sao lại đăng ký vào cái trường đó đúng không? Bởi vì năm lớp 8 tuy đang là học sinh giỏi của một lớp chọn nhưng sau đó lên lớp 9 vì trường tôi lên

Khoái cảm dâng trào loạn luân với chị vợ

Cả đám chạy tới dìu anh lại và cô gái ấy nói: – A say rồi về thôi để hôm khác vào lại – Say là say thế nào? say mà a còn nhận ra em à? – Nhưng giờ anh mệt rồi, cả tối uống biết bao nhiêu là rượu rồi, thôi để anh em chở anh về – Ko, ko ai chở anh về cả…thằng Minh đâu…mày lấy điện thoại gọi cho chị mày tới chở anh thì anh về ko thì anh sẽ ko về. Cậu Minh, em họ của anh vào làm cùng công ty và có biết Nó vì đã từng đi chơi cùng nên cậu ta hiểu anh đang nói tới ai nhưng vì giờ anh đã quen người khác lại có cô ta ở đây nếu chị tới sẽ buồn…cậu ấy nghĩ vậy. – Thôi anh, có gì anh về nghỉ rồi mai gặp chị chứ nếu giờ này anh say chị sẽ k hài lòng đâu…cậu ta vừa dìu anh vừa thì thầm tránh cô gái kia nghe được. – Ko, cậu cứ gọi đi anh tin chị sẽ tới đón anh về…hôm nay sinh nhật anh mà. Vậy là cậu cũng

Tám tám tám tám tám

Cũng dìu dịu thôi, còn liếm thì cũng sơ sơ là được, ai đời anh láu táu như con nít làm em ớn. Anh nói : bình thường anh cũng cố giữ bình tĩnh cưng à, nhưng khi thấy ba cái thứ lăng nhăng em bày ra, anh quên mất tiêu. Anh chộn rộn lo bưng chúng ngay sợ em đổi ý. Cô hứ cô háy, trong phôn nghe lụp cụp. Kế đó tiếng cô sang sảng : tội nghiệp hôn, vậy rồi giờ anh tưởng tượng thấy nó ra sao. Anh a hèm coi bộ chờ thấm mới kể : anh thấy hình như hai cái núm vú lâu không bị anh ngậm chắc là trở lại màu hồng chớ không còn xám nâu như trước. Cô bật cười khoái chí : anh làm như có thần nhãn hổng bằng, ở bển mà nhìn thấu tới bên nây. Tuy vậy anh nghe rột rẹt nên hỏi : chớ em làm gì đó. Cô nói đang kéo vú ra coi anh đoán có đúng không. Anh nghe lỗ tai u u như đang áp nhĩ vô vỏ ốc tai tượng, tiếng rất xa xăm và lâu chi lâu khiếp. Anh

Cô em vợ tò mò chuyện người lớn

Như bắt đúng long mạch càng ngoáy dang ngoáng dữ làm cô đổ lên đổ xuống. Cô hết còn e dè ê ẩm rên lên : em nứng quá anh, em muốn đái ra cục rồi. Anh đè lên hạt le mà nhấn bin bin, khều cái cục lồi gảy như lấy ráy, cô xật xừ rên hừ hừ. Cô van xin nhiều lần, anh chẳng tha. Sướng quá cô phải xô anh ngồi phịch ra cái ghế vải và lật đật cô hét anh : đụ em đi. Cô quính quáng kéo quần anh ra, nắm con chim anh vung mấy cái và nhét vội vô cái *** nhoét nước của cô. Anh thấy cô khệ nệ dang giò ra để đặt cái *** lên đầu cọc và nhấn từ từ xuống. Thằng cu con của anh chui thun thút vào, tới đâu anh thấy nó bị ngậm tròn tới đó. Cô rón rén như sợ bị đau, nín thở dận đít xuống. Đến khi chim anh đã chui kín hoàn toàn thì cô mới thở phì kêu : xong, và cô ngoáy cái đít như chong chóng. Cô giống con chó bị lắp đít nên hai tay anh

Chuyện tình văn phòng

Anh lùng nhùng cái vú, mình anh nhấp nhổm đẩy đưa, cô khà khà như nhắp bia và dạng riết róng chân ra cho anh giập. Bao nhiêu oán than vỡ bung cả. Chỉ còn một chiếc chày vồ đang giã vào chiếc cối thịt làm nem. Người ta thỉnh thoảng phải bôi tí dầu để chày khỏi quyện dính thịt, anh chẳng cần mà *** cô vẫn ngoạm dẻo dai. Chất nhờn của cô vốn thừa mứa và chỉ cần cái chày đâm vô sẽ đẫm ướt mẹp. Anh vò nhàu hai vú cô và nắc tung tăng. Cô bưng hai cổ chân để anh giầm cô cho đã. Chả cần nước cam thảo, chả cần muối ớt, miếng xoài nào của cô cũng đầm đà hương vị. Anh nghe cô reo vui : đụ đi, đụ đi, em có bị đánh đau mấy cũng phỉ. Phần 18: Bây giờ anh đang ở đây. Một mình. Cô còn bên đó. Cũng một mình. Khoảng cách muôn trùng cho thấy không gian và thời gian đều căng thẳng. Cô kể khi anh gọi : anh đi rồi, lão có vẻ hí hứng. Anh cũng biết mà, đàn ông chỉ sợ

Ký ức của tôi - My memory

Hiện tượng say xe, tuy nhiên chưa bao giờ cho ra sản phẩm. Đến tầm hơn 10h, chúng tôi ngủ gần hết. Ngoài kia, tiếng gió rít và còi tàu vẫn ngân lên từng hồi dài…. 9h sáng, chúng tôi đã có mặt ở Huế và kéo nhau đi ăn bún bò cho biết. Nhưng thật ra là tôi hơi thất vọng, vì bún bò Huế bản xứ hơi khó ăn, ngọt và cay nữa. Nạp đủ năng lương, mấy anh em tiếp tục bắt taxi về Lăng Cô. Ấn tượng đầu tiên về Lăng Cô của tôi đó là sự yên bình và không đông đúc như những bãi biển khác. Biển Lăng Cô cách sân bay quốc tế Đà Nẵng 20km, cách sân bay Phú Bài – Huế khoảng 50km. Nghe anh taxi kể rằng, Xưa kia, vùng biển này vốn là một làng chài có nhiều cò trắng bay về hội tụ, sinh sống. Khi người Pháp tới xâm lược, đã phát hiện ra vùng biển này, lúc ghi địa danh lên bản đồ, người Pháp có ý ghi tên Làng Cò nhưng bỏ dấu, tức là “Lang Co”, lâu ngày người ta gọi thành Lăng Cô

Chuyện thật Yêu Là đau sao ta vẫn yêu

Ai vậy?” -“Hiền nè, hihi vậy ngày mai Hiền cảm ơn = hành động cho, hayzzzz” -“trời sao biết sđt của a hay vậy?” -“thì nảy em mượn điện thoại gọi cho nhỏ bạn em nên giờ con lưu số nè, hihi” -“à nhớ rồi, sao giờ chưa ngủ nữa trể rồi đó” -“em thức khuya lắm anh yên tâm, hihi, thôi anh ngủ ngon nha, mai nhớ đi học đó” -“ừ em cũng ngủ ngon” mệt quá, nhắn tin mà không có chủ đề gì để nói làm sao mà nhăn được cũng may mà cô từ dã nó trước chứ nó không nó cũng không biết nói gì giờ. Hôm sau nó vẫn đi học bình thường, nó lại vô trước cô, nhưng chỗ bàn đầu đã có người ngồi rồi, chỉ còn bàn gần cuối, nó vừa vô ngồi thì nhận được tin nhắn của nhỏ là -“dành chổ cho em, em vô trể tý” Thế là nó đành phải dành cái chổ kế bên nó cho cô ngồi, vô giờ chừng 5 phút sau thì cô hấp tấp chạy vào, nó đứng lên vãy tay cho cô thấy nó. Cô thấy nó thì cười tươi: -“cám

Truyện sex

Truyện cười

Truyện ma

Tâm sự

Truyện cuộc sống

Truyện tình yêu